[Tiểu Lâu Truyền Thuyết] Quyển 5 - Phong Vân Tế Hội

Chương 185: Mấy năm ẩn nhẫn



Sở Nhược Hồng nắm tay Phương Khinh Trần, đưa mũi dao vào ngực mình, Phương Khinh Trần chung quy biến sắc, quát khẽ ra tiếng: “Ngươi đừng hồ đồ…”

“Hồ đồ, ta hồ đồ sao? Trò moi tim này, người chơi đầu tiên không phải là ngươi sao?”

Sở Nhược Hồng cười ha ha: “Khinh Trần, ngươi tin không? Rõ ràng biết là ngươi hại ta, bức ta, thương ta, nhưng ta vẫn ngày ngày nhớ ngươi, mong ngươi. Vừa nghĩ làm sao báo thù, vừa nằm mơ cũng hy vọng có thể cùng ngươi hòa hảo như lúc ban đầu.”

Sở Nhược Hồng hơi lắc đầu: “Hai năm qua, ngươi biết ta sống như thế nào không? Để tự bảo vệ, ta phải ngày ngày giả làm một kẻ si ngốc, nhưng mà, trong lòng ta mỗi thời mỗi khắc đều điên cuồng gào thét, thật sự không chịu được nữa, ta liền lén ăn loại độc dược sẽ làm đầu óc hồ đồ trì độn đó, để thống khổ của bản thân nhẹ bớt, nhẹ bớt chút nữa, như vậy mới không đến mức bị người bên cạnh phát giác.”

Hắn nói rất nhẹ, rất chậm. Một câu một câu, giống như thì thầm giữa tình nhân, rồi lại thê lương là như thế.

“Vài lần đại điển vẻn vẹn, ta biết ta có cơ hội có thể nhìn thấy ngươi, nhưng ta cũng biết, ta nhất định không thể giả như không việc gì. Vì thế, ta chỉ có thể tăng lượng độc dược kia thêm vài lần, để mình trong cả khánh điển, thật sự trở thành một kẻ ngốc, mơ mơ hồ hồ, vô tri vô giác, cho dù ngươi đi qua trước mặt, ta cũng không có cảm giác.”

Cảm xúc của Sở Nhược Hồng dần dần lại kích động lên: “Hai năm, ta ngày ngày chờ đợi, chờ ngươi đến cứu ta, chờ có một ngày, ngươi sẽ đến dẫn ta ra khỏi Cam Ninh cung tựa như nhà tù kia. Ngươi sẽ nói cho ta biết, hết thảy đều qua rồi, chúng ta có thể trở lại từ đầu. Nhưng mà, ngươi không hề. Ngươi không hề đến, ngươi vẫn không hề đến. Ngay cả người Tần đi rồi, ngươi cũng không quan tâm ta!”

Trong thanh âm của hắn, đã không nghe ra là khóc hay cười: “Cuối cùng vẫn là ta tự mình diễn một trò hề, lừa ngươi đến. Nhưng mà, ngươi biết không, ngươi biết không! Rõ ràng là diễn kịch, rõ ràng chỉ là muốn dụ dỗ ngươi, nhưng nhìn thấy ngươi ở trước mặt ta, nghe ngươi gọi tên ta, ta vẫn cao hứng như vậy. Ta gọi ngươi, đi về hướng ngươi. Ta sờ ngực ngươi khóc to, đó đều là thật, đều không phải diễn kịch. Ngươi biết không… Vô luận ta có hận ngươi cỡ nào, khi ta rõ ràng nhìn thấy ngươi chưa chết, tin chắc ngươi chưa chết, ta vẫn cao hứng như vậy. Vô luận ta có hận ngươi cỡ nào, ta cũng tình nguyện lúc trước là ngươi trù tính lừa ta, mà không phải thực sự tự sát trước mặt ta.”

