Tiên Nghịch

Chương 567: Đại công cáo thành



Ông già than nhẹ, nói:
 
- Người được tạc tượng này thời gian tu đạo mặc dù ngắn, nhưng trong mấy trăm năm đó cũng đã làm nổi lên một hồi bão táp chưa từng có ở Chu Tước tinh. Có một chuyện sau khi hắn rời đi mới lan truyền ra. Nghe đồn hắn tu đạo hai trăm năm thì thành công, làm loạn Tu Ma Hải, cứu người đẹp ở Vân Thiên Tông làm kinh sợ quần hùng, ở nước Triệu giết chóc mặt đất biến thành màu đỏ, toàn thể nhà họ Đằng bị diệt, cả nước Triệu khắp nơi toàn là xác chết! Nghe đồn hắn vào Tiên giới, chém Hồng Điệp, đánh bại Liễu Mi, đánh Kiền Phong. Lại bái Độn Thiên của Luyện Cảnh tông làm sư phụ, đuổi Tuyết Vực, diệt Cự Ma lão tổ. Ở trong trận chiến Tiên Di tộc tiếng tăm lẫy lừng. Bên trong Chu Tước mạc người này chiến quần hùng liên tiếp thủ thắng, đạt được danh hiệu đệ nhất Chu Tước Tinh! Hắn vốn có thể kế thừa vị trí Chu Tước nhưng lại cự tuyệt, thoái vị nhường cho Chu Vũ Thái – Chu Tước Tử hiện nay!
 
Người trẻ tuổi kinh ngạc kêu lên, nói:
 
- Hắn dĩ nhiên từ chối trở thành Chu Tước Tử!
 
- Nếu không, vì sao Chu Tước Tử Chu Vũ Thái mỗi lần có gặp chuyện lớn nhất định tới Vân Thiên Tông yên lặng chăm chú nhìn pho tượng này. Ở Chu Tước tinh chúng ta, trước khi người này xuất hiện, Chu Tước sơn là đất thánh. Nhưng sau khi người này rời đi, đất thánh chính là Vân Thiên Tông này!
 
Người trẻ tuổi miệng há hốc, lúc trước hắn cũng nghe nói một ít nhưng không tỉ mỉ như hôm nay. Giờ phút này trong lòng sôi sục, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động, hắn nói:
 
- Ông nội, về sau ta cũng muốn như vậy. Tên, tên hắn là gì? Hiện tại đi đâu rồi?
 
- Hắn tên là Vương Lâm, ta cũng không biết hắn đi đâu. Tuy nhiên người như vậy ở bất kỳ đâu cũng sẽ không bình thường.
 
Ông già thở dài, chua xót cười nói:
 
- Ông nội năm xưa cũng từng tiếp xúc hắn, lúc này chỉ sợ hắn đã sớm không nhớ rõ ta là ai… Người trẻ tuổi đang muốn nói gì, bỗng nhiên một tiếng hổ gầm từ dưới chân núi truyền đến. Tiếng hổ gầm này mang theo uy phong không ngờ khiến cây cối bốn phía rung lên ào ào.
 
Cùng lúc đó, một con hổ thật lớn đầu có hoa văn từ dưới chân núi nhảy lên, chạy thẳng lên đỉnh núi. Một người con gái ngồi trên lưng hổ, nàng khoảng hai mươi tuổi, mặc áo trắng, tà áo bay trong gió giống như là tiên nữ.
 
Vẻ mặt nàng cũng không phải là cực đẹp, nhưng cực kỳ thanh tú, da thịt như phấn, đôi mắt đẹp chuyển động trong khi đi, dường như ẩn chứa linh động.
 
- Tiểu Bạch, nhanh lên!
 
Tiếng của nàng như tiếng hoàng bằng (1), khá dễ nghe.
 
(1): bằng ở đây là chim bằng, người xưa cho nó là loài chim to nhất thế gian.
 
Con hổ bên dưới lại gầm lên, chạy thẳng lên Vân Thiên Tông. Vào lúc đi tới bên cạnh pho tượng, con hổ thân hình dừng ở bên cạnh, liếc mắt nhìn pho tượng kia, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường, trong lòng thầm nói:
 
- Cô bé này rất ngốc, làm sao cứ muốn đi tìm người này. Ở trên Chu Tước tinh thật là tốt, Hổ gia ta có nhiều hổ cái như vậy, ngày sau nếu rời đi làm sao bỏ được. Tuy nhiên cô bé này từng nói ở ngoài Chu Tước tinh có càng nhiều hổ cái xinh đẹp. Như vậy khiến hổ gia có chút khó xử.
 
