Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 316: Chiêu binh mãi mã



"Đại ca ca, ta nhắc người, Khafre Kim Tự Tháp không có Khufu như vậy một cái cực kỳ mạnh mẽ Đế Vương tồn tại, nhưng là bọn chúng thời gian ngủ lâu hơn, tuyệt đại đa số đều bị thôi thúc khát máu cùng khát chiến huyết mạch, cho nên một khi bọn chúng mở mắt ra, rất có thể phương viên mấy trăm, mấy ngàn cây số mà bọn chúng quan sát được, đều tính là thuộc về vong linh lãnh địa.”

“Nói cách khác bây giờ tình hình ở phía Đông cứ điểm rất không khả quang. Tại đám kia vong quỷ trong mắt, là nhân loại chúng ta xâm phạm bọn chúng lãnh thổ, nhất không cách nào dễ dàng tha thứ là, chúng ta thế mà còn tại bọn chúng lãnh thổ bên trên kiến tạo một tòa cứ điểm đô thị, không đem tòa thành thị này phá hủy, không đem nhân loại giết sạch, bọn chúng thề không bỏ qua!" Apase cho Mạc Phàm nhắc nhở, nàng cũng không có quan tâm quá nhiều đến cái kia mập mạp hạ cấp Lukaku.

Mạc Phàm nghe nàng nói, đồng dạng gật đầu một cái.

Pháp tắc vốn dĩ có tính bài trừ rất cao, lão đại ca thượng đế là sớm an bài không thể nào để một đám người chết cùng một đám người sống tại một khối quốc gia bên dưới bình tĩnh như vậy cùng tồn tại.

Hải thị Thận Lâu cái hiện tượng này chính là hết thảy dây dẫn nổ, Khafre Kim Tự Tháp giáng lâm, người chết phẫn nộ, bọn chúng không cần quan tâm tốt xấu nhân loại thế nào, chỉ cần mắt thấy xông vào bọn chúng lãnh thổ, người sống thành thị nếu dám can đảm lỗ mảng, như vậy người chết bọn hắn sẽ càng cung kính không bằng tuân mệnh, đem lý lẽ tiếp khách bằng máu ra đón tiếp.

"Uy, Hoàng Thượng, thần chợt nhớ, ngài không phải muốn hội thu tất cả lực lượng vũ trang phản quân sao, nhân cơ hội này chúng ta triển khai thần uy ra lệnh cho bọn kia đi, bọn hắn thế nhưng cũng không phải là nghe lệnh ta, sớm chút đã tự ý hoạt động riêng, địa bàn riêng, tuy nói cùng chung tư tưởng do ta sáng lập, nhưng là phản quân không phải ai cũng đều phục." Lukaku đúng lúc này mới xoay đầu lại, cười khổ nói với Mạc Phàm.

“Vậy tiểu binh quân này từ chỗ đó chạy đến, đơn giản chỉ là người một cái tình báo sống ẩn?”, Mạc Phàm chỉ vào tiểu binh quân đang đứng bên cạnh Lukaku rồi hỏi.

“…Đúng vậy a, ngài cũng biết, thần chỉ là một cái thợ săn đại sư tứ sao, không phải thực sự là một gã phản động giả, rất nhiều khái niệm chuyên nghiệp của người trong ngành đều không biết. Cho nên nói, lãnh đạo hết thảy bọn hắn là việc nằm ngoài khả năng, huống chi một ít kẻ bên trong còn mạnh không kém hạ thần. Hoàng thượng, bên đó gọi là Tứ bình phản quân, mang ý nghĩa có hết thảy bốn đại đội binh đoàn, bọn hắn nhưng chia đều cho bốn tên lãnh đạo khác nhau, ta chỉ nắm giữ một cái chi giả bên ngoài, làm một ít việc trộm cắp là chính”, Lukaku một mặt dở khóc dở cười nói.

Mạc Phàm suy nghĩ một lát.

Lớn như vậy một thành trì, Đông quan cứ điểm, dưới tình trạng hiện tại chính mình là có thể đối phó hay không còn khó nói, chỉ riêng việc người sống người chết bao phủ chung một chỗ, coi như là Mạc Phàm, thêm vào Tiểu Mei, Apase cũng không dễ dàng gì.

