Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 656: Đường ngầm ở dưới căn cứ đóng quân



Tuy rằng đảo Bali đã trải qua một hồi chiến tranh, nhưng vì quân đội Lạc Nguyệt đến nhanh đi nhanh, cho nên cảnh quan du lịch trên đảo cũng không bị hư hỏng lớn.

Thời điểm Lạc Nguyệt chiếm lĩnh đảo Bali, chiếm lĩnh chủ yếu chính là phương tiện quân sự và một ít cảnh quan du lịch chủ yếu, còn có một vài tuyến giao thông chính, cũng không có đi giết hại cư dân đảo Bali. Bởi vì Lạc Nguyệt thật sự không phải vì tiêu diệt đảo Bali, mà là vì để Indonesia thỏa hiệp.

Lạc Nguyệt đóng quân ở trên đảo Bali, gần eo biển Bali, cáh sân bay rất gần, nơi này đóng quân đúng là nơi có thể tấn công cũng có thể phòng thủ, tuy rằng Indonesia không có gì có thể uy hiếp được lực lượng Lạc Nguyệt, nhưng cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn. Hơn nữa Lạc Nguyệt vốn chính là lực lượng hải quân tối cao.

Diệp Mặc đi vào nơi Lạc Nguyệt từng đóng quân trên đảo Bali, vẫn như cũ có chút bùi ngùi. Tuy rằng quân đội Lạc Nguyệt không có dừng lại trên đảo Bali lâu, nhưng gần chỗ này có một ít phương tiện du lịch và một ít kiến trúc xây dựng đã bị quân đội Lạc Nguyệt phá hủy.

Gần nơi Lạc Nguyệt đóng quân, đã là một mảnh đất bằng phẳng. Đối với những thứ này Diệp Mặc cũng có thể lý giải, gần nơi đóng quân làm sao có thể cho phép một lượng lớn kiến trúc nhà cửa. Hơn nữa lúc trước bọn khỉ Indonesia giết hại người Hoa so với sự phá hoại này còn ác liệt không biết gấp bao nhiêu lần, đối với cái này, Diệp Mặc không có chút thông cảm nào. Ít nhất, quân đội Lạc Nguyệt còn không xuống tay với người dân.

Quân đội Lạc Nguyệt tấn công chiếm đảo Bali tuy rằng chỉ có khoảng mười ngàn người, nhưng căn cứ đóng quân lại rất lớn, thần thức của hắn căn bản là nhìn không hết. Lúc này Diệp Mặc thấy Lương Địch mang theo một số người lần lượt rời khỏi chỗ cư trú, lên một con thuyền quân hạm gần bến tàu.

Diệp Mặc không tới chào hỏi, hắn chỉ nhìn đã biết đám người Lương Địch không thu hoạch được gì. Để bọn họ sớm rời khỏi đây một chút là chuyện tốt, bằng không chỉ cần quân đội Lạc Nguyệt còn ở trên đảo Bali, thì lời đàm tiếu càng nhiều. Lúc này Lạc Nguyệt đã chiếm được cái mình mong muốn nhất, nếu không thấy tốt mà thu về, rất có thể xảy ra tác dụng phụ.

Đợi đám người Lương Địch sau khi rời khỏi, Diệp Mặc bắt đầu chú ý căn cứ đóng quân này.

Tiến vào căn cứ có hai con đường, một chính là đi lên từ eo biển Bali, eo biển Bali có bến tàu mà Lạc Nguyệt mới xây dựng tạm thời, đây là nơi Lạc Nguyệt tiến quân và rút quân. Còn có một con đường chính là đường bộ Lạc Nguyệt tiến quân chiếm lĩnh đảo Bali, từ nơi ấy có thể trực tiếp tấn công đảo Bali.

Diệp Mặc chú ý một chút, phía trước tuyến tiến công đường bộ đại bộ phận cảnh quan du lịch đều bị Quân đội Lạc Nguyệt phá hủy, có một con đường do xe thiết giáp và xe tăng tạo nên.