Sở Nhược Hồng rốt cuộc lại rơi nước mắt: “Khinh Trần, ta là người buồn cười nhất thiên hạ này. Mấy ngày qua, ta mỗi ngày bám ngươi, không hề xa nhau, ta bức ngươi phải trông ta, chiếu cố ta, ngươi cho là ta đang diễn kịch sao? Không phải! Những điều đó đều là thật. Toàn là thật. Ngươi vừa nói phải rời đi, ta liền sợ đến mức toàn thân run rẩy, ngươi cho điều đó là có thể làm bộ sao! Rõ ràng biết ngươi vô tình, ta vẫn không bỏ được, ta vẫn để ý sự ôn nhu giả dối như vậy. Biết rõ một ngày nào đó phải trở mặt, ta vẫn hy vọng, ngày hôm đó đến càng chậm càng tốt. Ta thậm chí nói với mình, chỉ cần ngươi về sau, có thể toàn tâm toàn ý đối đãi, không vứt bỏ ta, không ném ta nữa, chuyện trước kia, ta sẽ không tính toán, ta sẽ vờ không biết gì, nhưng mà, nhưng mà ngươi không hề…”

Hắn phẫn nộ trợn to mắt, đôi mắt đỏ tươi, khóe mắt đã hơi nứt ra: “Ngươi không hề! Ta cầu ngươi hết lần này đến lần khác, ngươi không giúp ta phục vị, ngươi không dẫn ta vào triều, ngươi không cho ta tiếp xúc đại thần, ngươi vẫn bắt ta làm thái thượng hoàng bị giam cầm kia! Làm một con chim bị nhốt trong ***g! Đương nhiên, ngươi sẽ đối xử với con chim đó rất rất tốt, nhưng mà, vậy thì thế nào? Ta cuối cùng chẳng qua là một món đồ chơi bị ngươi nhốt nuôi trong ***g, Khinh Trần…”

Hắn ngửa mặt lên trời cười to, điên cuồng kéo tay Phương Khinh Trần, ra sức cắt xuống: “Hôm nay, là cơ hội cuối cùng cho ngươi và cho chính ta, ngươi lại cự tuyệt ta lần nữa! Cho nên, ta muốn xem, ngươi rốt cuộc có trái tim ra sao? Nhưng mà… nhưng mà, đồ ngu ngốc ta đây, thật sự không moi được tim ngươi, ta thật sự không thể kiên trì đến cùng, Khinh Trần, ta không xem được tim ngươi, ngươi… ngươi xem tim ta được không?”

Nước mắt và máu từ khóe mắt cùng nhau rơi xuống, từng giọt từng giọt, rỉ qua kẽ ngón tay, dính ướt bàn tay Khinh Trần bị hắn nắm chặt không buông.

Hắn ngữ khí ôn nhu, ánh mắt si mê: “Khinh Trần, ngươi xem, tim ta là màu đỏ, nó biết đập, nó đang một mực gọi Khinh Trần, Khinh Trần…”

Phương Khinh Trần sắc mặt trắng bệch, từ lúc Sở Nhược Hồng phát tác đến giờ, sự trấn định y vẫn bảo trì rốt cuộc xuất hiện vết rạn, y nỗ lực giãy giụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Sở Nhược Hồng, muốn rụt tay lại, thế nhưng, nhân vật anh hùng bình thường vạn mã thiên quân, có thể tung hoành qua lại, lúc này cả động tác đơn giản như vậy, cũng làm cực kỳ cật lực.

“Đủ rồi! Sở Nhược Hồng! Ngươi chưa bao giờ là người giỏi về đàm phán, gọi đồng bạn của ngươi ra đi! Đừng một mình tự chủ trương, tùy hứng làm bừa nữa!”

Phương Khinh Trần vừa kiệt lực âm thầm vận chuyển nội tức gần như mất sạch, vừa cuối cùng mở miệng, lớn tiếng quát!

Sở Nhược Hồng ngẩn ra, khí lực trên tay hơi yếu, rốt cuộc bị Phương Khinh Trần thừa thế vùng thoát tay phải.

Sở Nhược Hồng cũng không lập tức túm tay y nữa, chỉ dùng vẻ mặt quái dị nhìn Phương Khinh Trần: “Ngươi biết ta có đồng bạn?”

“Không có đồng bạn, chỉ bằng tính tình của ngươi, có thể ẩn nhẫn lâu như vậy? Không có đồng bạn, ngươi giỏi làm bộ hơn, có khả năng thời gian dài giấu giếm được thái giám cung nữ bên cạnh? Không có đồng bạn, độc dược của ngươi ở đâu ra, không có đồng bạn, ngươi làm sao có thể hạ độc ta!”

