The Stolen Years (Năm Năm Bị Đánh Cắp)

Chương 9: Em chưa bao giờ hỏi, anh chưa bao giờ nói



Lily bước ra từ trong bóng tối trước nhà Tạ Vũ. Xe taxi rời đi, một tay cô giữ chặt di động, né tránh ánh sáng đèn đường, im lặng chờ.

Đợi đến khi thấy bóng hai người uống rượu say , bước đi hơi hơi loạng choạng, cười, đùa, từ cuối đường chầm chậm đi đến.

Lúc đầu mới quen biết Tạ Vũ, Danny giới thiệu anh là: “Anh trai của anh, người đàn ông tốt, có nhà có xe đầy đủ, tướng mạo đàng hoàng, cơ bụng tám múi.”

“Vậy vì sao đến từng tuổi này, còn cần thông qua anh giới thiệu bạn gái?” Lily ở bên dùng muỗng nhỏ múc kem, không để ý hỏi”Nếu thật sự điều kiện kinh tốt, nhất định bộ dạng người đó xấu; nếu bộ dạng người đó đẹp, nhất định đến bây giờ vẫn không có công việc ổn định. Nếu anh không nói rõ ràng ra. Thì chuyện nàyquên đi”

Danny mở miệng cười.

Lily biết, trong lòng Danny nghĩ mình chỉ là một cô gái suốt ngày biết mua sắm quần áo, đính lông mi giả, móng tay lúc nào cũng được sơn cẩn thận.Đương nhiên, cô cũng chỉ xem Danny là một ông chủ nhỏ gặp thời, mười câu thì hết chín câu không thể tin, hoàn toàn không đáng tín nhiệm.

“Chính cậu ta không muốn tìm bạn gái, là anh nghĩ giới thiệu cho cậu ấy, nhưng anh cam đoan mọi điều đều là sự thật. Hơn nữa, em xinh đẹp như vậy, cậu ta lại chất lượng cao như vậy, hai người đều độc thân, không quen nhau thật khiến trời xanh tiếc nuối mà.Anh thành người mai mối, giới thiệu hai người quen biết, thay trời hành đạo mà.”

“Vậy anh ta vì sao không thích tìm bạn gái?” Lily bỗng nhiên tò mò, trừng to mắt, “Có hay không anh ta… Có hay không… Không thích phụ nữ?”

“Nói bậy bạ cái gì!” Danny bất đắc dĩ nói thật, “Cậu ấy ly hôn .Hà Mạn kia mà, quả thật đã làm tổn thương cậu ấy, chẳng qua hiện tại nói ra cũng không ý nghĩa gì, dù sao cậu ấy cũng rời khỏi sự đau khổ .Cậu ấy bây giờ trái tim tổn thương, trong lòng có lỗ hổng, rất thích hợp với em, đó là thời cơ tốt cho em xuống tay!”

Lần đầu Lily gặp Tạ Vũ, đầu vẫn chìm trong lời nói khoa trương của Danny, mong đợi người ta xuất hiện sẽ khiến mình nhảy dựng.Cô chẳng ôm hy vọng gì là mấy, đơn giản là vì nhàm chán, dù sao cô còn có tuổi trẻ, thời gian còn lại có thể từ từ mà lựa chọn.

Người đàn ông đã từng ly hôn đi gặp mặt, chắc hẳn là rất thú vị. Cho dù cô chướng mắt, đối phương cũng nhất định rất coi trọng cô, không phải là nhiều cách sao? Cũng không có việc gì lớn.

Sau đó, từ con phố đối diện Tạ Vũ vừa nghe điện thoại vừa đi đến.

Vừa thấy cả đời sai lầm.

Tạ Vũ và những chàng trai cô từng kết giao hoàn toàn khác nhau, các đường nét trên gương mặt đã rõ ràng, mang vẻ đau thương, ánh mắt trầm tĩnh khi anh nhìn, tất cả đều làm cho trái tim Lily đập thình thịch, không biết phải làm sao.

Cô biết Tạ Vũ thích mình.Lúc mới gặp, ở cây dù lớn bên ngoài tiệm cà phê, cô đứng lên nhìn anh mỉm cười, anh trước mắt sáng ngời, giống như thấy được người quen.

Đây có phải là vừa gặp đã yêu?