Nhìn con đường đó Diệp Mặc cũng có chút nghi ngờ, năm khách du lịch kia làm sao có thể tiến vào căn cứ đóng quân của Lạc Nguyệt? Thậm chí còn bị người ta chụp ảnh.

Phải biết rằng từ eo biển Bali tiến vào căn cứ đóng quân là không thể nào, như vậy khả năng duy nhất chính là dùng xe tăng và xe thiết giáp của Quân đội Lạc Nguyệt tạo nên con đường kia rồi.

Mà con đường kia cũng không có khả năng, không cần nói đến năm người ngay cả một con chó tiến vào từ con đường này cũng sẽ bị người trạm gác nhìn thấy.

Diệp Mặc đi đến cửa lớn căn cứ đóng quân, đứng ở cạnh cửa dừng lại lúc lâu, cửa lớn trước mặt đường trống trải không nói, hai bên đường cũng vô cùng trống trải, không vật cản trở tầm nhìn. Ở phía xa toàn bộ được giăng lưới dây thép ngăn chặn, đây là một quân doanh lâm thời đơn giản.

Diệp Mặc dùng thần thức cẩn thận tìm kiếm ở gần hai bên lưới sắt, rất nhanh hắn liền đã nhìn ra một điểm bất thường. Hắn đi đến phía trước một chỗ dây thép lưới cách đó không xa, dây thép lưới chỗ này tuy rằng không có bất kỳ sự khác nhau so với cái bên cạnh, nhưng lại có dấu vết cắt xén rõ ràng, chỉ có điều sau đó lại dùng dây thép xoắn lại.

Hơn nữa chỗ này cách cửa lớn không xa thậm chí còn là một góc chết. Diệp Mặc thầm than, Lạc Nguyệt mặc dù có thứ đi đầu thế giới, lợi dụng mấy thứ này, chiến lực Lạc Nguyệt cũng bay lên rất nhanh, nhưng so với các cường quốc quân sự trên thế giới vẫn có điểm khác nhau lớn.

Nếu như là quân đội nước Mỹ hoặc là Anh quốc, bọn họ tuyệt đối sẽ không để cho người khác cắt đứt dây thép lưới mà tiến vào ở ngay dưới mắt mình. Cho dù là có nội ứng cũng không thể nào làm được loại chuyện này.

Diệp Mặc vừa định mở ra chỗ dây thép lưới này, sau đó dọc theo chỗ này điều tra, xa xa liền truyền đến một ít âm thanh của ô tô. Quân đội Lạc Nguyệt bỏ chạy rồi, hiện tại tới hẳn là quân đội Indonesia.

Sau khi quân đội Indonesia đến đây, không ngờ đem cắt toàn bộ lưới sắt bốn bề, sau đó rất nhanh vứt lên một chiếc xe buýt chở đi.

Quả nhiên là như vậy, nếu như mình lại đến muộn một chút, điểm sơ hở ấy căn bản là nhìn không ra, hiện tại đối phương hiển nhiên là đến tiêu hủy chứng cứ.

Chỉ phải tìm được có người lộ diện liền dễ làm rồi, Diệp Mặc không lập tức theo dõi tên dẫn đầu quân đội Indonesia này, mà là đang làm dấu hiệu thần thức trên người y, tiếp tục xem xét khu vực xung quanh.

Hắn tin tưởng âm mưu này không phải là do Indonesia làm, nếu Indonesia ở dưới tình huống sứt đầu mẻ trán, còn có thể bình tĩnh như thế nghĩ đến muốn hãm hại Lạc Nguyệt, Indonesia cũng sẽ không thua thảm như vậy rồi.

Diệp Mặc dọc theo chỗ đoạn dây thép lưới bị cắt đi ra ngoài, hắn đi rất chậm, đồng thời thần thức cũng thâm nhập xuống dưới đất. Vùng xung quanh đây nhìn không sót một cái gì, có thể thấy được nơi này đều bị Quân đội Lạc Nguyệt làm cho trống rỗng rồi. Cho nên ngoại trừ dưới đất ra, thì không thể nào có chỗ ẩn thân.

