Thế Thân Vạn Người Chê Trọng Sinh

Chương 21: Vẫn có người hiểu



Sau khi cúp điện thoại, Phùng Thần lại gọi điện cho Cố Nghiêu.

"Alo, anh Cố?" Phùng Thần cười nói, "Có bận không?"

Cố Nghiêu nhàn nhạt nói: "Không bận, có chuyện gì?"

Cố Phùng không vừa mắt bộ dáng cao cao tại thượng của Khương Tầm Mặc, từ trung tâm thương mại về đến nhà xong vẫn còn nhớ đến làm sao để chỉnh tên tiểu tử đó, chỉ là cậu ta dù sao cũng đến trường học của Cố Nghiêu, cũng phải chào hỏi trước với Cố Nghiêu một tiếng.

Lời cậu ta nói thì đường hoàng chính chính, nhưng Cố Nghiêu lập tức đoán được cậu ta muốn làm cái gì.

Cố Nghiêu nhíu chặt mày, hắn trầm tư một lát, mới mở miệng nói: "Cậu đừng đến."

Phùng Thần lập tức nóng nảy: "Tại sao? Anh Cố anh không muốn chỉnh tên tiểu tử đó sao? Cậu ta dựa vào cái gì mà chảnh như vậy? Tôi bây giờ nghĩ đến cậu ta lúc ở trung tâm thương mại hôm đó lại thấy tức giận."

Cố Nghiêu lúc này đang tâm phiền ý loạn, nghe một lúc liền mất kiên nhẫn, lạnh lùng ngắt lời Phùng Thần: "Tôi đã nói cậu đừng có đến, cậu nghe không hiểu sao?"

Phùng Thần lập tức nghẹn họng.

Cố Nghiêu trực tiếp cắt điện thoại.

Điện thoại bị Cố Nghiêu ném lên bàn, hắn ta đã lâu rồi không tâm phiền ý loạn như vậy.

Một lúc xong lại không nhịn được cầm điện thoại lên, màn hình điện thoại dừng lại ở giao diện bức ảnh trên vòng bạn bè.

Trong bức ảnh hầu hết đều là người Cố Nghiêu đều quen biết, mọi người vây Diệp Triều Nhiên ở giữa, trong tay cậu ta là một chiếc bánh sinh nhật to bự, nụ cười xán lạn tươi sáng.

Tầm mắt Cố Nghiêu dừng trên mặt Diệp Triều Nhiên một hồi lâu, lại chuyển tầm mắt đến gương mặt Khương Tầm Mặc đứng sau Diệp Triều Nhiên.

Vừa nhìn đến đây, Cố Nghiêu cảm thấy ngực đau nhói, rất không thoải mái.

Rốt cuộc là từ lúc nào bắt đầu, Diệp Triều Nhiên đã không thích hắn nữa?

......

Thời gian chớp mắt trôi qua đã đến cuối tháng tư, Nhất Trung lại nghênh đón kỳ thi tháng.

Thành thích kỳ thi tháng vừa ra, chỗ ngồi lại được đổi chỗ một tháng một lần.

Sáng sớm thứ 2, Trương Tề cầm thanh tích đến lớp, vừa vào lớp cậu ta đã thở dài một tiếng: "Diệp Triều Nhiên! Cậu không phải người!"

Diệp Triều Nhiên trong mắt có một tia mờ mịt: "Làm sao vậy?"

Bạn học khác lại phản ứng rất nhanh, cười hì hì: "Chắc chắn là Trương Tề lại thành đứng thứ 2 của lớp!"

Trương Tề mặt khổ não: "Tôi ngồi vị trí nhất lớp còn chưa nóng, chỉ có một tháng ngồi thử!"

Mọi người ồn ào cười lên.

"Cậu có gì tốt mà so sánh với Diệp Triều Nhiên? Người ta là đứng nhất khối!"

"Trương Tề cậu từ lúc nào cũng lấy được đứng nhất toàn khối?"

Lớp 1 đều nhìn thấy sơ hở, Trương Tề biết rất tự biết lấy mình: "Bỏ đi bỏ đi, trách nhiệm áp lớp 6 vẫn là giao cho người anh em tốt Diệp Triều Nhiên của tớ đi!"

Trương Tề dán thành tích lên, các bạn học chen nhau lên xem thành tích.

