Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 444: Hẹn Tiêu Lôi



- Trận bàn?

Diệp Mặc cầm lấy vật hình tròn này suýt nữa thì kêu lên. Hắn không ngờ trên trái đất này có thể thấy được trận bàn. Đây là một Tụ linh trận bàn. Chẳng lẽ nơi này thực sự có Tu chân giả? Hay là cũng có người giống hắn xuyên qua Tu chân giới mà tới? Hay là một số người trong ẩn môn có thể chế tác trận bàn?

Hơn nữa trong trận bàn này còn có thể khởi động được năng lượng, không biết có phải là linh thạch hay không? Bởi vì đã hao kiệt nên Diệp Mặc cũng không thể nhìn ra năng lượng khởi động trong đó có phải là linh thạch không nữa.

Đáng tiếc là năng lượng đó hình như sắp hết rồi. Và khi hết năng lượng khởi động mà không có linh thạch khởi động thì trận bàn này chẳng khác gì đồ phế thải.

Cách chế tác trận bàn này rất đơn giản, nhưng điều quan trọng nhất là phải có năng lượng khuấy động. Không kể là nguyên khí thạch hay là linh thạch, với Diệp Mặc mà nói thì đều là vật cực kỳ đáng quý. Trận bàn này không đáng để nhắc tới vì loại trận bàn hiện tại của Diệp Mặc có thể chế tạo ra, chỉ cần có nguyên liệu là được. Hơn nữa, hắn bày trận căn bản cũng không cần trận bàn, trận bàn tuy đơn giản nhưng lại không được hoàn thiện.

Xem ra, người tu luyện đó không đơn giản như mình nghĩ.

Lục Doanh Doanh có vẻ hồi hộp nhìn Diệp Mặc đang cầm trận bàn suy nghĩ. Cô không biết liệu Diệp Mặc có thể vì trận bàn nuôi dưỡng thanh hoa thanh diệp thảo này mà ra tay không nữa.

Thấy vẻ mặt của Lục Doanh Doanh, Diệp Mặc thản nhiên cười nói:

- Vòng tròn này với tôi mà nói đã không có tác dụng gì rồi, cô hãy giữ lại đi.

Lục Doanh Doanh nghe Diệp Mặc nói xong thì mặt chợt biến sắc, lòng cô nặng trĩu. Lời của ông nội đã không trở thành sự thật, tuy cô ở lại Hà Phong này ôm cây đợi thỏ, cuối cùng cũng tìm được người biết về thanh hoa thanh diệp thảo nhưng người này lại không có hứng thú.

Diệp Mặc thấy vẻ mặt thất vọng của Lục Doanh Doanh thì mỉm cười nói:

- Tuy nhiên, cô không cần lo lắng đến chuyện báo thù nữa. Tôi đến Hà Phong lần này cũng là tìm Viễn gia tính sổ. Tôi cũng không giấu cô, tôi chính là Diệp Mặc, người phụ trách dược phẩm Lạc Nguyệt. Sự việc "Dưỡng nhan hoàn" chính là do Viễn gia đứng sau lưng dàn xếp. Cô nói xem, liệu tôi có thể để cho một kẻ như vậy tiếp tục sinh tồn sao? Thế nên, nhiều nhất là một tuần, cô sẽ thấy Viễn gia ở Hà Phong này hoàn toàn biến mất.

- Anh, anh chính là chủ tịch hội đồng quản trị của dược phẩm Lạc Nguyệt ư? Trời ạ! "Dưỡng nhan hoàn" và "Kiện thể hoàn" nghịch thiên như vậy, không ngờ anh cũng làm được. Tôi vừa thấy tác dụng phụ của "Dưỡng nhan hoàn" bị báo chí đưa tin liền biết ngay là có kẻ muốn hại dược phẩm Lạc Nguyệt, quả nhiên là như vậy.

Lục Doanh Doanh bất ngờ đứng lên mừng rỡ nói.