Một hủy diệt pháp sư ra sức càn quét mọi thứ thì không thành vấn đề, nhưng chọn lọc mục tiêu truy sát, nếu không có thế lực đông đảo, không có một chi quân đội của mình, thật đúng là khó hơn cả lên trời.

“Được, tiểu binh quân, ngươi chạy qua gọi hết bốn đại đạo người lãnh đạo lại đây cho ta”, Mạc Phàm thản nhiên nói.

Tiểu bình quân mặt ngây như ngỗng.

Một lần gọi hết thảy bốn lãnh đạo phản quân, lại còn là một chỗ bắt bốn người lại đây cho hắn.

Này là Hoàng Đế Ai Cập à?

Tuy tiểu binh quân có chút sợ hãi danh tính Apase, càng có chút sửng sốt khi thấy thủ lĩnh của mình gọi Mạc Phàm là hoàng thượng, nhưng đồng dạng không có nghĩa hắn đã đem Mạc Phàm để thành thượng đế trên bàn thờ rồi.

Thấy Tiểu Binh Quân cơ mặt không được thoải mái, Lukaku vội vàng cho hắn một cái đá vào chân, quát: “Còn không mau nghe lời, cút, hoàng thượng nổi giận, ngươi có một ngàn cái mạng cũng không đủ cho chó gặm”.

Tiểu Binh Quân giật bắn mình, lập tức không chần chừ chạy nhanh qua bên kia sườn đồi nghỉ ngơi của tứ phản quân tổng bộ.

Vừa chạy đi, hắn vừa biểu hiện một mặt oan ức không thể chấp nhận nổi câu nói của thủ lĩnh mình.

Cái gì một ngàn mạng cũng không đủ cho chó gặm?

Người kia có đủ một ngàn con chó sao, tuy chính mình không phải là quá xuất sắc pháp sư, thậm chí cao giai pháp sư còn chưa tu luyện tới; nhưng hắn rõ ràng, thế giới này, coi như Triệu Hoán hệ xuất sắc nhất hắn từng biết ở Ai Cập, đồng dạng cũng không có khả năng mở ra triệu hoán thú triều đạt được vài trăm loài sinh vật tới, đừng nói 1000 đầu.

Đúng là nói quá gạt người!!!.

Khoảng hơn 15 phút sau.

Tiểu binh quan dẫn theo một nhóm bốn vị siêu giai pháp sư chạy lại chỗ Mạc Phàm đang bồng Tiểu Thiên Hy ngồi chơi, tiểu binh quan hơi cõm cúi người xuống, hai tay chống vào đầu gối của mình, thở hổn hển nói ra: “Tới…ta dẫn họ tới rồi”.

Chỉ là, hắn nhìn thấy chỗ này Mạc Phàm, nhìn thấy Apase, nhìn thấy bạch y tỷ tỷ như thần tiên hạ phàm Tiểu Mei, nhìn thấy cả thủ lĩnh Lukaku.

Nhưng ngược lại, bọn hắn không thèm nhìn về phía tiểu binh quan, cũng không có mở miệng hồi đáp.

Thời gian lặng yên trôi qua, trăng đã treo ngọn cây, Mạc Phàm như cũ vẫn tại cặp mắt dán vào Tiểu Thiên Hy hì hục không chịu tử bỏ tập bò trên người mình, tỏ ra mấy phần hưởng lạc.

Một bên khác, Tiểu Mei, Apase, Lukaku cũng giống Mạc Phàm, từng người từng người chăm chăm theo dõi Thiên Hy, đồng dạng cũng bị cái nữa hài bé bỏng này thu hút, không cách nào bận tâm những thứ khác.

"Ghê tởm, các ngươi gọi chúng ta đến để nhìn tiểu quỷ này tập bò!", một vị lùn tịt đội trưởng của một nhánh phản quân trợn mắt nói to.

"Lùn tịt lão mã, ngươi tốt ăn nói cẩn thận một chút, chúng ta gọi ngươi đến cốt là muốn chiêu mộ tuyển quân." Lukaku ngẩng đầu lên, trước tiên thay thế Mạc Phàm nói.

