Tiên Nghịch

Chương 1875: Giết chóc ẩn trong gió tuyết! (2)



Thanh âm của thanh niên áo hoa chậm rãi đi xa. Khi Vương Lâm mở hai mắt, khi hắn quay đầu lại trong ánh mắt đã không còn thân ảnh người điên, chỉ còn dư quang của truyền tống trận lóe ra.
 
- Đạo Phi từ sau khi trở về đã trở nên như thế này, trí nhớ lúc tỉnh táo, lúc mơ hồ, có lẽ khi hắn tỉnh táo sẽ có thể nhận ra ngươi.
 
Tiên Hoàng than nhẹ, lúc này thoạt nhìn hắn không giống như một Đại Thiên Tôn. cũng không phải là hoàng đế của tiên tộc, mà là một người anh trai.
 
Vương Lâm trầm mặc. không nói gì. Hắn đi tới tổ thành này chính là vì người điên kia, hôm nay gặp được đối phương, mặc dù đối phương đã mất đi trí nhớ, nhưng hắn cũng không giận, trong lòng còn có ý muốn rời khỏi.
 
- Nghi thức khiêu chiến không cần phải tiến hành nữa. Vương Lâm, ngươi có thể đi qua mười bảy tầng Thiên Tôn Niết, hôm nay sẽ sắc phong ngươi là vị Dược Thiên Tôn thứ bốn mươi chín của tiên tộc!
 
Ngươi có biệt hiệu là Bạch Phát, vừa rồi có được bạch phát sau khi luyện hóa Thiên Sư Thú, vậy thì sẽ ban cho ngươi danh hiệu Bạch Phát Dược Thiên Tôn!
 
Nhưng phàm là Dược Thiên Tôn của tiên tộc đều có một cơ hội tiến vào nơi bế quan của tiên tổ để cảm ngộ. ở nơi đó sẽ có được những tạo hóa rất lớn. để sau này khi ngươi trở thành Đại Thiên Tôn sẽ có được cơ sở vững chắc!
 
Thậm chí ở nơi bế quan của tiên tổ tu vi của ngươi sẽ được gia tăng không ít. Cơ hội này ngay cả tiên hoàng nhất mạch cả đời cũng chỉ có ba lần mà thôi, còn đối với tu sĩ không có huyết mạch của tiên hoàng thì chỉ có sau khi trở thành Dược Thiên Tôn mới có thể được ban cho cơ hội này!
 
Việc này cực kỳ khó mà có được. Vương Lâm, ngươi và ta trước đây có sự hiểu lầm, ta hy vọng chuyện này có thể xóa bỏ, ngươi ở trong nơi bế quan của tiên tổ hãy cảm ngộ cho tốt, để sớm có thể trở thành đệ lục dương của tiên tộc!
 
Có thể trở thành trụ cột của tiên tộc, tái hiện uy lực của tiên tổ!
 
Thần sắc tiên hoàng cực kỳ chân thành. Hắn nhìn Vương Lâm, ánh mắt nhìn về phía truyền tống trận ở đằng xa.
 
- Ta chỉ có một đệ đệ này.
 
Tiên hoàng than nhẹ.
 
- Đi tới chỗ bế quan của tiên tổ đi, ta sẽ đưa Đạo Phi tới nơi đó, có thể ngươi sẽ làm cho hắn nhớ lại được chuyện cũ. Lúc ta tìm thấy hắn. ở bên cạnh hắn còn có một nữ tử, nàng đó hiện giờ cũng đã tỉnh lại, đang ở trong chỗ bế quan của tiên tổ cảm ngộ.
 
Tiên hoàng thần sắc ôn hòa nhìn về phía Vương Lâm.
 
- Đa tạ tiên hoàng bệ hạ, Vương mỗ lần này đến là vì việc sắc phong, hôm nay sắc phong đã kết thúc, củng đã tới lúc rời khỏi, nếu sau này trở lại tổ thành, sẽ lại đi tới nơi bế quan của tiên tổ.
 
Vương Lâm hướng về phía tiên hoàng ôm quyền, cự tuyệt phần thưởng đi vào nơi bế quan của tiên tổ.
 
Tiên hoàng trầm mặc. gật đầu. không khuyên bảo gì nữa.
 
Đại lễ sắc phong ngay khi ánh mặt trời đang chói chang đã kết thúc. Sau khi những tu sĩ trong sân của Tiên Đạo Điện cung kính rời khỏi, Vương Lâm cũng đi khỏi hoàng cung này, sau khi cự tuyệt đề xuất ở lại hoàng cung của Tiên Hoàng, một mình đi ra khỏi hoàng cung, dùng truyền tống trận rời khỏi.
 
Hắn cũng không ở lại Lý Phủ, mà mang theo Hải Long và Lưu Kim Bưu về gian phòng trong tửu lâu ở phía đông thành.
 
- Đã gặp được rồi. Mặc dù hắn đã mất đi trí nhớ. nhưng bộ dạng của hắn hôm nay dường như là rất vui vẻ, như vậy cũng đủ rồi.
 
