Thế Thân Vạn Người Chê Trọng Sinh

Chương 5: Nhất từ dưới nhất lên



Đã lâu không nằm trên chiếc giường quen thuộc, Diệp Triều Nhiên trằn trọc hồi lâu cũng không ngủ được, cậu sờ tìm điện thoại trong bóng tối.

Chiều nay, đoạn phát sóng trực tiếp phỏng vấn ngắn đã sớm được các phóng viên truyền thông cắt nối biên tập đăng lên mạng.

Diệp Triều Nhiên chỉ là đăng nhập tìm kiếm tên mình, những topic liên quan đã nhảy ra, cậu nhấn vào video đầu tiên.

Video rất dài, khoảng chừng 5 phút, mặt và giọng nói của cậu đều được xử lý làm mờ.

Còn chưa xem xong video, Diệp Triều Nhiên đã không chờ được mà nhìn khu bình luận.

Xem xong Diệp Triều Nhiên trả lời, không ít cư dân mạng tỏ ý hiểu và ủng hộ.

Trong đó có một câu trả lời của cư dân mạng nhận được lượt thích cao nhất ID là 'trong bụng có chút Mặc."

"Trong bụng có chút Mặc: Nhận nuôi hợp pháp, Diệp Triều Nhiên ở lại nhà cha mẹ nuôi là hợp tình hợp lý. Ngược lại cậu ta thật sự về với cha mẹ ruột đột nhiên xuất hiện, mới là làm cho người ta không hiểu được."

Có không ít người tỏ vẻ tán đồng:

"Đúng, đảm nhận vai trò ba mẹ nuôi, nếu là con trai tôi vất vả nuôi dưỡng hơn mười năm ba mẹ ruột đột nhiên tìm đến của tìm về, tôi chắc chắn sẽ thổ huyết!"

"Đứng về phía ba mẹ nuôi."

"Tôi có chút không hiểu, không phải hai ngày trước còn nói Diệp Triều Nhiên chuẩn bị về với cha mẹ ruột sao? Sao hôm nay lại không về nữa?"

"Vừa nhìn là biết lầu trên chưa xem hết video. Sau đó đã phỏng vấn ba Diệp rồi, Diệp Triều Nhiên mấy trước trước không hề nói muốn cùng cha mẹ ruột về nhà, chỉ nói là về nhà cha mẹ ruột nhìn xem, nhưng cha mẹ ruột lại luôn ở trước mặt truyền thông nói Diệp Triều Nhiên về nhà họ Phương. Sau khi nói chuyện không có kết quả, Diệp Triều Nhiên quyết định không về đó nữa, mới có phát sóng trực tiếp chiều nay."

"Thì ra là như thế à!"

"Cha mẹ ruột làm như vậy có hơi quá đáng."

Nhưng cư dân mạng càng quan tâm đến vấn đề khác, Diệp Triều Nhiên ở phát sóng trực tiếp nói năm đó cậu bị bỏ rơi, chuyện này là thật hay giả?

Diệp Bùi không hề nói thẳng trong phỏng vấn, chỉ kiến nghị phóng viên đi hỏi cảnh sát.

Hiệu suất của các phóng viên rất cao, lúc video được đăng lên, phía cảnh sát đã trả lời cuối cùng.

Cảnh sát thành phố Nam nói rằng, 16 năm trước bọn họ quả thật nhận được báo án về vụ việc này, trực tiếp chứng thực tính xác thực lời nói của Diệp Triều Nhiên.

Cư dân mạng lập tức phẫn nộ.

Hay cho một đôi vợ chồng không biết xấu hổ, năm đó là bọn họ bỏ rơi đứa con trước, bây giờ lại còn không biết xấu hổ mà tìm đến!

Đứa nhỏ đã không về với họ, quả nhiên là quyết định chính xác.

Dư luận trên mạng vốn dĩ đã nghiên về phía cha mẹ nuôi, bây giờ tin tức này vừa ra, cư dân mạng càng ủng hộ Diệp Triều Nhiên một cách tuyệt đối.

Diệp Triều Nhiên đang muốn tiếp tục xem tiếp, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

"Chưa ngủ à?" Giọng Diệp Bùi vang lên ngoài cửa.

