Tình Địch Tỏ Tình Với Tôi

Chương 13: Chúc mừng năm mới



Yến Thanh Hành đặt khung ảnh lên đầu giường, tiện tay rút một quyển sách, ngồi trên cửa sổ bay đọc.

Nhưng mà đặt sách trên đầu gối, Yến Thanh Hành lại không đọc được một chữ nào.

Điện thoại bên cạnh rung lên, một cuộc gọi hiện lên trên màn hình.

[Không Tiếp Tục mời bạn gọi video]

Yến Thanh Hành lập tức đặt sách xuống, nghe máy.

“Yến Thanh Hành!”

Trên màn hình, gương mặt tuấn tú của Lâm Tục xuất hiện tràn màn hình, nở nụ cười rạng rỡ.

Yến Thanh Hành mặc áo len cao cổ màu trắng, trong tranh tối tranh sáng, các đường nét vừa mềm mại vừa khôi ngô, nhưng lại nhuốm vẻ u sầu.

“Chúc mừng năm mới.” Lâm Tục nhất thời nhìn đến độ ngây người, không biết nên nói câu gì, cuối cùng cũng chỉ có thể nói câu chúc mừng năm mới vô vị.

“Lâm Tục, chúc mừng năm mới.” Yến Thanh Hành nhoẻn cười.

Yết hầu Lâm Tục lăn lên lăn xuống, hơi nghiêng mặt đi.

Yến Thanh Hành ăn gì mà lớn vậy, đẹp đến mức này.

Yến Thanh Hành gập đôi chân, tì cằm lên gối: “Chỗ anh yên tĩnh quá.”

Lâm Tục ho khan: “Anh đang ở trong phòng, mọi người ở bên ngoài.”

Yến Thanh Hành: “Ừm.”

“Yến Thanh Hành, em ở nhà một mình à?”

“Vâng.”

“Em có sợ không?”

Yến Thanh Hành sờ tai: “Em quen rồi.”

Là quen rồi, chứ không phải là không sợ.

Lâm Tục thấy ngực mình nghẹn lại.

Thật ra không phải trước kia nhà Trì Phiền không đưa Yến Thanh Hành theo cùng, nhưng Yến Thanh Hành không quen với bầu không khí ở đó, cũng không thích ánh mắt quan sát của người nhà họ Trì, thế nên ngày lễ dịp tết cậu đều không đi nữa.

Còn cái nhà kia của cậu thì càng không cần nói.

“A Tục, xuống dưới đón khách đi!” Mẹ Lâm gõ cửa gọi.

“Con biết rồi!” Lâm Tục đáp lại.

“Mẹ anh gọi anh xuống dưới nhà rồi.” Lâm Tục buồn bực vò đầu.

“Anh đi đi.” Yến Thanh Hành khẽ nói.

Cúp máy, Yến Thanh Hành nghiêng đầu nhìn pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ, nhắm mắt lại.

Trong lúc mơ màng, hình như Yến Thanh Hành nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.

Câu dụi mắt, nhấc đầu dậy.

Không ngờ mình lại nhoài người ra ngủ quên mất.

Cậu nhìn điện thoại, mở ra nghe.

“A lô?”

“Yến Thanh Hành!”

Yến Thanh Hành vừa mới ngủ dậy, đột nhiên nghe thấy giọng của Lâm Tục, đầu óc hơi mông lung: “Lâm Tục?”

“Anh đây.” Lâm Tục nói, “Mở cửa.”

Mở cửa?

Yến Thanh Hành bỗng tỉnh hẳn, tim đập dữ dội như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

“Anh…”

“Anh đang ở cửa nhà em.” Lâm Tục thở dốc nói.

Yến Thanh Hành nhảy xuống khỏi cửa sổ bay, chạy nhanh ra cửa, mở toang cửa ra.

Ngoài cửa, Lâm Tục giơ điện thoại, áo khoác đen phủ đầy tuyết, hai má đỏ bừng vì lạnh, hơi thở hóa thành khói trắng.

