Thất Nghiệp Sau Ta Đổi Nghề Sang Tu Tiên

Chương 17



Đầu chiến báo cáo thắng lợi làm Phương Linh nhiệt tình tăng vọt. Chỉ ngóng trông lại có khách đến thăm để cô kiếm thêm thu nhập. Nhưng chờ mòn con mắt cũng không ai tới cô đành nhận mệnh tắm rửa đi ngủ.

Hôm sau lại là một ngày mới bắt đầu, Phương Linh ngủ đến tự nhiên tỉnh. Ngoài trời thời tiết lạnh hơn, bầu trời xám xịt một mảnh. Có hẹn đi lấy tấm biển nên ăn sáng xong Phương Linh phải ra cửa một chuyến. Lần này quái thú không đi cùng nó ở lại học bù. Hôm qua chứng kiến Phương Linh dùng nửa ngày học được chữ bằng nó học mấy năm. Nó cảm thấy nguy cơ, nếu nó không chăm chỉ sẽ bị cô đuổi kịp hoặc vượt qua. Như thế sẽ thật mất mặt nó mới sẽ không để chuyện như vậy xảy ra. Cho nên từ hôm qua nó đặc biệt chăm chỉ ngay cả phim truyền hình mình thích ra tập mới nó cũng không xem. Đối với tâm lý hoạt động của quái thú Phương Linh một mực không biết, cô ăn mặc ấm áp ra cửa. Không qua bao lâu Phương Linh mang theo tấm biển cùng vài túi ni lông về phòng. Đang miệt mài học tập quái thú mũi giật giật nó ngửi được mùi thịt tươi. Ánh mắt tỏa định vào mấy túi đồ Phương Linh vừa mang về, nó chắc chắn trong đó có thịt. Nó lập tức mất hứng thú với đống ngọc giản mà chuyển sang mấy túi đồ kia. Nhưng đợi nhìn đến một túi xương cốt nó hoàn toàn chán nản. Nó lại không phải chó ăn thứ đồ bỏ này làm gì. Nó giận dỗi mà cào rách túi làm xương cốt bên trong rơi rụng ra ngoài. Cảnh này vừa vặn bị Phương Linh nhìn thấy, cô trừng mắt nói: "Ngươi muốn làm gì? Còn chưa nấu chín ngươi định ăn sống sao?"

"Thứ đồ bỏ này lão tử mới không thèm ăn đâu." Quái thú ghét bỏ quay đầu liền bò lại đống ngọc giản. Phương Linh cúi xuống nhặt xương cốt, một bên nhặt một bên cười hỏi lại quái thú: "Ngươi thật sự không ăn thứ này?"

Quái thú đầu cũng không quay lại đáp: "Không ăn." Nó mới không cùng chó tranh xương đâu.

Nhìn túi sườn trước mặt Phương Linh cười lớn hơn nữa nói: "Nhớ kỹ lời ngươi nói. Chút nữa đừng tranh ăn với ta." Quái thú không quan tâm tới cô mà vùi đầu vào đống ngọc giản.

Sự thật chứng minh đừng tin kẻ ham ăn nói chuyện. Lúc trước ghét bỏ xương cốt bao nhiêu đến khi nó biến thành sườn xào chua ngọt quái thú ăn nhiều bấy nhiêu. Nó không những gặm xương đến tủy ở bên trong cũng bị nó hút cái sạch sẽ. Phương Linh cũng không biết nó sao làm được thế này nữa. Dù sao chỉ trong vài nốt nhạc một đĩa sườn chỉ còn lại một đống xương. Vừa ăn nó còn không quên khen khả năng nấu ăn của cô tiến bộ. Này tính gì, nhớ trước đây cô được bà và mẹ cô tự tay dạy nấu ăn từ năm mười tuổi. Gần mười năm trong nghề, có món nào cơm nhà mà cô chưa từng làm qua. Tuy đại học bốn năm cô bỏ bê làm nó thoái hóa chút, nhưng cô tin tưởng chỉ cần cô nấu ăn trở lại tay nghề của cô sẽ không bao giờ mai một.

Ăn uống no đủ một người một thú đi ngủ trưa, bởi tối nay còn phải ra cửa bày quán. Ngày đầu khai trương cô muốn mình ở trạng thái tốt nhất. Ngủ trưa hơn hai tiếng Phương Linh lại lao đầu vào học chữ cho đến tối. Ăn qua bữa tối một người một thú dẫn theo tấm biển cùng bàn ghế đi bộ đến chợ đêm. Lúc này trời đã tối hẳn nhưng đường phố thủ đô vẫn sáng như ban ngày. Lòng đường xe cô vẫn nhộn nhịp qua lại, trên vỉa hè cũng không thiếu người đi bộ ngược xuôi. Phương Linh mang đồ không nặng nhưng cồng kềnh đi một đoạn phải dừng lại một lát. Đợi đến chợ đêm cả người cô đã thấm mệt, Phương Linh tìm một chỗ vỉa hè có người bán trà đá và vé số bày quán. Lần đầu bày quán ngồi cạnh mấy vị tiền bối hẳn là sẽ không bị đuổi về đi. Phương Linh thấp thỏm dò hỏi cô bán vé số bên cạnh xem bày quán ở đây được không? Cô bán vé số lúc này đã chuẩn bị thu quán nghe thấy này liền gật đầu. Có lẽ không sợ bị cướp chỗ ngồi nên cô bán vé số còn rất nhiệt tình giảng cho cô nội quy bày quán ở đây. Phương Linh vội vàng ghi nhớ còn không quên cám ơn cô. Mãi cho đến khi biết được cô bày quán xem bói lúc sau sự nhiệt tình của cô bán vé số giảm hẳn. Phương Linh nhận thấy được nhưng chỉ cười không lắm để ý. Cô mới đến người ta không tin tưởng là chuyện bình thường. Phải làm gì để thay đổi cách nghĩ của người khác đâu đương nhiên là dùng thực lực để chứng minh rồi. Cô liền mời cô bán vé số xem bói trong dự đoán bị từ chối. Phương Linh không nản chí, cô đưa tấm biển cho cô bán vé số xem. Ngoài hai chữ xem bói sáng lấp lánh ra bên dưới còn một hàng chữ nhỏ nữa cũng đang phát sáng ghi: "Không đúng không lấy tiền." Cô bán vé số thấy Phương Linh tự tin như thế liền dao động, cuối cùng đồng ý ngồi xuống xem bói. Này một xem từ đây tam quan của cô hoàn toàn thay đổi. Từ một người không tin bói toán đến sùng bái một đường đi đến cuối.