Thí Thiên Đao

Chương 1739: Mới vào Sân Thí Luyện (2)



Sở Mặc cười cười, nói:

- Rời đi cùng ta hay là ở lại, cô có thể chọn lại lần nữa. Diệp Thanh nghe xong, trên mặt có vẻ đau thương:

- Người nhà, người yêu của ta đều đã chết, tiếp tục ở lại đây ngoại trừ tăng thêm sự bi thương ra thì còn có ý nghĩa gì chứ? Ta sẽ rời khỏi đây cùng công tử.

- Được, chúng ta đi.

Sở Mặc nói xong dùng Hư Không Nhất Thác khiến thân thể của Diệp Thanh chậm rãi bay lên. Diệp Thanh sợ tới mức hét lên một tiếng, ngồi chồm hổm xuống. Nàng chưa từng được bay lên trời cao, đột nhiên thế thì bị dọa đến hoa dung thất sắc.

Nhưng mà nàng cũng là một người có gan lớn, sau một lát thì thấySở Mặc ở một bên vân đạm phong kinh(gió nhẹ mây bay- nhẹ nhàng thoải mái) đứng trong hư không thì nàng cũng bắt đầu thử chậm rãi đứng lên, sau đó cẩn thận vươn chân bước về phía trước một bước.

Không có cảm giác giẫm lên chỗ trống không.

- Thật thần kỳ!

Trong mắt của Diệp Thanh chợt bắn ra một tia sáng.

Bây giờ gần hư không của hai người đã bị tràng vực của Sở Mặc bao phủ. Cho nên lấy cảnh giới thật của Diệp Thanh, muốn đứng trong hư không thật sự quá dễ dàng. Chỉ cần một quá trình quen thuộc và thích ứng thôi.

Quá trình làm quen và thích ứng của Diệp Thanh so với trong tưởng tượng của Sở Mặc còn dùng ít thời gian hơn. Nàng ấy gần như là nhanh chóng thích ứng với cảm giác bay trên không trung.

- Rất thú vị!

Diệp Thanh lớn tiếng kêu, vẻ mặt hưng phấn như là một cô bé vui tươi vậy.

- Đi thôi. Sở Mặc dẫn theo Diệp Thanh, bay một đường như mũi tên về phía vùng trung du của thế giới. Diệp Thanh trước đây từng nghĩ mình có thể bay như chim thì sẽ có cảm giác như thế nào? Bây giờ không ngờ giấc mộng đã trở thành sự thật, cả người cũng đều hưng phấn.

Cứ như vậy, hai người bay một đường vòng quanh thế giới một vòng!

Đến cuối cùng, lại trở về chỗ cũ.

Ở trong hư không, thậm chí Diệp Thanh có thể thấy được thôn Thạch Đầu và thôn Tiểu Hà. Nàng hơi thương cảm, nhẹ giọng nói:

- Không thể tưởng được, hai thôn trang này nhìn từ trên trời lại nhỏ bé như vậy.

Sở Mặc cười cười:

- Về sau cô sẽ phát hiện thế giới càng đặc sắc hơn nữa.

- Ừm, cảm ơn công tử.

Diệp Thanh thật tâm nói cảm ơn. Thanh niên này chẳng những cứu mọi người của thế giới này mà còn thay đổi hoàn toàn vận mệnh của nàng. Một câu cảm ơn cơ bản không nói hết được lòng cảm kích vô bờ của nàng. Nhưng hai chữ này cũng nhất định phải nói. Sở Mặc nhẹ nhàng gật gật đầu, sau đó, hắn khẽ vươn tay vạch ra một tầng phong ấn của thế giới, dẫn theo Diệp Thanh trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.

Ầm!

Một loại khí tức Đại Đạo to lớn đập vào mặt.

Trong nháy mắt, Sở Mặc ngưng hẳn việc vận hành Huyết Mạch Tử Kim. Một là không muốn bại lộ, hai là... nếu như có thể, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng vận dụng Huyết Mạch Tử Kim. Hắn không cổ hủ, nhưng cũng không muốn có nhiều quan hệ với hoàng tộc La Thiên. Diệp Thanh bị khí tức ở thế giới này dọa cho ngây người. Nàng ấy theo bản năng cảm giác bên trong thân thể mình dường như có một lực lượng đang thức tỉnh, đang sống lại, thậm chí còn hơi rục rịch nữa.

Sở Mặc cười nhìn Diệp Thanh:

- Bây giờ biết bản thân mình mạnh bao nhiêu chưa?