Thấy Yến Thanh Hành xuất hiện, hắn cười ngốc nghếch: “Yến Thanh Hành, chúc mừng năm mới.”

Yến Thanh Hành nháy mắt xót hết cả mũi, bổ nhào vào lòng Lâm Tục.

Lâm Tục bất đắc dĩ nói: “Người anh lạnh.”

“Không lạnh.” Yến Thanh Hành cố chấp nói.

“Được, được, được.” Lâm Tục thỏa hiệp.

“Sao anh lại ở đây?” Trong lòng Yến Thanh Hành đã có đáp án rõ ràng, nhưng vẫn rất muốn nghe chính miệng Lâm Tục nói.

“Bởi vì em ở nhà một mình, anh lo lắng cho em chứ sao.” Lâm Tục vuốt mái tóc hơi dài của Yến Thanh Hành.

Trị an trong khu chung cư cao cấp rất tốt, một cậu nhóc choai choai như Yến Thanh Hành ở nhà một mình thì không có gì phải lo cả.

Nhưng Lâm Tục vẫn đứng ngồi không yên, nghĩ đến việc Yến Thanh Hành cô đơn ở nhà một mình, không có ai bên cạnh, trái tim hắn liền xoắn lại đau đớn, làm thế nào cũng không bình tĩnh lại được.

Thế là hắn bèn chạy đến đây.

Yến Thanh Hành buông Lâm Tục ra, giúp hắn phủi tuyết trên áo, nghèn nghẹn nói: “Anh vào đi.”

Hai người vào nhà.

Nhiệt độ trong nhà ấm hơn bên ngoài một chút, Lâm Tục cởi áo khoác ra rồi treo nó lên.

Yến Thanh Hành rót cho hắn một cốc nước nóng, hơi ấm lập tức cứu những ngón tay lạnh rụng rời về.

“Yến Thanh Hành, em thu nhận anh một đêm nhé?” Lâm Tục cầm cốc nước, hơi nóng mù mịt gần như che lấp nửa gương mặt hắn.

Yến Thanh Hành đỏ mặt: “Trong nhà không còn phòng thừa mà.”

Nhà Trì Phiền chỉ có ba phòng ngủ, một phòng khách. Bố mẹ Trì Phiền ở một phòng, Trì Phiền và Yến Thanh Hành mỗi người một phòng, không còn phòng thừa dành cho khách nữa.

“Anh ngủ sofa là được.” Lâm Tục vỗ chiếc sofa dưới mông.

Yến Thanh Hành nhìn cái sofa dài một mét, lại nhìn Lâm Tục cao một mét tám, rơi vào im lặng.

“Hay là tối nay anh ngủ với em đi.” Yến Thanh Hành nói.

Lâm Tục đột nhiên sặc nước, hai má bỗng đỏ bừng.

Yến Thanh Hành nghiêng đầu nghi hoặc: “Không được sao?”

Lâm Tục: “… Được.”

Đến khi Lâm Tục và Yến Thanh Hành cùng nằm trên một chiếc giường, Lâm Tục nghĩ bụng: Được, được, được, được cmn được!

Yến Thanh Hành dịu dàng nhìn hắn với đôi mắt sáng như sao, đắp chăn cho hắn, chúc hắn ngủ ngon.

Khoảnh khắc ấy, Lâm Tục cảm thấy trái tim mình tan ra, nhưng cơ thể lại nóng hừng hực như lửa đốt.

Yến Thanh Hành lại cảm thấy rất yên tâm.

Từ trước đến nay, chưa từng có ai hỏi cậu có sợ hay không, rồi lại âm thầm chạy đến bên cậu trong đêm đông lạnh giá.

Chỉ có Lâm Tục.

Có hắn ở bên cạnh, dường như bản thân cậu không cần một mình đối mặt với màn đêm vô tận nữa.

Cứ vậy đi, dù là tạm thời thôi cũng được.