Phương Khinh Trần chỉ sợ Sở Nhược Hồng lại phát cuồng tự lục, ngữ khí nhanh chóng, kiệt lực phân tán tâm tư của hắn: “Không có đồng bạn, mưu kế này, là ai giúp ngươi nghĩ ra. Bất quá, ta nghĩ ngay cả đồng bạn kia của ngươi, cũng không ngờ được ngươi lại sẽ tùy hứng như thế, nổi điên đến mức muốn tự sát nhỉ. Ngươi như vậy, có lẽ hiện tại đã ném phăng ước định với hắn!”

Sở Nhược Hồng cúi đầu, ngơ ngác nhìn vết thương trước ngực mình, qua một lúc mới si si cười nói: “Đúng vậy, chúng ta đã ước định rất nhiều chuyện, nhưng trong đó không hề bao gồm tự sát. Ngươi xem, ta thật là ngốc. Có lẽ là bệnh điên chưa khỏi hẳn, hoặc là ta đã dùng loại dược đó quá nhiều? Ta vì sao phải tự sát? Vì ngươi? Thật không đáng! Chúng ta còn rất nhiều tính toán rất lâu dài, rất nhiều tương lai rất đáng chờ mong… Hiện tại hết thảy đều đang trong tay chúng ta, ta vì sao lại còn phải tự sát, thật là buồn cười…”

Hắn vừa nói vừa cười nhẹ đôi tiếng, chậm rãi đứng dậy: “Hắn ở ngay dưới chân núi. Võ công của ngươi quá cao, hắn không dám tới gần, không dám nhìn trộm. Chúng ta vốn đã ước định, chờ ta đắc thủ, sẽ làm tín hiệu thông tri hắn lên núi.”

Hắn ngưng mắt nhìn Phương Khinh Trần, trên mặt là nụ cười quỷ dị vui sướng: “Khinh Trần, ngươi muốn gặp hắn thì ta gọi hắn đến. Xem đi, Khinh Trần, kỳ thật ta luôn rất nghe lời ngươi. Tại sao ngươi không chịu tốt với ta một chút.”

“Sư phụ, sao lại biến thành thế này?”

Triệu Vong Trần nhíu chặt đôi mày, rảo bước đến gần Phương Khinh Trần, nửa ngồi nửa quỳ, giúp y điểm huyệt cầm máu, thoa thuốc băng bó.

Động tác của gã nhẹ nhàng mau lẹ, ngữ khí của gã quan tâm ảo não, vẻ mặt gã vừa không vui, vừa đau lòng.

Gã ngẩng đầu, lại khẽ quát Sở Nhược Hồng: “Ngươi bảo muốn nói chuyện đàng hoàng với sư phụ, sau đó ngươi nói chính là thế này sao? Sớm biết ngươi hồ đồ như thế, ta đã không cho phép ngươi.”

Sở Nhược Hồng chỉ ngớ ra, im lặng nhìn gã xử lý vết thương cho Phương Khinh Trần, không hề nói gì.

Phương Khinh Trần nhìn Triệu Vong Trần khá hứng thú.

Sự tình đã đến nước này, cũng cùng đường lộ mặt cả rồi, gã lại còn có thể như thường ngày, gọi hai chữ “sư phụ” này thuận miệng đến thế. Vẻ mặt ngữ khí ân cần như thế, không mảy may thấy sơ hở, thật là rất thú vị.

“Đồng bạn của y, quả nhiên là ngươi.”

Triệu Vong Trần cúi đầu, tay không ngừng, miệng nhẹ giọng nhận tội: “Sư phụ thứ tội. Lúc trước sau khi Tần Húc Phi tách người và thái thượng hoàng ra, người nguyên khí đại thương, không có lòng dạ chú ý thái thượng hoàng, là con vẫn chăm sóc thái thượng hoàng. Thái thượng hoàng lúc đầu tuy rằng hỗn loạn ngu si, nhưng sau đó thần trí lại dần dần trở nên thanh minh. Chỉ là con biết tình hình trong nước lúc đó, một thái thượng hoàng thanh tỉnh sẽ không được các phương dung, cho nên nhất thời động lòng thương hại, nhắc nhở y tiếp tục bảo trì si ngốc, mới có thể bình yên sống tạm.”