Diệp Triều Nhiên đã biết xếp hạng của mình, cho nến không đi xem náo nhiệt, mà chỉ hỏi Trương Tề: "Điểm toán học làn này của tớ hình như không phải là điểm tối đa? Cậu có nhìn thấy không?"

Trương Tề lập tức trợn mắt với cậu: "149, được lắm rồi!"

Diệp Triều Nhiên cười cười.

Trương Tề hỏi: "Đúng rồi, tiết tự học buổi chiều sẽ đổi chỗ ngồi, cậu nghĩ định ngồi chỗ nào chưa? Hai người chúng ta tiếp tục cùng làm bạn cùng bàn?"

Trương Tề và Diệp Triều Nhiên đã làm bạn cùng bàn sắp hai năm rồi, bên cạnh có một bạn học bá ngồi cùng có chỗ tốt là, có vấn đề gì có thể hỏi bất cứ lúc nào, không cần phải đi thêm một vòng lớn.

Diệp Triều Nhiên không nói được, cũng không nói không được, chỉ nhìn Khương Tầm Mặc còn đang ngủ bên cạnh.

Nếu như đổi lại là một tháng trước, Diệp Triều Nhiên chắc chắn sẽ lập tức gật đầu đồng ý.

Nhưng trải qua một tháng ở chung, Diệp Triều Nhiên từ từ phát hiện Khương Tầm mặc người này thật sự không tồi, cậu đã làm bạn cùng bàn với cậu ấy một tháng rồi, không nói gì với cậu ấy đã đổi bạn cùng bàn, có vẻ là hơi không hợp lý không.

Trương Tề vốn dĩ còn đang chuẩn bị một bụng lời nói, lúc này thuận theo ánh mắt của Diệp Triều Nhiên nhìn sang, hai mắt cậu ta từ từ trừng to, vẻ mặt đột nhiên bừng tỉnh mà gật gật đầu: "Hiểu rồi hiểu rồi!"

Diệp Triều Nhiên có hơi xấu hổ: "Cậu hiểu cái gì mà hiểu?"

Giữa bạn bè thích nhất là đùa giỡn nhau những kiểu ái muội này, cho dù bọn họ đều hiểu rõ chỉ là tin đồn thất thiệt, nhưng chỉ cần có thể chọc cho chính chủ đỏ mặt, mục đích của bọn họ đã đặt được.

Trương Tề cười hì hì còn đang muốn nói gì đó, dư quang liếc thấy Khương Tầm Mặc ngẩng đầu lên.

Hắn vửa tỉnh ngủ, vài sợi tóc trước trán ngủ đến cuộn hết lên, lông mi dài dày chớp hai cái, đôi mắt thâm thúy bên trong đều là vẻ mông lung buồn ngủ.

Đột nhiên đối diện với đôi mắt này, trái tim Diệp Triều Nhiên không chịu không chế mà đập nhanh.

Đẹp trai quá.

Diệp Triều Nhiên bình tĩnh dời tầm mắt.

Khương Tầm Mặc hỏi: "Sao vậy?"

"Không có gì." Diệp Triều Nhiên nói.

Khương Tầm Mặc lại nằm bò xuống bàn ngủ tiếp.

Cùng ra với thành tích là xếp hạng khối, không ngoài dự liệu, Diệp Triều Nhiên lại là đứng nhất toàn khối.

Thầy toán của lớp 6 đang đứng trên bục giảng bài thi, nói đến câu cuối cùng thì lắc lắc đầu: "Câu cuối cùng này có hơi khó, nhưng tôi cũng đã từng giảng đề bài tương tự, lớp chúng ta lại không có một người nào làm được! Thầy giáo lớp 1 người ta còn chưa từng giảng đề tương tự, lớp người ta lại có người làm đúng!"

Thầy dạy toán cũng có chỉ mặt điểm tên, nhưng tất cả học sinh lớp 6 đều biết thầy đang nói ai.

Trừ Diệp Triều Nhiên ra, có lẽ trường học bọn họ cũng không tìm được người thứ hai.

Cố Nghiêu cúi đầu nhìn tờ bài thi của mình, câu cuối cùng hắn cũng không làm được.

Loại sai lầm này hắn thực ra không nên phạm phải, chỉ là gần đây hắn không thể bình tâm được. Lại nghe thầy toán nhắc đến tên Diệp Triều Nhiên, sắc mặt hắn càng phức tạp.

Sau khi tan học, Cố Nghiêu không nhịn được lấy điện thoại ra, từ danh bạ wechat tìm tên Diệp Triều Nhiên.

