Thiên Hạ Vô Song

Chương 172: Làm Bản Mẫu



Chỉ có điều cảm giác này không giống trước kia. Bởi vì dưới mông đít bồn cầu và nấp chỉ dùng gỗ tốt nhất tỏng Tinh Linh sâm lâm làm thành, Karl cùng Kaspar tỉ mỉ tạo hình tác phẩm nghệ thuật chỉ có quý tộc mới dùng.

Thùng đá bằng đá trắng, tác phẩm nghệ thuật làm bồn cầu và nắp, chuyện này làm cấp bậc Nhà Trắng cao hơn một bậc.

Đợi đến lúc Grace Elyse các nàng hiểu được thứ này dùng trong buồng vệ sinh, nhịn không được toàn bộ đều dở khóc dở cười. Mạnh Hàn tốn hao thời gian dài như vậy, hao phí nhiều tinh lực như vậy lại vì thuận tiện cho việc vệ sinh, quả nhiên là quý tộc, cảm thấy không bằng ....

Howard đại sư cố gắng đè nén cảm giác muốn bạo phát của mình, chờ Mạnh Hàn giải thích. Mạnh Hàn cũng không nói thêm cái gì, chỉ đem bản vẽ Nhà Trắng đặt xuống trước mặt đại sư, sau đó hỏi hắn.

- Phủ lãnh chúa xinh đẹp như vậy ngươi định đào mấy cái hố?

Một câu đã làm Ải nhân đại sư á khẩu không nói được lời nào. Xác thực, phủ lãnh chúa xa hoa như thế phối hợp với mấy cái ao phân hôi thối thật sự là phá hủy phong cảnh. Hơn nữa Mạnh Hàn thiết kế như vậy cũng không phải chỉ có hắn có thể sử dụng, quý tộc khác cũng cần. Ai không thích một nơi mỹ quan sạch sẽ cơ chứ?

Grace cùng Elyse lập tức thích thứ này, sạch sẽ mỹ quan thực dụng, còn giàu tính nghệ thuật, chuyện này nữ nhân nào không thích? Đây là chế tác Mạnh Hàn dùng đá trắng dát mỏng làm gạch men kết hợp, tin tưởng đến lúc đó chỉnh thể bày ra kết nối với nhà tắm công cộng của Nhà Trắng, tuyệt đối sẽ làm chúng nữ si mê.

Bề ngoài dường như mọi người tắm tập thể thì đây là cảnh rất hương diễm nha! Mạnh Hàn vô lương suy nghĩ như vậy, lộ ra một nụ cười vô cùng vô sỉ, lóe lên rồi biến mất.

Phiến đá hơi mỏng thì dễ làm, chỉ cần có đầy đủ nhân thủ cắt và đánh bóng mà thôi, tháp nước cao rất đơn giản, có nước là nối được vào nhà tắm công cộng. Tiếp nước thì phải phế một phen, đương nhiên chủ yếu chính là thiêt kế vòi tắm. Nhưng mà có chất dính mà Ải nhân đại sư cung cấp thì mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều.

Xây dựng tháp nước thì bên trong cũng phải có nơi dẫn nước lên mới được. Kết nối vào vòi nước do Ải nhân đại sư chế tạo, Mạnh Hàn lại bảo huynh đệ Daniel làm bồn rửa tay, huynh đệ Kars thì làm các ngăn tủ, làm một cái gương lớn thật sáng, mặt sàn chung quanh đều dùng gạch men lát thành, trên trần nhà còn cố ý khảm nạm mấy khối tinh thạch sáng ngời. Vì vậy một gian nhà tắm siêu cấp sẽ hiện ra trước mặt mọi người.

- Có thêm nhà tắm như vậy mới xứng đôi với phủ lãnh chúa chúng ta, mới xứng với nữ quản gia xinh đẹp của chúng ta, đúng không, Grace? Elyse?

Mạnh Hàn mang theo những nữ hài này nhìn qua một loạt công trình, trong nội tâm vô cùng thỏa mãn.

Một câu quản gia xinh đẹp làm cho Grace cùng Elyse vui vẻ dị thường, cũng gật đầu. Ánh mắt cũng bị gian phòng này hấp dẫn. Nhất là tấm gương lớn bằng kim loại, càng hấp dẫn ánh mắt của các nàng.

Mạnh Hàn đứng nơi này quan sát cả buổi không có phát hiện sơ suất gì cả, phân phó hai mỹ nữ quản gia một chút.

- Quay trở lại phủ lãnh chúa đi, thảo luận sinh ý.

Thiết kế trắng phau, lộ ra vẻ cực kỳ sạch sẽ đẹp đẽ quý giá, đi vào làm người ta không biết nghĩ ra sao, đây là một gian toa lét? Có lẽ dân chúng bình thường không cách nào sử dụng nơi này, nhưng với những quý tộc giàu có thì đây tuyệt đối là hấp dẫn trí mạng.