Sau đó, ở bệnh viện Lily thấy được Hà Mạn, mới hiểu được, người cũ thì ra là thế.

Cô đã nói rất nhiều lần về tình yêu, cho nên cũng cảm giác được quan hệ này ngay lúc đầu, Tạ Vũ không có nhiệt tình, chẳng qua khi xác định được quan hệ, cô cảm nhận được Tạ Vũ trở nên quan tâm hơn.

Có lẽ chỉ là vì Tạ Vũ là người đàn ông thành thạo, không giống với những chàng trai trẻ chưa trải đời, không lỗ mãng, tuy rằng cũng không lãng mạn, nhưng đem lại cho cô cảm giác an toàn.

Đáng tiếc là, lúc này đây khi đứng trước nhà anh cảm giác an toàn của Lily đối với Tạ Vũ, đang bị lung lay.

Cô nhìn thấy được, Tạ Vũ còn yêu cô vợ đặc biệt lúc trước. Cho dù tình yêu đó không nồng nhiệt, ít nhất nó vẫn tồn tại.

Tạ Vũ cảm thấy mình đã dọn dẹp và chuyển đi sạch sẽ mọi đồ đạc của vợ cũ, nhưng khả năng cẩn thận của đàn ông thì có hạn. Lily liếc mắt một cái quanh nhà, có thể thấy được khắp nơi đều là dấu vết vợ trước.Cô chưa từng gặp qua người phụ nữ này, cứ nghĩ lúc nào nên dùng bản thân đánh đòn phủ đầu với cô ta.

May mắn là Tạ Vũ không mấy để tâm, không ngăn cô dụng tâm kín đáo “Cải tạo lại” . Lily không dám vứt đi bàn chải đánh răng và ly đôi của bọn họ, chỉ cất sâu vào trong góc tủ, sau đó dùng đồ trang điểm mình, vòng tai, dép lê và áo ngủ đến xâm chiếm lãnh thổ.

Có đôi khi, con chó cưng và con người cũng không mấy khác biệt.

Không ai không thích Lily. Chính cô cũng biết nên biểu hiện như thế nào để khiến mọi người thích mình. Người qua đường Giáp đều có thể tùy tay thu phục, huống chi là cô trăm phương ngàn kế muốn chiếm lấy một người.

Cô nói bóng nói gió hỏi thăm qua sở thích Tạ Vũ. Lời Danny nói chỉ có thể tin một phần ba. Cô thật cẩn thận tìm hiểu, nghiền ngẫm, biến thành bạn gái tốt của anh. vợ trước của anh ích kỷ ngang ngược, lạnh lùng nghiêm khắc, vậy cô sẽ làm một cô gái săn sóc nũng nịu ngọt ngào, cũng không để cho anh cảm thấy phiền phức vì chuyện gì.

Hà Mạn có thể làm cho anh khóc, cô nhất định phải làm cho anh cười.

Tạ Vũ từng nói với cô: “Lily, cám ơn em cho tới bây giờ vẫn chưa hỏi chuyện cũ của anh.”

Cô ngọt ngào mỉm cười, nói: “Điều quan trọng là sau này, em có được anh bây giờ và tương lai, còn quan tâm quá khứ cái gì.”

Làm sao có thể không quan tâm chứ, giống hệt như móng vuốt mèo đang cào cấu trong lòng, ngứa không chịu được.

Nhưng mà, ngay mà lúc Lily cảm thấy mình đã hoàn toàn chinh phục được Tạ Vũ, có thể ở trước mặt anh tự nhiên làm nũng thậm chí giận dỗi trêu đùa, thì lúc đó lại xuất hiện tin tức “ Hà Mạn gặp tai nạn xe”.

Phản ứng của Tạ Vũ khi nhận được điện thoại, khiến trong lòng Lily chua xót.

Khuôn mặt tràn đầy lo lắng, hoàn toàn chính là biểu hiện của tình yêu mà.

Hoạn nạn gặp chân tình. Lily vẫn không thích những lời này, cô không cần hoạn nạn.

Càng miễn bàn mang hoạn nạn thử chân tình người khác.

