Tiên Tử, Xin Tự Trọng, Ta Có Gia Đình

Chương 1: Cô Nương Bình Tĩnh, Nhìn Trộm Không Phải Ý Của Ta



Tháng mười hai, gió lạnh xào xạc, tuyết mùa đông treo đầy cành.

Trên thành Bình An không có người ra ngoài, chỉ có mấy khách sạn sáng đèn.

Nha môn.

Đại hán mặt đen hai tay chắp sau lưng:

- Cố An, chuyện này giao cho ngươi, ta tin tưởng ngươi, thời gian một tuần đối với ngươi mà nói là dư dả.

Cố An thở dài, cúi đầu đáp:

- Vâng, nhất định không để cho đại nhân thất vọng.

Thở dài, Cố An rời khỏi nha môn.

Cấp trên không muốn hắn sống.

Cố An là một quan văn, một năm trước thi đậu, được điều hành đến nơi đây, bởi vì tiền thân chí công vô tư, tại hai tháng trước đem một gã say rượu giết người phán chết.

Nhưng gã say đó.. Là cháu trai của Huyện lệnh.

Bởi vì cái gọi là, cha ta là Lý Cương.

Cùng ngày thiếu niên tử hình, Cố An cũng ở trong nhà chết ngoài ý muốn, chính mình cũng vào lúc này xuyên việt đến trên người vị này cùng tên cùng họ.

- Ha ha.

Cố An cười lạnh một tiếng, lắc đầu đi về nhà.

Huyện lệnh vừa mới cho mình mệnh lệnh, để cho mình đi bắt Sâm Yêu, một giới văn nhân làm sao đánh lại Sâm Yêu, hơn nữa Sâm Yêu này danh khí còn không nhỏ.

Không ít bách tính quan nhân trong trấn Bình An đều chết ở dưới miệng nó, làm cho không người dám ra ngoài chẻ củi săn bắn.

Cố An nhiều lần muốn báo lên kinh đô, nhưng đều bị huyện lệnh ngăn lại, ngoài miệng nói cái gì trí tuệ nhân loại so yêu vật mạnh hơn, tất nhiên có thể giải quyết, kỳ thật chỉ là không muốn cho sự tình Bình An thành bị Sâm Yêu tập kích truyền ra ngoài, nếu không đầu của mình không giữ được..

- Tướng công, đã về rồi sao?

Giọng nói của nữ tử mềm mại ngọt ngào, khuôn mặt trái xoan khẽ mỉm cười, nở rộ như nụ hoa, hơn nữa nàng mặc bộ váy dài trắng, ngược lại giống như là một thiếu nữ thanh thuần.

Cố An có nương tử, tên gọi Tô Mị Nhi, hai người thành hôn một năm nhưng chưa bao giờ cùng phòng một lần, căn cứ vào trí nhớ của nguyên chủ, đây là tập tục ở quê nhà Tô Mị Nhi, ít nhất phải hai năm mới được động phòng.

- Ưm, huyện lệnh hạ lệnh cho ta, ta đi xem chút tư liệu, cơm tối không cần gọi ta.

- Được, vậy tướng công bận trước.

Tô Mị Nhi ngâm nga, vẻ mặt vui vẻ đi vào bếp phòng.

- Đúng rồi tướng công, tối nay muốn ăn gì?

- Ừm..

Cố An suy nghĩ một hồi, đáp:

- Ăn chút gì ngon đi.

Khóa cửa phòng, Cố An ngồi ở trên giường, từ hôm nay bắt đầu nhận được lệnh chịu chết của Cẩu Huyện lệnh, tầm mắt của hắn cũng có chút mơ hồ.

Mông vừa đụng tới giường, khung chữ màu vàng liền hiện lên.

[Hệ thống đồng tu đang nạp, xin chờ một chút.]

Hệ thống? Ngón Tay Vàng!

Xuyên qua thời gian dài như vậy, chính mình rốt cục có ngón tay vàng.

[1%, 36%, 99%, ]

Hẳn là sẽ không xuất hiện kịch bản nạp thất bại gì đó ah.

May mắn cũng không có chuyện như vậy, thanh tiến độ chỉ dừng ở 99 % một chút liền tăng vọt tới 100%.

Trên màn hình, khuôn mặt xinh đẹp của ba cô gái xuất hiện, đối tượng số 1 vẫn là một nữ hài tử, thoạt nhìn chỉ khoảng năm sáu tuổi.

Đối tượng số 2 mặc hồng bào, vẻ mặt ngạo nghễ, trường kiếm trong tay vẽ ra một đóa kiếm hoa.

Đối tượng số 3 không thấy rõ khuôn mặt, nàng đeo mạng che mặt, nhưng nhìn dáng người cũng không xấu, nên lồi thì lồi, nên lõm thì lõm, chỉ là người số 3.. lòi ra cái đuôi.

- Hệ thống đồng tu này..

Trong lòng Cố An khẽ run lên, vô luận là kiếp này hay kiếp trước, mình cũng chưa từng khai quá bao đâu.

Đối tượng số 1 vẫn là một cô bé, nếu chọn vậy mình không phải là người nữa, đối tượng số 3 không phải người, tổng hợp lại vẫn là số 2 đi.

Chính là số 2 ăn mặc có chút kín đáo a, không biết dáng người thế nào.