Điều làm cho cô vui nhất chính là việc Diệp Mặc hứa sẽ tiêu diệt Viễn gia, điều kế tiếp chính là không ngờ cô có thể gặp được chủ tịch hội đồng quản trị của dược phẩm Lạc Nguyệt, đây chính là một nhân vật truyền kỳ trong xã hội.

- Cho nên, cô không cần lo lắng. Đợi lúc Viễn gia bị tiêu diệt, cô có thể nói cho cánh phóng viên biết mưu đồ của Viễn gia với dược phẩm của nhà cô.

Diệp Mặc cảm thấy đây đúng là việc tốt, vừa có thể giúp Lục Doanh Doanh trả thù, lại vừa có thể đả kích Viễn gia.

Lục Doanh Doanh cúi người xuống nói với Diệp Mặc:

- Cảm ơn chủ tịch Diệp, nếu không phải là anh thì tôi nghĩ cả đời này tôi sẽ không báo thù nổi.

Trong tận đáy lòng, cô thực sự rất biết ơn Diệp Mặc. Tuy giữa hắn với Viễn gia có thù oán nhưng cô vẫn rất cảm kích.

Diệp Mặc gật đầu nói:

- Cái vòng tròn kia của cô chẳng còn bao lâu nữa thì hết hiệu lực, nên cô không thể dùng nó để nuôi thanh hoa thanh diệp thảo được nữa. Thanh hoa thanh diệp thảo mà cô trồng không có một đóa nào nở, loại dược thảo này có dược hiệu rất thấp. Trừ những bệnh thông thường và tăng cường sức khỏe ra thì chẳng còn tác dụng nào khác.



Khi Diệp Mặc đã đi khá lâu rồi nhưng Lục Doanh Doanh vẫn còn nghĩ có phải mình nằm mơ không nữa, không ngờ lại may mắn thế. Chẳng những không cần mình ra tay, cũng chẳng cần đồ đạc gì của mình mà hắn cũng giúp cô trực tiếp báo thù.

- Viễn gia, tôi nhất định phải tận mắt thấy các người bị diệt vong như thế nào!

Lục Doanh Doanh đứng bên cửa sổ, mắt hướng về Viễn Bắc lầu tức giận nói.

Diệp Mặc rời khỏi chỗ của Lục Doanh Doanh, hắn quyết định, trước tiên phải đi tìm phóng viên nổi tiếng một chút, sau đó sẽ đi tìm Thi Tu. Hắn phải giao vật trong tay cho Thi Tu để Thi Tu đi tìm Lý Xuân Sinh. Đợi khi Lý Xuân Sinh có vị trí nhất định ở Hà Phong này thì nhất định sẽ chủ động nhớ mặt tốt của Thi Tu. Việc này và việc vì quan hệ của bản thân mà giúp đỡ Thi Tu là hoàn toàn bất đồng.

Với giới truyền thông, Diệp Mặc tiếp xúc rất ít, căn bản cũng không quen biết phóng viên nổi tiếng nào. Hắn nghĩ việc này hay là tìm bạn bè ở Yến Kinh giúp đỡ, Trương Quật và Trác Ái Quốc cũng có thể.

Nghĩ đến Trác Ái Quốc, Diệp Mặc chợt nhớ tới Tiêu Lôi. Lần đầu tiên hắn gặp Tiêu Lôi là lúc cùng Trác Ái Quốc tới Lưu Xà, lúc đó Tiêu Lôi cũng tới Lưu Xà phỏng vấn. Kết quả là quen biết nhau, thậm chí sau này hai người còn gặp nhau mấy lần nữa. Lần trước lúc ở Thần Nông giá, Tiêu Lôi đã đưa cho hắn tấm danh thiếp của cô. Nguồn tại http://Truyện FULL

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không do dự lấy tấm danh thiếp của Tiêu Lôi từ trong chiếc nhẫn ra. Nếu như đã quen Tiêu Lôi, mà Tiêu Lôi cũng được coi là một phóng viên nổi tiếng ở Yến Kinh, chi bằng mình gọi điện liên lạc với cô ấy, hà tất gì phải làm phiền người khác chứ?