Không biết vì sao, Diệp Triều Nhiên đột nhiên có hơi chột dạ, căng thẳng giống như nhiều năm trước cậu lén lút trốn trong chăn nghịch điện thoại bị phát hiện vậy. Cậu đang muốn giấu điện thoại đi giả vờ mình đã ngủ rồi, đã thấy Diệp Bùi trực tiếp đẩy cửa ra, thuận tay bật đèn.

Ánh đèn có hơi chói mắt, điện thoại trong tay Diệp Triều Nhiên không có chỗ nào để giấu được nữa.

Diệp Bùi nhướng mày, cười một tiếng, xoay người đóng cửa, đem gối ném sang bên cạnh Diệp Triều Nhiên, cười nói: "Mẹ con chê ba phiền, đuổi ba sang ngủ với con, ba biết ngay là con chưa ngủ."

Diệp Bùi và Tống Nhã kết hôn nhiều năm, hai người tình cảm rất tốt, cho dù là cãi nhau, Diệp Bùi nhiều nhất cũng chỉ ngủ ở sô pha phòng ngủ, sao có thể bị Tống Nhã đuổi ra khỏi phòng.

Cho nên hôm nay ông sang đây, là cố ý sang ngủ với cậu.

Trái tim Diệp Triều Nhiên khẽ động, không có vạch trần lời nói của Diệp Bùi: "Thế ba còn không dỗ mẹ đi?"

Diệp Bùi vỗ vỗ Diệp Triều Nhiên, đẩy cậu vào bên trong, tự mình nằm bên ngoài, mới nói: "Dỗ, ngày mai rồi dỗ, hôm nay hai người đàn ông chúng ta ngủ trước."

Nói xong, Diệp Bùi tắt đèn, lại cố làm ra vẻ hung dữ nói: "Không được lén lút nghịch điện thoại nữa, cho dù con đứng đầu lớp cũng phải học tập thật tốt!"

Ngực Diệp Triều Nhiên sắp bị cảm xúc cảm động lấp đầy, cậu cười đáp một tiếng, đặt điện thoại xuống, lại đỏ mắt.

"Ba," Diệp Triều Nhiên cố gắng để cho giọng nói của mình nghe bình thường, "Con có một vấn đề."

Diệp Bùi: "Nói."

Trong phòng ngủ rất tối, chỉ có chiếc đèn ngủ tỏa ra ánh sáng mờ ảo, Diệp Triều Nhiên chỉ có thể nhìn thấy nhìn thấy chiếc mũi cao của Diệp Bùi.

Cậu há miệng: "Nếu như, con nói là nếu như nhé, con thật sự về cùng với cha mẹ ruột, hai người..."

Diệp Triều Nhiên muốn hỏi bọn họ có tức giận, có buồn không.

Nhưng những lời này vừa đến bên miệng, Diệp Triều Nhiên lại bị nghẹn lại.

Tống Nhã và Diệp Bùi thương mình như vậy, bọn họ sao có thể không buồn được?

Lồng ngực Diệp Triều Nhiêu phập phồng kích liệt hai lần, hô hấp như có một bàn tay vô hình nắm chặt.

Lời Diệp Triều Nhiên còn chưa nói xong, Diệp Bùi đã biết cậu muốn hỏi cái gì.

Tay người đàn ông to rộng, mang theo hơi ấm, không khách khí vỗ lên đầu Diệp Triều Nhiên.

Diệp Triều Nhiên nhất thời không chú ý, không né tránh, chỉ ngơ ngác nhận lấy, nhưng lại hề đau đớn, chỉ cảm thấy ấm áp lại an tâm.

Diệp Bùi cười nói: "Con không phải là không về cùng bọn họ sao? Còn nữa, cho dù con thật sự về với họ, con còn có thể không phải là con trai của ba mẹ?"

Diệp Bùi kéo chăn về phía Diệp Triều Nhiên, nói tiếp: "Nuôi con 16 năm, ba và mẹ con hiểu rõ con là người thế nào, cho nên cho dù sau này con có lý do bất đắc dĩ mà về nhà họ Phương, ba mẹ cũng không ngăn cản con. Chỉ cần con không quên hai người chúng ta, ngày lễ ngày tết gọi điện thoại cho chúng ta, chúng ta sẽ rất vui vẻ."

Diệp Bùi nói rất bình tĩnh, Diệp Triều Nhiên lại nghe đến hai mắt đẫm lệ.

Cậu vùi đầu vào gối, nước mắt rơi ào ào.