"Chiêu mộ, khụ, khụ, Lukaku, ngươi đang học làm danh hài sao, giữa đêm khuya bày xiếc chọc cười? Ta còn tưởng ngươi có tin tức treo thưởng nào đáng giá muốn nhờ hết thảy bốn chúng ta cùng nhau ra tay, kết quả lại muốn chiêu mộ là ý nghĩa thế nào, ngươi đã có tư cách đó?", áo bồng dài màu tím đội trưởng buồn bực nói.

“Hừ, tư cách, tư cách, đừng đánh giá cao bản thân ngươi quá, ta không nói ta có tư cách, mà hôm nay vị huy hoàng lóa mắt ngồi kế bên ta mới là thủ lĩnh ở đây, người này là kẻ tư cách nhất”, Lukaku vẻ mặt tự hào, phổng mũi nói rằng, bàn tay chỉ điểm đến Mạc Phàm ngồi chỗ đó.

Bốn vị lãnh đạo phản quân ánh mắt lập tức hội ở nam nhân tóc hồng trên người, sau đó xoay người nhìn nhau, sau đó lại quay sang nhìn hắn một lần nữa.

Có chút không theo kịp diễn biến.

“Người trẻ tuổi hỗn hào càn rỡ một điểm không có vấn đề, đừng tự tìm đường chết, tiểu tử, ngươi thật muốn làm thủ lĩnh bọn ta”, lùn tịt đội trưởng nói rằng.

"Giá cả bao nhiêu?", Mạc Phàm lúc này mới đưa Tiểu Thiên Hy về tay Tiểu Mei lại, mở miệng hỏi.

"Cái gì giá cả bao nhiêu? Ta nói là ngươi…", lùn tịt đội trưởng lơ ngơ.

"Thuê các ngươi đội quân", Mạc Phàm không kiên nhẫn hỏi tiếp.

"Ngươi cái không biết điều tiểu tử này, chúng ta nhưng là phản quân, phản quân làm thế nhưng là công thành, diệt chính quyền, xóa bỏ chế độ, cướp bốc tàn phá, không phải cho các ngươi tiểu tử ở đây làm trò chiến tranh mua bán, ngươi tưởng rằng phản quân là nói chơi sao, chúng ta không làm vì tiền", áo bồng dài màu tím đội trưởng tỏ ra tức giận mắng.

Lukaku ở một bên nghe, coi như cũng là biểu hiện ngoài mong đợi, vội vã chờm tới, nói nhỏ bên tai Mạc Phàm: “Hoàng thượng, ngài tài trí sáng suốt hơn bất cứ ai, sớm đã nhận ra ta bất quá là một cái gã thợ săn giả hành nghề, dựa vào tẹo bản lĩnh làm nhiệm vụ treo thưởng để kiếm sống, lên được tứ tinh đại sư cấp bậc. Phiến quân của chúng ta rõ ràng khởi điểm cũng là bắt đầu bởi nhiệm vụ treo thưởng giấu tên của Hắc Tượng Vương mà lập ra; nhưng mọi người không phải ai cũng như ta, bọn hắn nhưng là chân chính phản động, là cốt phản tặc thấm sâu vào não bộ a”.

"Cho nên giá cả bao nhiêu?" Mạc Phàm không quan tâm Lukaku nói gì, như cũ lạnh lùng mà hỏi.

Mấy cái vị khác lãnh đạo phản quân nhưng không hề nghĩ tới, gia hỏa này ngay tại đây gọi bọn hắn qua đây, vậy mà để ra giá chiêu binh mãi mã.

Còn không để tâm mấy lời lẽ bọn hắn mà vẫn tiếp tục ra giá.

Thật sự tưởng rằng tiền nhiều một chút là có thể mua được chấp niệm người khác sao?

"20 triệu đô la nếu là công phá một thành thị, 25 triệu đô la nếu là tham dự chiến tranh với quân đội, hay là diệt đi một chút ngoan cố thế lực, 30 triệu đô la nếu phải quốc chiến với vong linh đế quốc; chúng ta đến xem mức độ nguy hiểm cùng hao tổn thu phí lấy.", đột nhiên một vị mặt sẹo đội trưởng, người từ nãy đến giờ không nói câu nào, rốt cục lên tiếng.