Lily miễn cưỡng cười vui cùng Danny và đám người đang đánh bài, lại tự an ủi chính mình, Hà Mạn dù sao cũng là vợ trước của anh ấy, nếu biểu hiện ra bộ dạng lạnh lùng không quan tâm, thì sẽ khiến cho người khác cảm thấy anh không có trái tim——bạn trai mình là một người trọng tình trọng nghĩa, đây là một chuyện tốt.

Giả vờ như không nghe không thấy âm thanh đếm ngược tích tắc tích tắc của tiếng bom.

Cho đến buổi tối ngày hôm nay, Tạ Vũ lần thứ năm từ chối cuộc gọi Face time của cô, quả bom này cuối cùng “Oanh” một tiếng, đập vỡ trái tim cô.

Đồ lừa đảo. Cô liếc đôi mắt lạnh về phía hai người xa xa.

Lily khôi phục lại khuôn mặt tươi cười, như một bóng ma bước ra từ dưới ánh sáng đèn đường.

“Hey!”

Âm thanh cô vang vọng trong đêm đen yên tĩnh, khiến Tạ Vũ sợ tới mức quát to một tiếng.

Lily giả vờ như không thấy biểu hiện kinh ngạc của hai người bọn họ, chủ động tiến lên chào hỏi Hà Mạn: “Xin chào, chị là Hà Mạn phải không? Tôi là Lily, là bạn gái anh Vũ.”

Lily nghiêng đầu, cười dài , thoải mái đối mặt với Hà Mạn.

Cô vừa rồi đứng trong bóng tối đã quan sát Hà Mạn thật lâu , từ kiểu tóc đến cách trang điểm, váy đến giầy, xem xét bình luận.

Phong cách cũng bình thường thôi.

Hà Mạn đang say nên phản ứng có chút chậm, cô đối với sự xuất hiện của Lily không mấy cảm thấy thích thú.

“Xin chào, tôi là Hà Mạn.”Cô chậm rãi nói.

“Lily…” Tạ Vũ ở bên cạnh chen vào nói.

Lily không ngắt lời anh, mà là quay đầu hạnh phúc nhìn anh, giống như trong lòng không hề có khúc mắc, đang kiên nhẫn chờ anh đến giải thích, để cho anh cứ việc dài giọng gọi tên mình.

Quả nhiên, Tạ Vũ không nói gì nữa.

Nói được mới là lạ. Lily vòng qua người Hà Mạn, đi đến bên người anh, tự nhiên ôm cánh tay anh, cười nói: “Chị Hà Mạn , em biết chuyện của chị, Tạ Vũ nói qua rất nhiều về chuyện của chị rồi.Em rất tiếc khi chuyện đó xảy ra trên người chị, hy vọng chị nhanh chóng có thể khôi phục trí nhớ.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Lily liền phát hiện giọng nói của mình trở nên đông cứng, đúng là khó nói thành lời mà.

Có thể như vậy khách sáo như vậy là tốt lắm rồi.

Ánh mắt Lily chuyển từ trên người Hà Mạn đến trên người Tạ Vũ. Cô nhõng nhẽo oán giận: “Sao anh không nhận điện thoại của em, quên anh quên anh đồng ý chuyện gì với em rồi sao? Xem ra vừa ăn xong tiệc lớn nha! Hiện tại vừa vặn nên ăn món điểm tâm ngọt, em mua canh đậu đỏ, đi vào nhà cùng nhau uống đi!”

Tạ Vũ cười cười, gật gật đầu, không nói chuyện.

Lily cũng không chờ mong anh có phản ứng gì, chỉ là vô cùng thân thiết ôm cánh tay trái Tạ Vũ , cố ý bỏ mặc Hà Mạn ở một bên, lôi kéo anh vào phòng.

Hà Mạn, tôi và anh ấy cùng đứng bên nhau, chúng tôi đẹp đôi chứ, phải không?

Lily mân mân miệng, cười cười đi nhanh về phía trước.

Hà Mạn đứng nhìn ở phía sau, dựa vào bức tường, nhìn bóng dáng hai người thân mật phía trước, ánh mắt mông lung dần dần rõ ràng.

Hà Mạn ngồi trên bậc thang lầu hai, trong tay là một lon bia còn chưa uống cạn.

Xuyên qua khe hở của cầu thang, có thể thấy được hai bóng người mơ hồ dưới lầu phòng khách.