- Kim tệ của chúng ta còn bao nhiêu?

Mạnh Hàn đã thật lâu không có quan tâm tới thu nhập của lãnh địa, lần này là lúc hắn tĩnh hạ tâm lai lo nghĩ tới những chuyện này, cho nên cần thiết phải hỏi kỹ càng một tiếng.

- Còn có một trăm hai mươi bốn miếng.

Grace nhanh chóng báo cáo lại, những con số này nằm trong đầu của nàng, căn bản không cần tra sổ sách làm gì.

- Dùng nhanh như vậy?

Mạnh Hàn chấn động, không lẽ là do bản thân của mình hao tổn quá nhiều hay sao? Tại sao dùng nhanh như thế?

- Chủ yếu là kiến thiết tòa thành.

Grace biết rõ Mạnh Hàn thật lâu không quan tâm những chuyện này, giải thích cũng rất kỹ càng.

- Tiền công cho công nhân, cộng thêm hao tổn công cụ, lương thực, các loại tài liệu kim loại tốn hao rất lớn. Đây là sổ sách ghi chép chuyên môn, đại nhân nếu như cần thì có thể xem cho kỹ.

Lại nói tiếp chủ yếu là kiến thiết tòa thành. Tòa thành này cũng quá lớn, sau đó là phải làm Nhà Trắng, quy mô có thể nghĩ, cho dù là khai thác đá của mình, nhưng mà cộng thêm đánh bóng và vận chuyển cũng là chi tiêu không nhỏ. Nhân thủ không đủ, Grace còn phải đi thuê thợ đá ở bên ngoài về, nếu không căn bản là không đủ cho tòa thành sử dụng.

Tuy Mạnh Hàn dùng phương pháp tiên tiến nhất kiến tạo tòa thành, thế nhưng mà bên trong vẫn cần rất nhiều tài liệu kim loại, từ trong khoáng thạch đề luyện ra hiển nhiên đã không đủ, toàn bộ đều phải mua sắm ở bên ngoài. Công trình lớn như vậy cho nên tiền chảy ra như nước.

Cho dù tu kiến cánh cửa thành rắn chắc cũng tốn hai gần một trăm kim tệ, hao tổn trong đó đúng là vô cùng to lớn, thế nhưng mà không có biện pháp không chi tiêu lớn như vậy a. Hiện giờ trong tay còn hơn trăm miếng kim tệ chỉ có thể chèo chống gần hai tháng mà thôi, đợi đến lúc tòa thành bắt đầu trang bị vũ khí cố định thì phải chi tiêu một con số cực lớn.

Chuyện này còn chưa cân nhắc phòng hộ ma pháp cho tòa thành, nếu như còn phải làm thì chút kim tệ đáng thương trong tay Mạnh Hàn còn không đủ bố trí trụ cột cơ bản của ma pháp tháp. Trong lúc nhất thời nàng phải than thở vì chi tiêu với lãnh chúa đại nhân, kim tệ đúng là không chịu nổi rồi!

- Đại nhân, có nên giảm bớt tiền công cho những công nhân kia hay không?

Grace tự nhiên biết rõ Mạnh Hàn đang lo lắng cái gì, lập tức đưa ra đề nghị.

- Lãnh chúa đại nhân có quyền trưng dụng thanh niên trai tráng trong lãnh địa, hàng năm tiến hành cưỡng bức lao động nhất định.

- Như vậy có thể giảm bớt chi ra bao nhiêu kim tệ?

Trong nội tâm của Mạnh Hàn đang suy nghĩ làm cách nào giảm bớt chi tiêu kim tệ, chính mình vẫn đánh giá thấp chi tiêu cho việc xây dựng thành trì. May mắn phủ lãnh chúa còn chưa khởi công, nếu không thì cũng phải hơn vạn miếng kim tệ, quăng vào thì không đủ nhìn rồi. Nhà Trắng xa hoa như thế không thể nào không trang trí tác phẩm nghệ thuật a? Mà tác phẩm nghệ thuật thì chi tiêu lớn không cần phải nói rồi, không có hơn vạn miếng kim tệ thì đừng nghĩ, cho dù là mười vạn miếng, trăm vạn miếng cũng có thể tiêu sạch sẽ.

- Không nhiều lắm, tối đa năm mươi mai kim tệ.

Grace phụ trách quản lý bên trong đương nhiên biết rõ trọng yếu của chuyện này. Trong mắt của nàng nhìn thấy tỉnh lược được năm mươi kim tệ đã là chủ ý không tồi.

- Như muối bỏ biển.

Mạnh Hàn lắc đầu, nói:

- Chút tiền này không đáng bao nhiêu cả, hiện tại những người này vừa đưa đến Hoàng Sa Trấn, trong nội tâm vẫn lo lắng sợ hãi bị nguyền rủa, bây giờ bắt bọn họ lao động cưỡng bức, khẳng định sẽ không bao nhiêu người lưu lại. Tính toán món tiền nhỏ, không đáng tính.