Diệp Thanh vẻ mặt mờ mịt lắc đầu, nhìn Sở Mặc:

- Đây... Đây là thế giới bên ngoài sao?

Hai người Sở Mặc cùng Diệp Thanh bây giờ đứng trên một dãy núi, khoảng cách với chân núi khoảng nghìn trượng.

Sở Mặc nói:

- Đúng, cô dùng sức đánh một quyền xuống dưới một ngọn núi thử xem?

Diệp Thanh mặc dù có chút mê man nhưng vẫn nghe lời vung quyền đánh về phía ngọn núi ở dưới chân. Nàng có thể cảm giác được, một lực lượng vô cùng lớn đột nhiên trào ra khỏi cánh tay của mình. Loại cảm giác chưa bao giờ có này làm nàng hoảng sợ.

Tiếp đó đã thấy ngọn núi cực lớn dưới chân biến mất. Tiếp đó, một sự dao động hùng mạnh mắt thường có thể thấy được từ bốn phương tám hướng dung hăng đập tới.

Cảm giác này giống như là một khối đá lớn ném vào một đầm nước, trong nháy mắt đã hình thành đợt sóng lớn.

Những nơi mà sóng lớn tràn qua, tất cả mọi thứ cũng giống với ngọn núi khổng lồ đột nhiên biến mất, trong nháy mắt hóa thành bột mịn.

Phạm vi mấy ngàn dặm, bị một quyền của Diệp Thanh mạnh mẽ đánh cho không còn! Chỉ để lại một cái hố to sâu không thấy đáy ở đó. Cả người Diệp Thanh cũng ngây dại, khiếp sợ đến mức hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ, trơ ra như một pho tượng, ngây ngốc đứng đó hoàn toàn không biết làm sao.

Sở Mặc cũng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh, thầm nghĩ: một người chưa từng tu luyện, chỉ có cảnh giới của Chuẩn Chí Tôn, lại có thể tạo ra sự công phá đáng sợ như thế, nếu tâm pháp và công pháp của nàng theo kịp rồi thì còn không phải một tu sĩ mạnh nữa sao?

Nơi này là Sân Thí Luyện.

Có pháp tắc thiên địa hùng mạnh. Nếu trong hư không vũ trụ, mộtkích mới rồi của Diệp Thanh thậm chí có thể đánh cho một hành tinh chia năm xẻ bảy.

Sức mạnh này thật sự đáng sợ.

Lúc này, Diệp Thanh ngơ ngác nhìn hố sâu lan tràn mấy ngàn dặm không thấy đáy ở dưới chân, tiếng nói cũng không nhịn được mà hơi run rẩy:

- Công tử, đây... đây là ta làm sao?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy. Diệp Thanh đứng ở đó, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Đột nhiên nàng lớn tiếng khóc.

Sở Mặc không biết nên nói gì nhìn Diệp Thanh. Đây không giống vui đến phát khóc, như vậy, tình huống này như nào chứ?

- Ô, ô, công tử, lần này người ta đã giết chết... giết chết bao nhiêu là sinh linh vô tội rồi... ô ô, tạo nghiệp trướng rồi!

Sở Mặc:

- ...

Đúng lúc này, giữa hố sâu ở phía dưới đột nhiên có một tia sáng giống như một mũi tên bắn thẳng về phía Diệp Thanh. Diệp Thanh cơ bản là không hề cảm giác được cái gì. Cảnh giới của nàng mặc dù đang có nhưng lại chưa từng tu luyện. Càng không nói tới có thần thức nhạy bén gì.

Bây giờ Diệp Thanh, nói không hề khoa trương thì ngay cả một tu sĩ Nguyên Anh thân thủ linh hoạt cũng không đánh lại được. Tu là tu sĩ Nguyên Anh cũng không đánh chết được nàng nhưng muốn đánh bại nàng thật không khó. Sở Mặc nhìn thấy tia sáng kia thì hừ lạnh một tiếng, Hàn Nguyệt đao trong tay hung hăng chém xuống. Vừa rồi lúc hắn bảo Diệp Thanh ra tay cũng đã cảm nhận được sự tồn tại này. Nếu quả thật là “ma cũ” núp ở đó, Sở Mặc cũng lười đi trêu vào nó. Nhưng nó chủ động tìm tới tận cửa, Sở Mặc sẽ không bỏ qua cho nó.

Vù!

Một tia sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng trong nháy mắt đã chém ra mang theo sự sắc bén tuyệt thế, vô cùng hung mãnh đụng chạm vào tia ô quang.