“Anh uống rượu sao?Cũng không sao, uống một chút canh đậu đỏ đi, đậu đỏ rất tốt cho gan, giải rượu .”Âm thanh Lily vang lên.Cô gái này nói chuyện rất lớn tiếng. Ngọt ngào, lại vang dội.

“Được thôi.” Tạ Vũ thấp giọng nói.

“Em đút cho anh.”

“Anh không có say, tự mình có thể uống, không sao đâu.”

“Em sẽ đút anh mà! Nhanh—— há miệng…”

“Lily, đừng quậy nữa…”

” Mở miệng! Nhanh một chút… Em cầm muỗng rất mỏi tay đó…”

Vẻ mặt Hà Mạn hờ hững nghe, không muốn nghe càng phải nghe.

Thuốc đắng dã tật.

“Lily, anh biết trong lòng em tức giận, em cứ mắng anh đi, đừng như vậy.”

Lily giật mình , sau đó lại cười rộ lên.

“Không có tức giận mà, em đều có thể hiểu.Anh không cần đối xử lòng tốt của em như vậy, hai chén canh đậu đỏ này em phải đi đoạn đường xa mới mua được, nhanh, uống một ngụm đi!”

“Tại sao em lại vậy.”

“Anh cần gì phải như thế?” Lily cảm thấy nụ cười của mình bắt đầu gượng gượng, lập tức muốn tắt đi, “Anh mau uống canh đậu đỏ đi, như thế nào? Sợ cô ấy bắt gặp?”

Tạ Vũ lắc đầu: “Anh không có ý này. Anh và cô ấy đều không có khả năng đó, nhưng mà cũng không nên kích thích cô ấy như vậy, không có nghĩa.”

Không có nghĩa.

Lily cảm thấy ba chữ này như đập vào trái tim cô.

Đúng thật không có nghĩa. Cô giận dữ cũng tốt, nhẫn nại cũng vậy, hay là giả ngu không nhìn không thấy, đều không có nghĩa.

Cô xoay người, ném cái bát trong tay vào tường.

Âm thanh chói tai của những mảnh vụn vỡ . Vẻ mặt tươi cười của Lily cuối cùng cũng được lấy xuống.

“Anh sợ kích thích cô ta!Em thì sao?Vợ chồng ly hôn rồi cùng ở chung một nơi, giúp cô ta tìm về trí nhớ, anh xem em là kẻ ngốc sao? Ly hôn còn chúc mừng ngày kỷ niệm kết hôn, ngay cả điện thoại của em cũng không dám nhận, trong lòng anh có điều gì hổ thẹn sao?Nếu tình cảm hai người sâu nặng vậy, vậy tại sao lại ly hôn? Anh đùa giỡn em sao, Tạ Vũ?Còn muốn em nhẫn nhịn bao lâu? Cô ta còn muốn ở chỗ này ở bao lâu? Rốt cuộc ai là bạn gái anh? Chẳng lẽ em làm không tốt sao?Em nói sai cái gì không? Trong khoảng thời gian này, em nhân nhượng còn chưa đủ sao? Biết việc làm của anh bận rộn, không nghĩ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của anh, cảm xúc mất mát em đều phải tự mình chịu đựng! Em chỉ mong anh nhận một chút Face time mà thôi, ngay cả điều ấy anh cũng làm không được, còn muốn em tin tưởng anh cái gì? !”

Lily thở hổn hển, giọng nói lạc đi.

Cô vẫn cứ tin tưởng vào chính mình, ly hôn như thế nào, trong lòng có có người khác như thế nào, sẽ càng thử thách thú vị.Những diểm yếu của vợ trước Tạ Vũ đều là những điểm mạnh của cô, trong lòng anh đã khắc sâu điều đó, cô có thể mạnh mẽ gỡ đi, biến căn nhà này tràn ngập hình ảnh của mình.

Cho nên cô không hỏi, không giận dỗi, không khiến anh có thêm phiền toái, bọn họ cảm thấy cô vừa nông cạn vừa đáng yêu, làm cho người ta không biết mệt, như vậy là tốt nhất.

Nhưng con người thật của Lily chính xác là như bây giờ, không phải cô bạn gái nhỏ nũng nịu, không phải nói vài câu dễ nghe là có thể dỗ dành, lại càng không phải là thế thân của ai.

Có được thì đã sao, không chiếm được lại thế nào.