"Con sẽ không về với bọn họ." Diệp Triều Nhiên khàn giọng nói, "Cho dù là có bất cứ lý do gì, con cũng sẽ không rời xa ba mẹ."

Diệp Bùi lại cười một tiếng.

Một lúc sau, ông mới nghẹn ra một câu: "Ngủ đi, tiểu tử thúi, đừng khóc nữa, con nếu như khóc đến mắt sưng lên, ngày mai mẹ con sẽ nghi ngờ ba nửa đêm đánh con đó."

Một tờ giấy đưa đến trước mặt Diệp Triều Nhiên.

Diệp Triều Nhiên nhận tờ giấy, không nhịn được mà khóc to.

Trong bóng tối Diệp Bùi thở dài, sau đó nghiêng người một tay dán lên lưng Diệp Triều Nhiên, mang theo tiết tấu quen thuộc vỗ vỗ nhẹ lưng cậu.

Dường như Diệp Triều Nhiên vẫn là đứa nhỏ không có cảm giác an toàn như nắm đó, mỗi khi tối đến đi ngủ phải có ba mẹ vỗ lưng, hát ru mới có thể ngủ ngon.

Nước mắt Diệp Triều Nhiên chảy ra càng nhiều.

Vẫn may cậu trọng sinh rồi, lần này cậu sẽ không để cho ba mẹ phải vì cậu mà đau lòng.

Đêm càng khuya, bàn tay vỗ trên lưng cậu không hề dừng lại.

......

Ngày hôm sau tỉnh lại, hai mắt Diệp Triều Nhiên quả nhiên sưng lên như Diệp Bùi nói.

Vẫn may Tống Nhã không hỏi nhiều, chỉ là lúc Diệp Triều Nhiên và Diệp Bùi ra ngoài, đưa cho cậu một túi đá.

Diệp Triều Nhiên có hơi xấu hổ nói: "Cảm ơn mẹ."

Tống Nhã cười nói: "Nhanh đi đi, đừng đến muộn."

Sau khi đến trường học, Diệp Bùi đi tìm cô Vương chủ nhiệm lớp Diệp Triều Nhiên trước.

Thành tích Diệp Triều Nhiên vẫn luôn rât ổn định đứng nhất khối, hạt gống tốt như vậy không chuyển trường, cô Vương so với ai càng vui vẻ.

Thủ tục không cần Diệp Triều Nhiên xử lý, cô Vương nói Diệp Bùi đi theo cô là được rồi, Diệp Triều Nhiên có thể về lớp trước.

Nhìn Diệp Triều Nhiên rời đi, Diệp Bùi mới mở miệng: "Cô Vương, tôi có một thỉnh cầu."

Cô Vương biết Diệp Bùi muốn nói gì, tiếp lời nói: "Tôi biết phụ huynh hai người lo lắng cái gì, anh có thể yên tâm. Đầu tiên, bạn học Diệp Triều Nhiên có thành thích học rất ưu tú, bình thường ở lớp học nhân duyên cũng rất tốt. Thực ra, bạn học trong lớp đều rất hòa đồng, tối hôm qua tôi nhìn thấy trong nhóm lớp còn có bạn đứng ra nói, để mọi người hôm nay đừng có hỏi nhiều."

"Tôi hôm qua cũng đã nói với các thầy cô giáo lớp khác rồi, nhưng chuyện này đã truyền đi khắp nơi rồi, toàn trường ít nhiều cũng có chút bàn tán, có điều làm phụ huynh hai người có thế hoàn toàn yên tâm."

Diệp Bùi nghe vậy lập tức thở phào, cảm ơn nói: "Cảm ơn cô, cô Vương."

Cô Vương cười: "Đây là điều tôi nên làm."

......

Sau khi với Diệp Bùi tách ra, Diệp Triều Nhiên một mình đi về lớp.

Cậu và Bùi Diệp đến trường cũng không tính là muộn, lúc này cách thời gian vào học chính thức còn mười mấy phút, nhưng con đường bóng râm của trường học lại không có mấy học sinh.

Lại một lần nữa bước vào sân trường cảm giác có hơi lạ lẫm, Diệp Triều Nhiên không nhịn được mà thả chậm cước bộ, vừa đi vừa ngắm nhìn, cảnh thật dần dần trùng khớp với ký ức của cậu.

