Thí Thiên Đao

Chương 625: Đồng minh



Còn về bức lam đồ hùng vĩ mà Sở Mặc miêu tả, Vương Thông bọn họ sâu thẳm trong lòng mặc dù không dám tin tưởng, nhưng cũng đều bị dao động, thậm chí trong lòng còn tưởng tượng nếu tương lai thực sựgiống như những gì Sở Mặc nói, vậy thì Phiêu Diêu Cung trên thế gian này sẽ trở thành một nơi kinh khủng đến mức nào?

Còn phái Tây Hải của bọn họ sẽ là môn phái đầu tiên kết giao với Phiêu Diêu Cung Đó chính là quan hệ đồng minh thân thiết nhất!

Đến lúc đó, địa vị của phái Tây Hải chắc chắn cũng sẽ giống như nước lên thì thuyền lên.

Những người có mặt ở đây đều là những thành phần tinh nhuệ nhấtcủa phái Tây Hải, đầu óc không hề kém cỏi.

Cho nên, những người này lập tức hướng lòng mình về phía Sở Mặc. Nhất là việc Sở Mặc với sức mạnh của một người mà có thể ngồi ngang vai ngang vế với tứ đại môn phái, điều này càng khiến cho bọn họ cảm thấy trong lòng sục sôi cảm xúc, cảm thấy kết bạn với một người như vậy quả thực là một việc may mắn nhất trong cuộc đời này.

Mấy ngày sau, bọn họ cuối cùng cũng đến tiền trạm của Quy Khư, một thị trấn nhỏ do tứ đại môn phái tạo dựng lên. Ở đây, mọi người đều bị chặn lại.

- Xin chào các vị, tại hạ là Triệu Khánh, chưởng môn phái Tây Hải. Vị này là cung chủ Phiêu Diêu Cung, cũng là người chiến thắng lần này trong đại hội Tân Nhân Vương do Tông môn tổ chức, Tân Nhân Vương Sở Mặc công tử. Tốc độ của chúng ta so với những người khác có nhanh hơn mấy ngày nên đến đây trước. Kính mong các vị bằng hữu giúp đỡ sắp xếp chỗ nghỉ.

Triệu Khánh khiêm nhường đúng mực, mang phong độ của một chưởng môn đại môn phái.

Tuy nhiên đám người trước mắt lại hoàn toàn không thèm để ý tới cịchưởng môn phái Tây Hải này, ngược lại ánh mắt đều dồn hết vào Sở Mặc.

Ánh mắt đó có chút kinh ngạc, phẫn nộ, xem thường và cả một chút sợ hãi.

Tóm lại ánh mắt những người này rất phức tạp.

Mặc dù không nói gì nhưng lại khiến người ta có cảm giác phảng phất như đang nói hóa ra ngươi chính là Sở Mặc.

- Vào đi. Sau khi đám người này soi xét Sở Mặc hồi lâu cũng không có hành động gì, mà đưa nhóm người của Sở Mặc tới một thị trấn nhỏ, sắp xếp chỗ ở cho họ.

Buổi tối, Triệu Khánh đến phòng Sở Mặc thăm hỏi, vừa bước vào liền nói thẳng vấn đề:

- Phản ứng của những người đó khiến ta cảm thấy không thoải mái. Cảnh giới của bọn họ tương đối mà nói đều không quá cao, điều này hơi kỳ lạ.

- Ừm!

Sở Mặc nhìn Triệu Khánh. Triệu Khánh nói:

- Điều này không giống với tin tức mà ta nhận được. Theo ta được biết, thị trấn nhỏ này lẽ ra phải có không dưới sáu mươi cao thủ Tiên Thiên! Tứ đại môn phải ở đây mỗi phái có ít nhất mười lăm vị Tiên Thiên ngồi trấn thủ!

Sở Mặc thoáng nhìn Triệu Khánh, đối với vị chưởng môn phái Tây Hải này, hắn lại phải đánh giá cao hơn một chút nữa.

Không có nó, Sở Mặc cũng đã cảm nhận được những người luyện võ cấp Tiên Thiên trong thị trấn nhỏ này, số lượng so với những gì Triệu Khánh nói chênh lệch không nhiều. Tuy nhiên không phải là không dướisáu mươi vị, mà là bảy mươi tám vị mới đúng!

Năng lực nhận biết của Sở Mặc vượt xa so với người thường, lại thêm Thương Khung Thần Giám đã trực tiếp phân tích chính xác vị trí và cảnh giới của những người này.