[Lựa chọn mục tiêu: Vị Ương.]

[Có xác nhận hay không? ]

- Xác nhận!

[Mời lựa chọn công pháp tu hành: Đông Hải kiếm pháp (cấp Thanh Đồng), Cuồng Long thương (cấp Thanh Đồng), Tiểu Vũ Dư Chưởng (cấp Thanh Đồng) ].

Sau khi nghĩ lại, Cố An lựa chọn Đông Hải kiếm pháp.

【 Bắt đầu tu luyện, trước khi tiến độ tu hành Đông Hải kiếm pháp không thể đạt tới 15%, tu hành sẽ không gián đoạn, chúc quân võ đạo hưng thịnh! 】

Một trận cảm giác choáng váng truyền đến, Cố An ôm trán hít một ngụm khí lạnh.

Đợi đến lúc hắn tỉnh táo, mặt tường bốn phía đã biến mất, nơi này không phải nhà hắn.

Rầm rầm..

Tiếng nước vang lên bên tai Cố An, cảnh tượng trước mặt cũng càng ngày càng rõ ràng.

Hai cái chân trắng thon dài khoác lên tảng đá, thiếu nữ hai tay ôm bả vai, giường xếp gần như có thể nổi lên.

Thiếu nữ này ngoại trừ Vị Ương ra còn có thể là ai!

- Hô.. Sư tôn sao còn chưa bế quan xong a.

Vị Ương thở ra, vừa định buông tay đang ôm ngực ra, lông mày lại nhảy dựng.

Giống như có người đang nhìn mình.

- Yêu tặc lớn mật, dám rình coi bổn cung!

Vị Ương tay trái một chiêu, trường kiếm dĩ nhiên xuất hiện ở trong tay, tay phải túm lấy áo choàng quấn lên người.

- Sắc tặc, báo danh.

Cố An ngẩn ra, mới phát hiện trường kiếm Vị Ương đã nhắm ngay mình.

- Cô nương, ngươi nghe ta giải thích..

- Im, một tên đăng đồ tử.

Múa ra một đóa kiếm hoa, trường kiếm đâm vào thân thể Cố An, Vị Ương cũng không nhìn bóng người phía sau, xoay người hừ lạnh một tiếng:

- Hứng thú tắm rửa cũng không còn.

Tại sao vẫn còn có sắc tặc?

Quay đầu lại, trên mặt Vị Ương tràn đầy vẻ giận dữ, nhưng mà cũng không có sắc tặc như nàng nghĩ, người phía sau mình vẫn là Cố An.

- Cô nương, cô đừng vội ra tay, nghe ta giải thích.

Đáp lại Cố An chỉ là cảm giác kích thích của trường kiếm.

Nhưng Cố An cũng không có cảm giác gì, thanh kiếm này giống như là xuyên qua người mình, ngay cả máu tươi cũng không chảy ra.

- Quái vật?

Sau khi đâm Cố An hơn mười kiếm, Vị Ương nhíu mày, lúc này mới phát hiện Cố An căn bản giết không chết, hơn nữa chính mình cũng không có cảm giác đánh trúng đồ thật.

- Ta là người.

- Vậy ngươi nói cho bổn cung, vì sao ngươi không chết?

Cố An sửng sốt, không biết giải thích như thế nào, dứt khoát nói:

- Ta cũng không rõ ràng lắm.

- Mục đích của ngươi là gì?

- Song tu, a phi phi, tu hành, tu hành.

Vị Ương vốn đã rút đi lửa giận nghe được lời này của Cố An, lại đột nhiên bạo hảo.

- Song tu? Quả nhiên là đăng đồ tử!

Sau một giờ đâm, Vị Ương kiệt lực ngừng lại.

- Vị Ương cô nương, đừng uổng phí khí lực.

Cố An ngáp một cái, hắn cũng rõ ràng trước khi tiến độ Đông Hải kiếm pháp của mình đạt tới 15% thì mình không thể quay về.

Góc trên bên trái đang biểu hiện tiến độ của Đông Hải kiếm pháp lúc này, màu đỏ 0%.

- Vị Ương cô nương, chúng ta vốn không quen biết, tại hạ cũng chỉ tới học võ, ngươi dạy ta Đông Hải kiếm pháp, ta liền đi, như thế nào?

Vị Ương trợn trắng mắt nhìn Cố An:

- Đăng đồ tử, bổn cung muốn đi, ngươi có thể làm gì ta? Ở trong Tam Thanh Sơn này ngươi trốn cũng đừng nghĩ trốn, một hồi sư tôn tới ngươi cũng đừng cầu xin tha thứ.

Bàn chân vừa đạp, Vị Ương ngay cả giày cũng không mang, bàn chân nhỏ trắng noãn cũng đã nâng thân thể nàng bay về phía xa.

Còn có thể bay a, cái này cùng một thế giới với ta sao?

Cố An gãi đầu, nhưng mình phải giải thích với Vị Ương thế nào đây, dù sao vừa mới rơi xuống đất đã thấy người ta tắm rửa, không thể thương lượng được.

Không đợi Cố An nghĩ ra phương án giải quyết, thân thể hắn giống như bị một sợi dây nhỏ giữ lại, bay lên không trung, theo sát phía sau Vị Ương!