Diệp Mặc rất nhanh liền dừng lại, đi gần mấy trăm mét đều không có phát hiện cái gì bất thường. Tên dẫn đội bị hắn làm thần thức, cũng dừng lại, chứng tỏ y đã đến nơi muốn đến. Diệp Mặc quyết định đi xem người đứng sau lưng tên này, là ai bảo y lấy đi toàn bộ dây thép lưới này.

Sau khi những người đó đem cắt toàn bộ dây thép lưới, cũng không có đi ra xa, Diệp Mặc rất nhanh đã tìm được chỗ những người này dừng lại. Nhưng khi hắn nhìn thấy tên dẫn đội kia hắn đã hiểu được vì sao bọn họ phải dừng lại rồi, tên dẫn đội kia mới vừa rồi còn chỉ huy cắt đoạn dây thép lưới, lúc này đã bỏ mình.

Ánh mắt Diệp Mặc lập tức liền hiểu được y là bị một con rắn độc cắn chết, hơn nữa còn là loại rắn rất độc.

Chết thật khéo, Diệp Mặc trong lòng thầm than. Đối phương nếu đã để tên này chết rồi, đã nói lên hắn nắm chắc người khác không tra ra hắn. Nếu không phải mình đã đi tới nơi này, như vậy cái này căn bản là giống như chuyện ngoài ý muốn, tuyệt đối không có khả năng có người nhớ tới tên dẫn đội này cũng là bị người ta ám sát.

Cho dù manh mối bị chặt đứt, Diệp Mặc cũng phải tìm một người hỏi chuyện một chút. Đang lúc hắn muốn tìm người hỏi chuyện thì di động bắt đầu rung lên.

Người gọi điện thoại tới là Hư Nguyệt Hoa, ca trực phụ trách trạm gác ngày đó ngoại trừ hai thi thể bị phát hiện ra, toàn bộ người còn lại đều bị mất tích.

Kỳ thật sau khi Hoàng Ức Niên vừa mới rời khỏi đảo Bali, liền nhận được tin tức. Sau đó y lập tức bắt đầu tra, kết quả lại thật sự có quan hệ với cái ca trực trạm gác kia. Chỉ có điều Quân đội Lạc Nguyệt lần này chiếm lĩnh đảo Bali cũng đã chết một số người, cho nên Hoàng Ức Niên không nghĩ đến điểm này trước.

- Lập tức đem hoàn cảnh và thiết bị của căn cứ đóng quân gửi cho tôi, bản đồ phải tường tận một chút.

Diệp Mặc lập tức nói. Hắn phản ứng rất nhanh, hắn tin tưởng nếu năm người kia là mất tích ở trong căn cứ, đã nói lên cái trụ sở này có vấn đề. Căn cứ có vấn đề nhất định là dưới mặt đất, không thể nào là vấn đề trên mặt đất.

Hư Nguyệt Hoa phản ứng rất nhanh, không bao lâu sau, Diệp Mặc liền nhận được bản đồ căn cứ Hư Nguyệt Hoa gửi tới.

Nhìn bản đồ Diệp Mặc mới biết được, nơi này hóa ra là một phố buôn bán gần sân bay. Diệp Mặc lập tức đã tìm được địa chỉ cũ của phố buôn bán, tuy rằng hiện tại đã bị chôn lấp nhưng thần thức Diệp Mặc xuyên thấu ngầm hơn mười thước vẫn không thành vấn đề. Hắn tin tưởng cho dù có tầng hầm ngầm, mười mấy thước tuyệt đối là có thể phát hiện ra.

Diệp Mặc đi lại phố buôn bán này một lần, cuối cùng không phát hiện có chút nghi ngờ nào. Hắn có chút thất vọng đi trở lại một lần nữa, vẫn không có phát hiện cái gì.

Tuy rằng Diệp Mặc tin tưởng nơi này khẳng định có tầng hầm ngầm, bởi vì sau khi năm người tiến vào căn cứ không có khả năng vô duyên vô cớ biến mất, trừ phi bọn họ tiến xuống dưới lòng đất. Nói cách khác, ở căn cứ quân sự trăm phần trăm sẽ bị phát hiện.