Gã nhẹ nhàng quấn một lớp vải cuối cùng lên vết thương của Phương Khinh Trần: “Sau đó, con là người duy nhất thường xuyên vào cung vấn an thái thượng hoàng, phòng vệ điều phái của Cam Ninh cung cũng đều do con phụ trách, như vậy con rốt cuộc mới có thể giúp thái thượng hoàng che giấu. Con làm yên cảm xúc của thái thượng hoàng, mà một khi phát hiện có thái giám cung nữ nào thoáng phát giác bất thường, con sẽ lập tức đổi người. Bất quá, cho dù như vậy, thái thượng hoàng cũng không cách nào quanh năm suốt tháng giả si ngốc, nhất là những lúc trên đại điện chạm trán sư phụ, càng dễ mất khống chế, cho nên con mới kiếm thứ dược sẽ làm người ta tạm thời si ngốc hỗn độn, cảm xúc giảm sút cho thái thượng hoàng dùng.”

Phương Khinh Trần mỉm cười nhìn đệ tử trẻ tuổi này, thong dong dùng ngữ khí vô tội như vậy, kể rõ khởi đầu của âm mưu này.

Đúng vậy, lúc đầu, là Triệu Vong Trần phát hiện Sở Nhược Hồng tỉnh lại đầu tiên. Tiếp theo, trợ giúp, hoặc giả trực tiếp đe dọa Sở Nhược Hồng, để Sở Nhược Hồng y theo ý nguyện của gã mà tiếp tục làm bộ.

Trong lời nói của Sở Nhược Hồng, đã sớm tiết lộ chân tướng.

“Van cầu ngươi, hãy cho ta biết, người khác nói với ta đều là giả, ngươi không phải muốn vĩnh viễn nhốt ta trong Cam Ninh cung làm một u hồn, ngươi không định để ta suốt đời suốt kiếp, cứ làm vật bài trí cao cao tại thượng kia, ngươi sẽ không bởi vì ta hơi không đúng, lập tức tàn nhẫn hạ sát thủ…”

Sở Nhược Hồng vừa ra khỏi ác mộng, nhớ rõ rành mạch tất cả khổ nạn giày vò và bi thảm mấy năm qua, nhớ rõ rành mạch hắc ám tuyệt vọng và lãnh khốc sâu trong tâm linh Phương Khinh Trần.

Sau đó… Hắn nghe Triệu Vong Trần phân tích thuyết minh hiện trạng Sở quốc, hắn hiểu quốc gia này quả thật không cần một thái thượng hoàng hai mươi tuổi, làm sao có thể không bị mấy lời kia của Triệu Vong Trần dọa sợ, cam tâm tình nguyện giả si vờ ngốc?

Phương Khinh Trần mỉm cười.

Thủ đoạn như vậy, cũng coi như đã lợi dụng lòng người đến cực hạn. Hiện tại hết thảy đều đã vạch trần, bản thân gã vẫn cứ có thể là người vô tội có lòng tốt, cứu khổ cứu nạn. Điều này cũng đúng là thú vị. Chỉ tiếc, cái gọi là âm mưu cơ mật này, với y mà nói, đã sớm là sáng tỏ, đã sớm là thanh tỉnh.

Cho dù Triệu Vong Trần, cũng chỉ thấy Phương Khinh Trần ngoài mặt đối với Sở Nhược Hồng chẳng hỏi han chi, không chịu tới gần. Gã làm sao có thể biết, từng có rất nhiều đêm khuya tịch mịch, y từng một mình, lặng lẽ lẻn vào hoàng cung, lặng lẽ đi vào Cam Ninh cung, cách rất xa rất xa, nhìn người vốn nên si ngốc kia.

Sau nhiếp hồn tà thuật, *** thần y bị tổn, kinh mạch đều thương, chờ y lại có thể lẻn đi, chờ y lại trong bóng đêm, trông cung viện kia… Rất ngẫu nhiên, y đã nhìn thấy gì.

Y nhìn thấy là khuôn mặt bi thương cô tịch kia của Sở Nhược Hồng sau khi Triệu Vong Trần xua hết tất cả hạ nhân. Y nhìn thấy là, bóng dáng Triệu Vong Trần khẽ mật nghị với hắn khi bên cạnh không có người ngoài…

Kỳ thực, khoảnh khắc đó, trong lòng y, thật là vui mừng.

Chung quy, người bị y hại đến sống không bằng chết kia, đã tỉnh lại!