Nàng kia kinh ngạc nhìn pho thượng, khẽ nói:
 
- Thúc thúc, tiểu Như đã Kết Đan, rất nhanh đúng không. Ta rất cố gắng, Thiết Nham gia gia nói, chỉ cần ta đạt tới Nguyên Anh, ông ấy liền đưa vật lúc trước thúc để lại cho ta. Thúc thúc, ta nhất định có thể tu luyện đến Nguyên Anh kỳ!
 
Một tiếng than nhẹ từ trong hư vô truyền tới. Một lão già đi từ trong Vân Thiên Tông ra, người này thân hình cao lớn, trên người mặc đạo bào, có một dáng vẻ uy nghiêm.
 
Hắn bước chân tới bên dưới pho tượng, đầu tiên cúi thật sâu chào pho tượng, sau đó nhìn về phía con hổ và người con gái ở bên cạnh, ánh mắt lộ ra vẻ hiền lành và cưng chiều nói:
 
- Như nhi, tu luyện tùy tâm. Nếu chỉ vì theo đuổi Nguyên Anh cũng sẽ bị thấp kém, như đi ngược dòng nước!
 
Người con gái nhìn pho tượng, hạ giọng nói:
 
- Thiết Nham gia gia, năm xưa thúc thúc rời khỏi nước Triệu, ở trong Tu Ma Hải lúc đó chẳng phải là trong lòng có ý cố chấp một lòng đạt tới Nguyên Anh sao. Do vậy có thể thấy, tùy tâm là không thể làm được!
 
Lão già này đúng là Thiết Nham, năm xưa hắn được Vương Lâm chỉ điểm đột phá Nguyên Anh đạt tới Hóa Thần. Hắn đối với Vương Lâm có cảm kích đồng thời cũng kính sợ càng nhiều. Túi trữ vật năm xưa Vương Lâm để lại, những năm gần đây hắn thủy chung cũng không hề đụng tới, cũng không dám đụng.
 
Năm xưa ánh mắt bình thản của Vương Lâm trước khi đi làm hắn cả đời khó quên.
 
Chu Như thu hồi ánh mắt, nhìn về Thiết Nham khẽ mỉm cười giống như là bách hợp nở rộ:
 
- Thiết Nham gia gia, ta đi nửa đường gặp Chu Tước tử Chu thúc thúc, ông ấy nói ta đi núi Chu Tước tu luyện. Ông ấy nói ở đó tốc độ tu luyện của ta sẽ nhanh hơn. Hôm nay, Như nhi xin chào từ biệt ngài.
 
Thiết Nham hiểu được thân phận của Chu Như ở trên Chu Tước tinh có thể nói là cực kỳ đặc thù. Nói nàng là công chúa nhỏ Chu Tước tinh cũng không đủ. Gần như tất cả những người quen biết Vương Lâm năm xưa hoặc sợ hãi hoặc cung kính, đều đối xử tốt với Chu Như.
 
Thậm chí ở Tiên Di Tộc đối với Chu Như cũng cực kỳ khách khí. Tiên Di Tộc cấm bất kỳ tu sĩ nào bước vào, Chu gia là một trường hợp ngoại lệ cực hiếm.
 
Ở trong những người bảo vệ này, còn có người đến từ Vân Thiên Tông.
 
Thiết Nham trầm ngâm một chút, gật đầu hiền lành nói:
 
- Được rồi, ngươi đi núi Chu Tước phải tĩnh tâm tu luyện. Nếu thực sự một ngày đạt tới Nguyên Anh kỳ, ta lập tức đưa vật mà ân công để lại cho ngươi.
 
Chu Như mỉm cười, quay đầu lại nhìn pho tượng hồi lâu, vỗ lên đầu con hổ vằn đen, nói:
 
- Tiểu Bạch, đi núi Chu Tước!
 
Tiểu Bạch rít gào, nhảy dựng lên, dần dần biến mất ở phía chân trời.
 
- Lại nói, hổ gia ta mấy năm nay mượn uy lực còn lại của Vương Lâm kia không ít. Trước kia tu sĩ thấy hổ gia là muốn bắt, hiện tại nhìn thấy ta lập tức cung kính. Thôi, xem ở điểm ấy, ngày sau nếu cô bé này rời khỏi Chu Tước tinh thì hổ gia ta đi theo là được.
 