Có lẽ một thời gian dài về sau, một ngày nào đó cô thật sự có thể có được anh , cũng thật sự có thể dùng tình cảm mình chinh phục những khúc mắc trước kia của anh.

Nhưng như vậy có ý gì? Không có nghĩa.

Cô có tuổi thanh xuân, thế giới lại rộng lớn, vì sao muốn lãng phí như vậy?

NhìnTạ Vũ không nói được một lời, sự tức giận của Lily dần nguôi xuống, âm thanh dịu đi và yếu ớt.

“Hà Mạn này, em tìm mọi cách nghe ngóng được rất nhiều chuyện liên quan đến cô ấy. Cho dù anh chưa bao giờ nói về cô ấy. Em chưa bao giờ hỏi, anh cũng chưa bao giờ nói.Anh cám ơn sự thông cảm của em, làm sao anh biết em thông cảm? Kỳ thật em không hiểu hai người một chút nào. Coi như là vì em còn trẻ đi.Anh có thể nói cho em biết, thật sự người bị tổn thương sẽ luôn là người nhớ kĩ? Cô ta tổn thương anh như vậy, đối xử với anh như vậy, vì sao bây giờ anh còn muốn che chở cô ta? Em thật sự không hiểu, Tạ Vũ, anh cảm thấy mình hèn mọn hay không?”

Lily ngẩng đầu lên.Tâm trạng ngọt ngào của cô hoàn toàn sụp đổ, phỏng chừng về sau cũng không nên gặp mặt Danny . Cô cảm thấy nếu mình cứ ở đây quả thật không ổn, vì thế đứng lên, cầm túi xách mình, mang giày vào, chuẩn bị rời đi.

“Vốn muốn hỏi anh một câu cuối cùng có yêu em hay không, nhưng bây giờ thì không cần phải hỏi nữa rồi.”

Cô dứng ở cửa nhẹ giọng nói những lời này, xoay người bật khóc.

Cô bước ra khỏi cửa và chờ đợi một chút.

Trong lòng cô có rất nhiều chiến thuật tình yêu, ví như cãi xong theo thói quen sẽ chờ đợi một chút, cho đối phương một cơ hội đuổi kịp mình. Không phải chưa từ bỏ ý định, chỉ là xuất phát từ thói quen.

Tạ Vũ vẫn không đi ra. Lily trong lòng lạnh lạnh , tự giễu nở nụ cười, nhanh chóng rời đi.

Hà Mạn lẳng lặng nghe.

Lúc Nhìn thấy Lily, cô cảm thấy mình và cô ấy có chút giống nhau.Chỉ là Lily so với cô thì xinh đẹp hơn, cũng trẻ tuổi hơn , có thể khống chế được tính tình, có thể ở thời điểm quan trọng ôm cánh tay Tạ Vũ giữ lấy việc lớn buông bỏ việc nhỏ, có thể lắc đầu làm nũng giống đứa trẻ 6 tuổi.

Hà Mạn tự biết mình còn kém cả vạn năm, bản thân sẽ không bao giờ làm được như vậy.

Cho đến khi đói phương ném cái bát vào vách tường, Hà Mạn mới phát hiện, Lily và cô càng giống nhau.

Đây cũng là một cách, phá hỏng tình cảm của người trước phải không? Hà Mạn không dám nghĩ nhiều.Sớm đã tỉnh rượu, cũng không dám bước xuống lầu.Cô nhìn bóng dáng mơ hồ ngơ ngác của Tạ Vũ trên sôpha, như bình thường choáng váng.

Lily nói, cô tổn thương Tạ Vũ. Lily hỏi Tạ Vũ, anh còn che chở cô ta như vậy, anh có thấy mình hèn mọn hay không?

Trước kia bọn họ cuối cùng đã xảy ra bao nhiêu chuyện? Cô tổn thương Tạ Vũ như thế nào?

Hà Mạn cũng không có dũng khí và thể diện đi xuống lầu đem những lời bộc bạch tối nay hôm mình đã chuẩn bị để nói cho Tạ Vũ nghe.Cô lấy ra từ trong túi áo một gói nhung xanh, nhẹ nhàng xoay xoay chiếc nhẫn, nỗi lòng chua xót nở nụ cười, ôm chặt nó trong lòng bàn tay.