Sáng sớm ngày hôm sau, Yến Thanh Hành ngủ dậy trước.

Vài tia nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa sổ, hơi ấm dịu dàng của khoảng thời gian đẹp đẽ lặng lẽ chảy xuôi trong căn phòng ngủ yên tĩnh.

Yến Thanh Hành nghiêng đầu nhìn sườn mặt Lâm Tục gần trong gang tấc, lặng lẽ ghé sát đến, khẽ đặt lên mặt hắn một nụ hôn.

Chào buổi sáng, Lâm Tục.

Lâm Tục thở dài và đều, vẻ mặt ngủ say trông hơi ngốc.

Yến Thanh Hành mím môi, khẽ khàng rời giường, đẩy cửa phòng ra đi rửa mặt.

Lúc tỉnh dậy, Lâm Tục phát hiện bên cạnh không còn ai, lập tức vén chăn ngồi dậy.

Hắn nhìn cách trang trí trong căn phòng xa lạ, ngẩn người một thoáng, bỗng nhớ ra tối hôm qua mình không ngủ ở nhà mà chạy đến nhà Yến Thanh Hành ở.

Lâm Tục thở hắt ra, đưa mắt đi, trông thấy bức ảnh Yến Thanh Hành đặt trên tủ đầu giường.

Hai cậu bé khoác vai nhau, nở nụ cười rạng rỡ.

Một cậu bé trong đó có thể nhìn ra dáng vẻ của Yến Thanh Hành.

Tinh xảo như búp bê.

Cậu bé cười rất đẹp, khóe môi cong vút, đôi mắt trong veo sáng như sao, nụ cười giống như một vầng trăng non.

Xinh đẹp vô cùng.

Yến Thanh Hành cũng từng cười vui vẻ vậy ư?

Lâm Tục nhớ mỗi lần Yến Thanh Hành đều chỉ nhoẻn cười, dường như chưa từng thấy Yến Thanh Hành cười tươi tắn như vậy.

Lâm Tục bỗng hơi đố kị với cậu bé chụp ảnh với Yến Thanh Hành.

Lâm Tục nhìn sang cậu bé bên cạnh, chợt sửng sốt.

Sao thằng bé này giống hắn lúc nhỏ thế?

Hồi nhỏ bọn họ từng gặp nhau à?

Không thể nào, nếu họ từng gặp nhau, hắn không thể không có ấn tượng gì.

Đang thất thần, tiếng gõ cửa chợt vang lên.

Yến Thanh Hành đẩy cửa đi vào: “Anh dậy rồi à.”

Lâm Tục gật đầu, vẻ mặt phức tạp.

Yến Thanh Hành ngồi xuống bên cạnh hắn, thấy Lâm Tục đang cầm bức ảnh hồi nhỏ của cậu để xem, cậu hơi đỏ mặt.

“Đây là bạn em à?” Lâm Tục chỉ vào cậu bé bên cạnh Yến Thanh Hành trong bức ảnh.

Yến Thanh Hành gật đầu: “Vâng, bạn thân từ nhỏ của em.”

Bạn thân từ nhỏ?

Lâm Tục hoảng hốt.

Lúc Yến Thanh Hành và người này ở bên nhau thì cười vui vẻ như thế, lúc ở bên mình lại chỉ mím môi cười nhẹ.

Lẽ nào hắn là thế thân của tên này?!

Hắn đã bao giờ phải chịu ấm ức thế này chưa?!

Yến Thanh Hành nhìn chằm chằm hai cậu bé trong ảnh, mỉm cười, trong mắt toàn là hoài niệm.

Trái tim Lâm Tục bị đâm một nhát.

Hắn bỗng giơ tay nắm cằm Yến Thanh Hành, ép cậu nhìn mình, lạnh lùng nói: “Không được cười, em cười không giống cậu ấy gì cả.”

Yến Thanh Hành:???

Lâm Tục đang nói gì vậy?