Trong lúc Tiểu Bạch bay đi, khóe miệng chảy nước miếng. Trời mới biết nó vì nguyên nhân này, hay là vì những con hổ cái ngoài tinh không mới hạ quyết tâm.
 
Long Đàm bên ngoài thành Thiên Yêu!
 
Xung quanh Long Đàm hàng năm có nhiều yêu binh canh gác, càng có một số người mạnh đế đô ẩn náu ở đây tu luyện lâu dài. Mặc dù là việc rất lớn xảy ra, chỉ cần không chạm đến Long Đàm thì bọn họ cũng không xuất hiện.
 
Hồ này dưới sự tung hoành của yêu lực, mặc dù là thiên kiếp của mười năm trước cũng không có hư hao gì.
 
Nước Long Đàm ẩn chứa yêu khí đậm đặc. Ở chỗ sâu trong cũng có động thiên khác, một đạo yêu mạc ngăn cản, bên trong là một tòa động phủ ngầm khổng lồ.
 
Tại trong tòa động phủ ngầm này, có một pho tượng. Pho tượng này toàn thân tối đen, bộ dáng giống như Cổ Yêu.
 
Lúc này, trong hai mắt pho tượng lóe lên ánh sáng yêu dị.
 
Ở dưới pho tượng, một nơi nhàn nhạt trong đàm, ở đây chất lỏng không nhiều mà lại đã hóa thành sền sệt. Vương Lâm đang khoanh chân ngồi ở đây, trên thân hắn vẫn đang mặc bộ áo giáp kia, chẳng qua hai mắt nhắm chặt.
 
Ở trước mặt hắn có một đại hán dung mạo giống như Lăng Thiên Hậu, toàn thân bị bao vây bởi một tầng thủy tinh màu tím. Những nơi thối rữa trên người này đang chậm rãi khép lại.
 
Từng luồng ánh sáng yêu dị chốc lát lại lóe lên từ hai mắt pho tượng kia dung nhập vào cơ thể Vương Lâm. Mỗi một lần ánh sáng yêu dị đó phủ xuống, thân thể Vương Lâm đều run lên một chút.
 
Nguyên thần cân của hắn, cái bóng hư ảo ma hồn đã bị ngăn chặn bởi chính hắn và lực lượng Cổ Yêu, mà lại ở vào thế hôn mê. Nhưng mục tiêu của Vương Lâm không phải áp chế mà là cắn nuốt!
 
Hắn muốn nuốt Tán ma này vào, để tăng trưởng tu vi.
 
Chẳng qua Tán ma này quá mức khổng lồ cũng không phải vật có thể dễ dàng cắn nuốt. Vương Lâm ngồi ở giữa hồ kia đã mấy tháng, tiêu hao từ từ nhưng vẫn chưa nuốt được tán ma kia vào.
 
Tuy nói như thế nhưng từng đạo cấm chế luôn luôn được Vương Lâm biến hóa ra ấn trên hồn của Tán ma. Trong mấy tháng đã có vô số cấm chế đánh lên hồn Tán ma này.
 
Mà Tán ma này bị Vương Lâm dưới sự trợ giúp của Cổ Yêu để lại trên tâm thần một đạo lạc ấn. Chỉ có điều Tán ma quá mạnh mẽ, dấu vết rất nhạt chỉ có thể theo thời gian trôi đi, tùy theo Vương Lâm không ngừng lấy nguyên thần khắc họa mới có thể hoàn toàn khống chế nó trong tay!
 
Rồi một ngày Vương Lâm mở hai mắt, trong hai mắt có một tia ánh sáng ma quái hiện lên.
 
- Muốn nuốt lấy Tán ma này, với tu vi hiện tại của ta là không thể làm được. Chỉ có không ngừng tăng thêm lạc ấn của nguyên thần như thế sớm muộn gì có một ngày ta có thể khống chế Tán ma này. Tới lúc đó, không nuốt nó nữa mà dùng để luyện thành Nguyên thần thứ hai, đó cũng là một sự lựa chọn.
 
Nguyên thần thứ hai là sau khi tu sĩ đạt tới Vấn Đỉnh thể hiện ra một thần thông độc đáo. Chẳng qua thần thông này vẫn không phải mỗi người có thể thành công. Nguyên nhân chủ yếu đó là phôi thể Nguyên thần thứ hai!