Vương Lâm đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài đã bắt đầu tối. Hắn đứng ở chỗ này đã được một lúc lâu.
 
- Phải đi thôi. Thôi, mang theo Hứa Lập Quốc rời khỏi tổ thành của tiên tộc. đi tới.cổ tộc!
 
Vương Lâm than nhẹ. Hắn có chút mệt mỏi. Ở tiên tộc này, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, có được tu vi và địa vị hiện giờ. Nhưng hết thảy chuyện này so với chuyện bạn tốt bị mất đi ký ức cũng dường như không quan trọng.
 
- Có lẽ ta đối với tiên hoàng có chút hiểu lầm.
 
Vương Lâm trong lúc trầm mặc, hồi tưởng lại cảnh tượng lúc sắc phong. Trên thực tế mâu thuẫn của hắn đổi với tiên hoàng không có bất cứ một lý do gì, chỉ là một loại trực giác mà thôi.
 
- Nhưng bất kể như thế nào. nơi bế quan của tiên tổ kia ta củng không thể đi. Hiểu lầm cũng được, mà không hiểu lầm cũng được, phải đề phòng cẩn thận, không thể vì mấy câu nói mà thay đổi.
 
Trong lúc Vương Lâm trầm ngâm, bầu trời bên ngoài cửa sổ đã trở nên âm u, có một vài bông tuyết rơi xuống, ở trong ngọn đèn dầu bên mái hiên kia giống như là một sợi lông đang bay múa trong ánh sáng, rồi lại biến mất ở nơi mà ánh sáng không chiếu tới.
 
Gió tuyết bỗng nhiên kéo đến. khi đã trở nên rất dày, ở bên trong phòng của Vương Lâm truyền ra một tiếng gõ rất nhỏ.
 
Thanh âm này không nhanh không chậm, rất ôn hòa.
 
- Hải Tử Thiên Tôn.
 
Vương Lâm xoay người, cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Hài Tử Thiên Tôn mỉm cười đứng ở đó, tóc dài trên đầu rối tung, trên tóc còn có một vài bông tuyết chưa tan hẳn. khiến cho nữ tử tuyệt đẹp này bỗng nhiên trở nên xinh đẹp một cách lạ thường.
 
- Đã tới tổ thành, sao lại không tới Đế Sơn.Hôm nay Đế Sơn đã không còn hồng điệp, nhưng lại có tuyết. Vương Lâm, ta theo lệnh của sư tôn mời ngươi tới Đế Sơn một chuyến.
 
- Lời mời của Cửu Đế Đại Thiên Tôn hiển nhiên là phải tuân theo.
 
Vương Lâm mỉm cười.
 
Trong gió tuyết, trăng sáng bị che khuất, trên đường tuyết rơi càng ngày càng lớn. bóng người vội vã, dần dần càng ngày càng thưa thớt. Vương Lâm cùng với Hải Tử Thiên Tôn dưới tuyết đi trên đường lớn. ở phía sau bọn họ để lại bốn hàng dấu chân rất dài, nhưng rất nhanh đã bị những bông tuyết lấp đầy.
 
- Tổ thành ngoài những nơi đặc biệt, vì có cấm chế nên không thể tùy ý truyền tống tới. Ở phía trước không xa chính là một truyền tống trận của Đế Sơn ta, rất nhanh có thể tới Đế Sơn.
 
Nhìn bộ dạng của ngươi hình như là có ý muốn rời khỏi, khi nào đi?
 
Hải Tử Thiên Tôn nhìn Vương Lâm ở bên cạnh, nhẹ giọng nói.
 
- Khi từ Đế Sơn trở về sẽ đi.
 
Vương Lâm bước trên tuyết, phát ra những tiếng loạt xoạt, bình tĩnh nói.
 
Bốn phía vô cùng yên tĩnh, chỉ có những tiếng tuyết rơi, giống như ngay cả tiếng gió củng biến mất. Đây là một con phố dài, hai bên nhà cửa tối om, không có một ánh lửa. khiến cho con đường này dường như cũng trở nên âm u, mơ hồ lộ ra một vẻ chết chóc. Dường như ngay cả tuyết kia cũng có một chút biến hóa. ẩn chứa một cổ sát khí!
 
Vương Lâm đang tiến về phía trước bỗng nhiên dừng chân lại, hai mắt hắn lóe lên hàn quang, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt bỗng nhiên dâng lên. Tử Hải Thiên Tôn thần sắc cũng sững lại, dừng chân, ngẩng mạnh đầu nhìn về bốn phía.
 
- Có dao động của phong ấn giam cầm.
 
Không ai biết là ta đến tìm ngươi!
 
Hải Tử Thiên Tôn lập tức giải thích.
 
Vương Lâm trầm mặc, nhưng ánh mắt nhìn về phía đằng xa lóe lên hàn quang càng đậm. Gió tuyết, càng dày.