Trăm phần trăm sẽ bị phát hiện? Diệp Mặc nghĩ đến đây, lập tức lại trở về phía cửa chính.

Sau khi Hoàng Ức Niên rút quân mới biết được tin tức năm người kia, còn là thông qua người khác ở trên mạng truyền bá mới biết, đã nói lên năm người này khẳng định không có xâm nhập căn cứ đóng quân. Nếu bọn họ xâm nhập căn cứ đóng quân, nếu Hoàng Ức Niên còn không biết thì anh ta quả thực quá kém.

Diệp Mặc đi tới trạm gác tại cửa lớn, nơi này hóa ra là một tiệm cà phê, sau khi Lạc Nguyệt chiếm lĩnh nơi này, đem nơi này biến thành một trạm gác.

Diệp Mặc dùng thần thức từ nơi này đi xuống quả nhiên, hắn lập tức liền phát hiện một tầng hầm. Lúc này Diệp Mặc đã hiểu, năm người kia sau khi bị người ta đưa tới nơi này, tiến vào trạm gác, sau đó biến mất từ nơi này.

Hắn cảm giác đối thủ này rất lợi hại, thậm chí còn đi trước Lạc Nguyệt. Tuy rằng Diệp Mặc không tin đối phương sẽ biết Lạc Nguyệt tiến công đảo Bali, nhưng bố trí này của đối phương, nếu như nói là sau khi Lạc Nguyệt tấn công đảo Bali mới gấp gáp tiến hành, bất kể là như thế nào Diệp Mặc cũng không tin. Truyện được copy tại Truyện FULL

Tên gác trạm mất tích kia nếu không phải nội ứng, thì cũng bị giết rồi. Diệp Mặc không có phí nhiều khí lực, đã đem đất phía ngoài đào xong, kéo ra một tấm thép lớn, một luồng mùi của biển đập vào mặt. Nhưng sau khi mùi đó tiêu tan, dường như đã không có gì nữa.

Diệp Mặc thần thức đưa ra ngoài, phía dưới là một phòng cất trữ, bên trong phòng cất trữ này trừ một ít hạt cà và một ít đồ dùng ra, dường như không có bất kỳ vật gì. Nhưng Diệp Mặc biết rằng, nếu năm người biến mất ở trong này, ở trong này khẳng định còn có cơ quan.

Diệp Mặc không chút do dự đem bùn đất và tấm thép trên đầu đỉnh phục hồi như cũ, lúc này mới đi vào phòng cất trữ.

Nếu như là người ở bên ngoài vào xem, phòng cất trữ này không có chút kỳ quái nào, cho dù bỏ công sức đi tìm, cũng không nhất định có thể tìm được chỗ bất thường, bởi vì đều là một ít vật dụng hàng ngày của tiệm cà phê và một ít tài liệu dụng cụ.

Nền đất trong phòng cất trữ toàn bộ là lát đá cẩm thạch, không có gì khác nhau, hơn nữa ở phía dưới đá cẩm thạch toàn bộ là bùn đất, cho dù là đào bới cũng không có chỗ đặc biệt nào.

Nhưng Diệp Mặc thông qua thần thức lại biết, tới gần cửa đá cẩm thạch dưới mặt đất bùn dày độ một thước, dưới mặt bùn đất dày một thước này lại là một đường ngầm.

Đường ngầm rất bí ẩn, hơn nữa cửa ra không làm cho người ta hoài nghi. Thậm chí lối vào trên đường ngầm vẫn là bùn đất giống xung quanh, nhưng dưới thần thức của Diệp Mặc, vẫn không thể dấu kín được.

Vị trí đường ngầm rất dễ tìm, nhưng Diệp Mặc vì tìm chốt mở đường ngầm, lại ước chừng hao phí mất nửa giờ. Nửa giờ sau, Diệp Mặc đã kéo cái chốt phòng cháy. Tiếng vang truyền đến, một đường ngầm sâu kín đã hiện ra trước mặt, đồng thời một luồn không khí mang theo mùi gió biển đập vào mặt.!!!