Nụ cười bên khóe môi cậu dần biến mất, ánh mắt nhìn Lâm Tục dần lạnh đi.

“Lâm Tục, anh đang nói gì vậy?”

Vành mắt Lâm Tục đỏ bừng, đặt khung ảnh đến trước mặt Yến Thanh Hành: “Nói, em coi anh là thế thân của cậu ta phải không?!”

Yến Thanh Hành sửng sốt, Lâm Tục… đang nói gì thế?

“Anh với cậu ta giống nhau như vậy, có phải em coi anh là thế thân không?” Lâm Tục càng nói càng tức, nhưng vẻ mặt lại có phần đáng thương.

Yến Thanh Hành kinh ngạc hồi lâu, ánh mắt chuyển qua chuyển lại giữa cậu bé trong ảnh và Lâm Tục, nói: “Em thấy hai người không giống nhau mà.”

Cậu bé trong ảnh tròn vo, phúng pha phúng phính, sao có thể giống với Lâm Tục tuấn tú góc cạnh được?

Rốt cuộc Lâm Tục thấy giống ở đâu vậy?

Lâm Tục nghe vậy thì móc điện thoại ra, tìm ảnh hồi nhỏ của mình, đưa cho Yến Thanh Hành xem.

Lần này Yến Thanh Hành thật sự không nói nên lời, cậu bé trong hai bức ảnh quả thật rất giống nhau, thoạt nhìn hoàn toàn không phân biệt được.

Chẳng trách Lâm Tục lại nghĩ cậu coi hắn là thế thân.

Yến Thanh Hành phì cười thành tiếng, giống như ánh nắng giữa trời đông.

Lâm Tục nhìn ngây cả người, nhớ ra mình vẫn đang giận, hắn bèn quay mặt đi không nhìn Yến Thanh Hành nữa.

“Em không coi anh là thế thân.”

Lâm Tục dao động.

Yến Thanh Hành mở điện thoại ra, tìm ảnh hiện tại của bạn thân cho Lâm Tục xem, hiện tại hai người hoàn toàn khác nhau, ngoại trừ đường cằm và khuôn miệng.

Lâm Tục miễn cưỡng nghiêng đầu liếc một cái, chỉ một cái, cơn giận trong lòng lập tức bay sạch.

Quả thật không giống, vả lại cậu ta không đẹp trai bằng mình.

Chỉ cần mắt Yến Thanh Hành không mù, à không, Yến Thanh Hành còn lâu mới mù.

Yến Thanh Hành không nhịn được cười: “Nhưng mà hồi nhỏ hai người giống nhau thật đấy. Hai anh không phải là anh em thất lạc nhiều năm đấy chứ?”

Lâm Tục ho khan, vẻ mặt không giấu được sự xấu hổ: “Bố mẹ anh chỉ có một mình anh thôi.”

Yến Thanh Hành cười đáp tiếng.

Lâm Tục hung dữ nói: “Không được cười nữa!”

Yến Thanh Hành nghiêng đầu, vô tội hỏi: “Vì sao không được cười?”

Lâm Tục: “Anh nói không được cười là không được cười!”

Yến Thanh Hành: “Ồ.”

Lâm Tục cuống quýt bịt miệng Yến Thanh Hành, trong lúc vô tình, hai người cùng ngã xuống giường.

Bốn mắt nhìn nhau, tay Lâm Tục vẫn đặt trên môi Yến Thanh Hành, hơi thở ấm nóng đan vào nhau.

“Không được cười nữa.” Giọng Lâm Tục rất nhẹ, tại lại cực đỏ.

“Ừm.”

Yến Thanh Hành nhìn vào mắt Lâm Tục, nói: “Em thích anh, không liên quan gì đến cậu ấy cả.”

Ánh mắt Lâm Tục có phần trốn tránh: “Khụ khụ, biết rồi.”

Yến Thanh Hành nhoẻn cười, hơi ngẩng đầu lên, khẽ mổ một cái lên môi Lâm Tục.