Tuy nhiên Triệu Khánh có thể biết được nhiêu đó đã là điều không dễ gì.

- Những người này xem ra rất có hứng thú với Sở công tử. Hơn nữa còn mang vài phần hận thù trong ánh mắt. Xem ra sau khi rời khỏi Quy Khư, Sở công tử quả thật phải hành sự thận trọng rồi. Triệu Khánh lo lắng nói.

Mặc dù y tin vào thực lực của Sở Mặc, cũng tin vào bức lam đồ hùng vĩ trước đây của Sở Mặc không phải lừa gạt người, nhưng y lại không có cách nào tin rằng một mình Sở Mặc có thể đối phó được tất cả cao thủ của tứ đại môn phái.

Điều này không chỉ Triệu Khánh, ngay cả Sở Mặc cũng không dám tin vào.

Tuy nhiên Sở Mặc lại không quá lo âu, con át chủ bài mà Sư phụ để lại cho hắn, mặc dù hắn không muốn dùng tới, định giữ làm kỷ niệm, nhưng nếu tới thời khắc quan trọng, hắn cũng sẽ không do dự mà lấy ra dùng.

Cái này phải xem tứ đại môn phái rốt cuộc dự định đối đãi với hắn như thế nào. Nhưng hiện tại ở thời điểm mấu chốt này, tứ đại môn phái sẽ không tự tìm phiền não, cho dù là phái Cô Thành có căm hận hắn tới cực điểm cũng tuyệt đối không gây chuyện với hắn ở thời điểm này.

Điều này Sở Mặc hiểu rõ trong lòng, hắn cũng không suy nghĩ nhiều.

Trong những ngày chờ đợi đám người phía sau đó, mỗi ngày Sở Mặc và nhóm người Triệu Khánh đều uống trà với Diệu Nhất Nương, ThẩmTinh Tuyết và Hoàng Họa, đàm đạo về các kỹ năng tu luyện. Mỗi ngày đều nhẹ nhàng trôi qua.

Lúc này tâm trạng trong lòng Sở Mặc đã hoàn toàn che giấu đi, ngay cả Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa, những người luôn bên hắn đều không phát giác được. Có những bi thương, tự hắn ghi nhớ là đủ, không cần phải từng giây từng phút ghi rõ trên khuôn mặt, ảnh hưởng tới người khác.

Mười mấy ngày trôi qua, đám người phía sau cuối cùng cũng tới kịp.

Thời gian lúc đầu mọi người xuất phát là như nhau, nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Sở Mặc trên con thuyền tuyệt đẹp, dần biến mất trong biển nước mênh mang. Trước lúc lên bờ, rất nhiều người thậm chí trong lòng còn ngập tràn ác ý mong mỏi con thuyền chở đám người Sở Mặc sẽ bị hủy hoại trong cơn lốc biển.

Bởi vì bọn họ cũng từng gặp phải cơn gió lốc kinh khủng cho nên mới hao tổn mất hai chiếc thuyển, bị chết không ít thuyền viên.

Tuy nhiên sau khi thấy đám người Sở Mặc, bọn chúng chỉ có thể chửi thầm trong lòng: “Tai họa sống ngàn năm! “Đúng vậy, Sở Mặc hiện tại trong lòng của nhiều người đã thực sự trở thành một mối họa lớn, một mối nguy hại khiến bọn chúng sợ hãi, nhưng lại không cách nào làm gì được Sở Mặc.

Thật ra không phải tất cả mọi người đều nghĩ vậy, Hoa Tiểu Nha của Nhất Kiếm sau khi gặp gỡ Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa, vẻ mặt mừng rỡ chạy lại gần, còn có chút khó chịu trách hờn bọn họ lúc đi tại sao không đem theo nàng ta.

Diệu Nhất Nương bất đắc dĩ cười trừ, Hoa Tiểu Nha hay phụ mẫu Hạ Phong và Hoa Tam Nương của nàng ta, xem ra đều tràn đầy thiện ý, nhưng Nhất Kiếm phía sau bọn họ, ai mà biết được có ý đồ gì? Có những việc không phải những người phía dưới có thể quyết định được, cho dù bọn họ đều là truyền nhân chính có huyết thống thuần khiết nhất trong Nhất Kiếm, có rất nhiều việc bọn họ cũng không làm chủ được. Cho nên, giữa mọi người cũng nên duy trì khoảng cách thì tốt hơn. Nếu không một khi xảy ra việc gì, đôi bên đều khó xử.