Vì thế y lặng lẽ rời đi, từ đây không còn đến Cam Ninh cung nữa, không còn đi nhìn, đi hỏi hết thảy về Sở Nhược Hồng nữa.

Triệu Vong Trần luôn thích ra vào Cam Ninh điện, mọi người đều cảm thấy gã đang thay sư phụ đi săn sóc thái thượng hoàng, gã cũng mượn đại nghĩa sư đồ để che giấu tất cả âm mưu của mình, mà còn thoải mái, ba ngày hai đầu báo cáo hiện trạng của Sở Nhược Hồng với Phương Khinh Trần.

Mà y chỉ hờ hững nghe, hờ hững nghĩ, rốt cuộc là họ chuẩn bị làm gì đây? Mỗi khi đoán như vậy, y liền không khỏi lộ ra ý cười.

Món nợ đã nợ, luôn phải trả.

Phương Khinh Trần y đùa bỡn thiên hạ trong tay, kéo một quốc gia vào nước sôi lửa bỏng, thì làm sao y có thể vẫn được mọi người tôn sùng là anh hùng?

Dù sao cũng nên có người nhìn thấy bộ mặt thật của y, dù sao cũng nên có người, có dũng khí, có đảm lược, dám làm gì đó, để y trả giá cho hết thảy từng qua.

Song trên thế giới này, có tư cách tìm y đòi hết thảy, lại chỉ có hai người.

Sự trả thù của y năm đó, cố nhiên là có nguyên nhân. Nhưng mà, tra tấn Sở Nhược Hồng phải chịu đã vượt qua cái giá hắn nên trả. Mà… Vĩnh Liệt… càng hoàn toàn vô tội.

Cho nên, y không muốn điều tra, nghe lén, càng không có ý ngăn cản. Vô luận kế hoạch trong tối của họ là gì, tự nhiên đều chỉ là nhằm vào y. Y tận lực dạy dỗ Triệu Vong Trần, nhìn gã trưởng thành từng chút, yên lặng chờ đợi kết thúc cuối cùng.

Thế nhưng, khi y lại vào Cam Ninh cung, nhìn Sở Nhược Hồng nói là đột nhiên thức tỉnh kia…

Phương Khinh Trần hơi nhắm mắt, nhớ tới ngày đó, một tiếng “Thôi vậy.” nhẹ như gió kia, trong lòng chung quy chầm chậm dâng lên một chút bi thương.

Triệu Vong Trần xử lý xong xuôi thương thế của Phương Khinh Trần, lại đứng dậy, đi qua cầm máu cho vết thương của Sở Nhược Hồng.

“Ngươi coi ngươi kìa, vốn nói với ta sẽ nói chuyện đàng hoàng với y, chậm rãi thuyết phục y, kết quả chẳng những làm y bị thương, còn biến cả mình thành như vậy, ngươi thật là khiến người không thể bớt lo.”

Sở Nhược Hồng đờ đẫn đứng đó, mặc gã thoa thuốc, ánh mắt chỉ nhìn cố định Phương Khinh Trần: “Người này, tim còn cứng hơn sắt đá, lạnh hơn băng tuyết. Vô luận ta cầu y như thế nào, y đều không chịu. Còn tiếp tục như vậy, ta sẽ bị y bức điên một lần nữa.”

Triệu Vong Trần khẽ nhíu mày, than nhẹ một tiếng, nhìn sang Phương Khinh Trần: “Sư phụ, thứ cho đệ tử mạo phạm. Thái thượng hoàng mới là chân mệnh thiên tử thừa mệnh trời, mà Hoàng thượng hiện tại, bất quá là người tạm thời đăng vị trong lúc tình thế cấp bách. Thái thượng hoàng muốn giành lại hoàng vị vốn không có gì là không ổn, mà với tình nghĩa của sư phụ và thái thượng hoàng, sao người nhẫn tâm ngồi yên không để ý. Y năm nay bất quá ngoài hai mươi, người đã thật sự nhẫn tâm, để y bị giam sống bốn năm mươi năm sao?”

Phương Khinh Trần nở nụ cười. Thật là đại nghĩa lẫm liệt, thật là bất bình mà kêu, thật là nghĩa sĩ trung thần: “Vong Trần, ta trúng độc như thế nào vậy.”