Diệp Triều Nhiên đi rất chậm, đợi đến khi cậu đi đến cửa khối 11 lớp 1, chuông báo hiệu cũng vừa vang lên.

Hơi hít một hơi sâu, Diệp Triều Nhiên mới lấy hết can đảm bước vào lớp.

Diệp Triều Nhiên đột nhiên cảm thấy có hơi may mắn, vẫn may hôm qua lúc cậu trọng sinh đang ở trong lớp họ, cậu vẫn còn nhớ được vị trí của mình.

Không nhìn những ánh mắt xung quanh, Diệp Triều Nhiên đi thẳng đến chỗ Trương Tề.

Nhưng chưa đợi cậu đi vào, Trương Tề đã mở miệng gọi cậu lại: "Diệp Triều Nhiên, đi nhầm rồi!"

Diệp Triều Nhiên bước chân hơi dừng lại, khó hiểu nhìn cậu ta.

Trương Tề hỉ một chỗ ngồi gần cửa sổ ở cuối lớp: "Chỗ ngồi của cậu ở bên đó."

Giống như biết được nghi hoặc của Diệp Triều Nhiên, Trương Tề giải thích: "Hôm qua sau khi cậu đi lớp mình đã đổi vị trí ngồi, cô Vương chuyển vị trí ngồi của cậu xuống cuối lớp."

Vậy cũng không thể trực tiếp chuyển bàn cậu xuống cuối lớp như vậy?!

Diệp Triều Nhiên từ nhỏ chưa từng ngồi dưới cuối lớp!

Trường Tề giống như biết được Diệp Triều Nhiên đãng nghĩ gì, cười hề hề nói: "Hắc hắc, thành tích lần này của cậu không phải nhất từ dưới nhất lên sao? Ngồi cuối lớp cũng không có vần đề gì đúng không?"

Diệp Triều Nhiên: "......"

Cậu nhớ ra rồi.

Kiếp trước cậu nói muốn về nhà với Phương Kỳ Sơn và Thái Liên Hoa xong, Diệp Bùi đã làm thủ tục thôi học cho cậu, vừa khéo hôm đó là ngày thi tháng của trường, Diệp Triều Nhiên căn bản không tham gia, tất cả các môn đều 0 điểm, cậu không phải đứng bét, thì ai đứng bét nữa?

Đứng đầu khối lập tức thành đứng bét khối, Diệp Triều Nhiên sửng sốt hồi lâu, cũng không phản ứng lại được.

Có lẽ là vẻ mặt của cậu quá buồn cười, có một bạn học nam không nhịn đượcc mà lên tiếng: "Diệp Triều Nhiên, cái ghế vị trí đầu tiên ngồi lâu rồi, cậu cũng nên hạ phàm thể nghiệm phong cảnh cuối lớp chút đi!"

Không ít bạn học bị chọc cười, lập tức cười ra tiếng.

Trong lốp học vang lên tiếng cười, căng thẳng và bất an của Diệp Triều Nhiên, cũng theo trận cười này mà hoàn toàn tan biến.

Diệp Triều Nhiên thở dài, cạn lời nói: "Nói rất đúng, tớ cũng nên đi thể nghiệm một chút."

Nói xong cậu đi xuống cuối lớp.

Không sao cả, tháng sau cậu lại thi lấy về là được rồi.

Bạn cùng bàn của Diệp Triều Nhiên, cũng là đứng thứ 2 từ dưới lên lúc này đang bò lên bàn ngủ, nghe thấy tiếng bước chân, nam sinh mới lười biếng ngẩng đầu lên.

Diệp Triều Nhiên đối diện với gương mặt vô cùng đẹp trai của nam sinh, rất nhanh đã từ trong trí nhớ tìm được tên của nam sinh này...

Khương Tầm Mặc, là ban thảo lớp bọn họ.

Diệp Triều Nhiên đang chuẩn bị chào hỏi trước, đã nhìn thấy Khương Tầm Mặc ngáp một cái, ánh mắt mông lung buồn ngủ nhìn cậu: "Thiên tài bảo bối đi học rồi."

Diệp Triều Nhiên: "?"

...

Tác già có điều muốn nói:

Diệp Triều Nhiên: Cậu đang nói linh tinh cái gì vậy?

Tịch Triều Nam Ca: Thiên tài bước đầu bỏ lớp tã lót (OvO)???