Không thì hắn gửi tin nhắn cho Diệp Triều Nhiên thử xem?

Hắn cũng không muốn hỏi chuyện gì khác, chỉ là muốn hỏi câu cuối Diệp Triều Nhiên làm như thế nào.

Đúng, chính là như vậy.

Cố Nghiêu chụp lại câu cuối, sau đó mởi khung chat, giử tin nhắn cho Diệp Triều Nhiên:

[Diệp Triều Nhiên, câu này cậu làm thế nào vậy?]

Kết quả một dấu chấm than đỏ bất ngờ không kịp phòng bị mà nhảy ra.

[Bạn không phải là bạn của cô/anh ấy...]

Diệp Triều Nhiên thế mà lại kéo hắn vào danh sách đen.

Cố Nghiêu sức hết sức mới nhịn được không ném điện thoại ra ngoài.

Một cảm giác vô lực cực lớn nháy mắt bao phủ lấy Cố Nghiêu, hắn bây giờ mới bừng tỉnh phát hiện chuyện này đã không còn chịu sự khống chế của hắn.

......

Diệp Triều Nhiên thân là người đứng đầu lớp, đổi chỗ ngồi cậu được chọn đầu tiên.

Cô Vương đọc tên Diệp Triều Nhiên, Diệp Triều Nhiên chống đỡ ánh mắt của mọi người, đi về phía cuối lớp, ngồi xuống chỗ ngồi cũ của mình.

Trong mắt tất cả mọi người đều là kinh ngạc, bao gồm cả cô Vương trên bục giảng.

"Em đã chọn xong rồi?" Cô Vương hỏi lại lần nữa.

Diệp Triều Nhiên ung dung nói: "Vâng."

Bạn học trong lớp không nhịn được mà nghị luận:

"Sao lại còn ngồi dưới cuối lớp?"

"Tớ vốn dĩ còn muốn nói lần này thành tích của tớ tốt hơn lần trước, tớ xem xem có thể tranh thủ được ngồi cùng Diệp Triều Nhiên không, nhưng tớ thật sự không muốn ngồi cuối lớp!"

Đột nhiên có người kinh hô: "Diệp Triều Nhiên có phải là vì Khương Tầm Mặc nên mới ngồi cuối lớp không?"

Lập tức tất cả mọi người đều quay đầu nhìn nữ sinh này, đến cả Khương Tầm Mặc cũng nhìn sang.

Nữ sinh đỏ mặt, vội cúi đầu che mặt: "Tớ chỉ là tùy tiện nói thôi, đừng coi là thật"

Cô có hơi ảo não trong lòng tự mắng một trận, lén lút ship CP thì thôi đi, sai lại còn nói lộ ra trước mặt đương sự?!

Cô không nhìn thấy được, Khương Tầm Mặc nghe thấy câu này khóe miệng đã cong lên.

Xem ra trong lớp vẫn có người hiểu, Khương Tâm Mặc tâm trạng tốt mà nghĩ.

Khương Tầm Mặc là người cuối cùng đi vài lớp, hắn đi đến chỗ ngồi cuối cùng duy nhất còn trống trong lớp bên cạnh Diệp Triều Nhiên ngồi xuống.

Diệp Triều Nhiên nhìn hắn một cái, do dự muốn nói lại thôi.

"Tớ hiểu." Khương Tầm Mặc chủ động nói.

Đây đã là lần thứ hai trong ngày hôm nay Diệp Triều Nhiên nghe thấy câu này, cậu giống như là mèo bị giẫm phải đuôi nổi khùng: "Cậu hiểu cái gì mà hiểu?"

Khóe miệng Khương Tầm Mặc cong lên, không nói gì.

Diệp Triều Nhiên vốn dĩ còn muốn giải thích, nhưng khi đối diện với đối mắt hạnh hàm chứa ý cười, cậu lại không muốn giải thích gì nữa.

Thời tiết đầu tháng 5 đã có vài phần khô nóng, mặt trời chiều ngoài cửa sổ khiến mây được nhuộm màu, một mảnh đỏ rực.

Gió nhẹ lướt qua mặt, tâm trạng Diệp Triều Nhiên vô cùng yên tĩnh.

Tất cả mọi chuyện đang từ từ tốt lên, nhưng Diệp Triều Nhiên không biết là, cuộc sống bình yên của cậu rất nhanh vì một người đến mà hoàn toàn bị phá vỡ.