Lúc Diệp Mặc bấm điện thoại gọi cho Tiêu Lôi thì phát hiện giờ đã là ba giờ sáng rồi, nhưng nếu đã quyết định rồi thì không nhất thiết phải tắt đi.

Tiêu Lôi đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng chuông di động của mình reo. Cô không nghĩ ra được là ai lại đánh thức cô vào giờ này, thật đúng là bệnh mà.

Ba giờ sáng gọi điện đánh thức người khác không phải bệnh thì là cái gì? Lần phỏng vấn của Tiêu Lôi vừa mới kết thúc một lúc, cô vẫn chưa kịp nghỉ ngơi một chút thì lại có người nửa đêm đánh thức, cô đương nhiên không vui rồi.

Tuy muốn tắt điện thoại đi nhưng theo thói quen nghề nghiệp, cô vẫn ấn phím nhận cuộc gọi.

- Là ai vậy?

Giọng Tiêu Lôi không được dễ nghe cho lắm, dù sao gọi vào lúc này đã là quá muộn.

Diệp Mặc biết tính tình của Tiêu Lôi, chỉ cần có tin mới quan trọng, cô nhất định sẽ xếp vị trí thứ nhất, ngược lại cũng không để ý ngữ khí khá khó nghe của cô trong điện thoại.

- Chỗ của tôi có ít tin tức quan trọng, đường đường là một chủ tịch thành phố của Hà Phong mà gã đã tham ô mấy chục triệu kiến tạo công trình bã đậu khiến cho mấy thôn trang bị hủy diệt. Một công ty bào chế dược vì muốn làm nổi danh tiếng nên đã đẩy ra thị trường sản phẩm chủ yếu của công ty mình nhưng chuẩn bị truyền bá bệnh truyền nhiễm. Không biết phóng viên Tiêu có hứng thú với những tin tức này không?

Diệp Mặc cười nói.

- Sao cơ?

Tiêu Lôi bị những lời của Diệp Mặc làm cho kinh sợ. Cô làm phóng viên đã nhiều năm như vậy, nhưng tin tức loại này thật rất ít gặp.

- Anh là ai? Sao tôi biết được anh nói thật hay nói dối chứ?

Tiêu Lôi bình tĩnh trở lại, cô đã hết buồn ngủ, bình tĩnh nói.

Diệp Mặc mỉm cười đáp:

- Chúng ta quen nhau, đương nhiên tôi sẽ không lừa cô rồi.

- Anh là ai?

Tiêu Lôi bỗng cảm giác được giọng nói của Diệp Mặc hình như có chút quen thuộc. Đây rốt cuộc là âm thanh của ai?

- Tôi là Diệp Mặc, tôi…

Diệp Mặc còn chưa nói hết thì đã nghe thấy một tiếng "Tít" từ đầu dây bên kia, điện thoại đã bị đứt liên lạc.

Tiêu Lôi bỗng có một chút bối rối, không ngờ người gọi điện cho cô lại là Diệp Mặc. Là mình đang tương tư con người đã có vợ kia ư? Nửa đêm hắn gọi cho mình làm gì? Lại còn nói nhiều tin như thế, để mượn cớ ư? Cô không tin có thể phát sinh đồng thời nhiều việc như vậy.

Tiêu Lôi phát hiện, tay của cô đang run run, cô đã biết đó chính là giọng nói của Diệp Mặc. Diệp Mặc hẹn mình, lại là nửa đêm nữa. Cô chưa bao giờ nghĩ hắn lại chủ động gọi cho cô, nên giờ cô mới ứng phó không kịp.

Khi Tiêu Lôi định phản ứng lại thì cô đã phát hiện điện thoại của cô đã rơi trên giường rồi. Tiêu Lôi không kịp nghĩ nhiều, cô liền tìm số định gọi lại nhưng không thể gọi cho Diệp Mặc được. Cô đương nhiên không biết số điện thoại của Diệp Mặc, và dãy số đặc thù ấy, nếu hắn không thiết lập số của đối phương thì người khác khó có thể gọi được cho hắn.

- Hết pin rồi sao?

Diệp Mặc cầm điện thoại đã bị ngắt độc thoại. Hắn nghĩ tới nghĩ lui rồi lại gọi đi.

Lúc Tiêu Lôi đang đổ mồ hôi thì nghe thấy chuông điện thoại Diệp Mặc gọi tới. Cô rất nhanh liền nhận lấy cuộc gọi mà không đợi Diệp Mặc trả lời:

- Diệp Mặc, anh đang ở đâu thế?

- Tôi đang ở quán rượu Ô Hà Bạn tại Hà Phong. Tôi thực sự có việc cần cô giúp đỡ. Những tin tôi nói khi nãy đều là sự thật, tôi muốn cô đem những tin tức đó được truyền ra ngoài một cách nhanh nhất, rộng rãi nhất.

Diệp Mặc nhẹ nhàng, rành mạch nói. Hắn không muốn bị Tiêu Lôi hiểu lầm.

- Thật sự là có chuyện này sao?

Tiêu Lôi hoàn toàn tỉnh táo lại, cô biết mình có chút hiểu lầm rồi. Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết hình như rất yêu nhau, sao hắn có thể nửa đêm hẹn mình được chứ? Hơn nữa, cho dù là Diệp Mặc có hẹn mình đi chăng nữa thì mình cũng không nhất định cần phải như vậy.

Tiêu Lôi vỗ một cái vào trán, khôi phục lại tác phong nghề nghiệp cẩn thận, nghiêm túc của mình. Cô ngẫm lại một chút rồi dịu giọng nói:

- Diệp Mặc, những tin này không thể nói lung tung được đâu. Nếu chưa có chứng cứ gì, một khi nói ra thì sẽ bị gièm pha đấy. Anh trước hết là không cần đi, dù có xảy ra chuyện gì, cho dù anh cần sự giúp đỡ cũng phải đợi tôi đến rồi mới nói tiếp. Trước khi tôi đến, anh nhất định không được làm gì cả. Cho dù là có chứng cứ nhưng một khi đã liên quan tới một chủ tịch thành phố thì cũng không thể tùy tiện nói ra được.

- Được, sáng nay tôi sẽ ở quán rượu Ô Hà Bạn đợi cô.

Diệp Mặc đương nhiên biết sự lo lắng của Tiêu Lôi, cô sợ mình không có chứng cứ lại muốn lật đổ một chủ tịch thành phố. Nhưng hắn không để ý, nếu như Tiêu Lôi không dám thì hắn sẽ trực tiếp nhờ Lý Thu Dương giúp đỡ. Việc này đối với hắn mà nói thì chỉ là việc nhỏ mà thôi. Đừng nói có chứng cứ, ngay cả khi không có chứng cứ, Diệp Mặc hắn vẫn làm như vậy.

Nếu theo thói quen hành sự của hắn thì cần gì tới chứng cớ chứ? Đại sát trực tiếp là được rồi. Tuy nhiên Diệp Mặc biết cách làm này không thích hợp với hắn bây giờ. Giờ hắn đã có gia đình, có địa bàn, không còn là một kẻ độc thân không vướng bận nữa. Hơn nữa nơi hiện tại cũng không phải là nơi ân oán giống như ở đại lục Lạc Nguyệt.

Coi như lùi một bước vậy. Hắn làm như vậy còn có thể giúp Lý Xuân Sinh một phen, sau đó khiến Lý Xuân Sinh tiếp tục chăm sóc Thi Tu. Diệp Mặc tuy không quản người trong quan trường, nhưng hắn biết trong quan trường nhất định không thể giống quả phụ được, không coi ai ra gì.