Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 335: Diệu Nham Tà Thần



Mạc Phàm đứng ở mảnh rừng của quân thủ Nole chưởng khống, hai con mắt từ màu huyết mực hóa thành màu hồng tro, yêu dị đến cực điểm.

Vết thương trên người hắn rỉ máu, huyết không ngừng tràn ra bên ngoài, hầu như nối liền một cái dây nhỏ màu đỏ, sền sệt nhiễu xuống đất. Huyết dịch nhỏ vào trong mảnh sâm lâm này, nó tràn qua lớp thực vật bên trên, thẩm thấu đến phế tích đại địa ở dưới.

“Hấp hấp hấp hấp hấp hấp hấp ~~~~~~~~~~~~~~~~”

Chẳng biết vì sao, đại địa hoang vu cùng sâm lâm tấp nập như là bị tà dương đỏ đậm cho ánh lên sắc thái ma mị nhìn thấy mà giật mình, toàn bộ địa phương bắt đầu trở nên càng ngày càng đỏ.

Bùn cát, phù sa, cây cỏ, Lan Thạch Anh gốc rễ, bỗng chốc nóng lên, như nham chi bốc hỏa đồng dạng.

Rõ ràng là một vùng đại địa đang thiêu đốt liệt diễm đỏ tươi, hội tụ thổ nguyên tố mật độ cực cao cùng nồng độ cực cao này phảng phất tìm được quốc vương của chúng nó, dĩ nhiên hết thảy tụ tập về chỗ Mạc Phàm.

Cái này Thổ hệ vật chất cũng không đơn thuần là hạt cát, nham thạch, bùn đất trên mặt đất, càng bao quát ma pháp kẻ địch sử dụng có quan hệ với thổ hệ.

Cứ việc Lan Thạch Anh của Nole nảy mầm bên dưới thổ nhưỡng địa phương, vậy cũng là tự nhiên để cho sa giang muốn nuốt hết, tạo thành một đạo nham thiên môn trải dọc theo cả khu rừng.

Nham thiên môn vụt lên từ mặt đất, hầu như muốn đón đỡ lấy toàn bộ mặt đất cho bóc ra ngoài, tách khỏi lớp vỏ bọc vốn có, tự thân đứng thẳng lên.

Huyết Ước, Diệu Nham Tà Thần!!!

Đại phế tích xuýt xoa càng ngày càng yêu diễm như là chịu đến cái gì hô hoán vậy, có địa văn to lớn hiện lên theo, hình dạng rất tương đồng ác ma chi văn trên cổ Mạc Phàm.

Đáng sợ hơn chính là, mặt đất không có dấu hiệu bắt đầu xuất hiện ngạch văn cổ tự, là địa văn này gần như trùng khớp với ngạch văn trên cơ thể hắn.

Địa văn to lớn càng ngày càng nhiều, mới đầu là ở phương xa, dáng vẻ tương đối thưa thớt, nhưng càng đến chỗ cách chỗ Mạc Phàm mấy cây số, địa văn to lớn càng thêm dày đặc, cuối cùng lúc kéo dài tới đến dưới chân Mạc Phàm, thình lình hóa thành một cái địa văn ma trận.

"Ma pháp phụ hiệu?" Quân thủ Nole nhìn thấy mảnh sâm lâm dưới chân mình lần nữa trở lại thành phế tích, còn đỏ choét như màu máu, cả người liền sửng sốt, không tốt!

Đây là Diệu Nham Thiên chủng tạo ra năng lực cấp bá chủ của Mạc Phàm, pháp lực so với một ít thổ hệ cường đại nhất ma pháp cũng chưa chắc yếu thế hơn. Mà lại là, theo huyết ước thuộc tính sản sinh linh ước máu mủ, lĩnh vực mở ra dựa vào huyết mạch, huyết mạch của Mạc Phàm càng cường đại hơn, vậy cũng mang ý nghĩa Đại Địa Huyết Ước ký kết bổ sung sẽ gia tăng thêm vài thành khủng khiếp thực lực.

Giả như từ trên không thật cao nhìn xuống, sẽ phát hiện địa văn to lớn nhìn như không có quy luật này kỳ thực là hình thành một cái đại địa đồng tử, những địa văn xa thưa gần dày chính là thần kinh giao cảm của viên đại địa con ngươi này, nhằng nhịt khắp nơi, thưa dày bất nhất.

Hạt cát màu đỏ, sa bụi màu tro, tinh vi vô cùng tạo thành một cái sa khải chiến thần, bao phủ từ bàn chân đến đỉnh đầu.

Vô số đất toả sáng xác nham lơ lửng giữa trời mà lên, vô số địa mạch thuỷ tinh dựng thành khung xương mà lên. Đầu đội trời, chân đạp đất, toàn thân Diệu Nham Tà Thần sừng sửng mà oai nghiêm bất phàm trỗi dậy giữa chiến tuyến rừng sâm lâm.

Toàn bộ bộ vị thân thể hắn đến từ chính đại địa, nham cơ, thuỷ tinh cốt, sa nội tạng, tà thần huyết, đưa nó tố thành một cái đại địa ác linh thần chi khổng lồ, thân thể cao hầu như có thể ngang bằng viễn cổ Cự Thần Hy Lạp.

“Soạt soạt soạt soạt soạt ~~~~~~~~~~~”

Hào quang màu diệp lục trong nháy mắt khuếch tán, bởi vì phút chốc cảm nhận được khí tràng của đại địch phô trương ra, cho nên quân thủ Nole lập tức định hình kế hoạch, nhất định sẽ không cho Diệu Nham Tà Thần có cơ hội giáp công.

Lan Thạch Anh thực vật trực tiếp phóng xuất ra, hơn nữa tăng lên tới cảnh giới sâm la vạn tượng, trong phạm vi cấm chú thao túng của hắn, tất cả đều biến thành màu màu trắng thạch anh, vô luận là trời gần ngã về đêm rồi, Lan Thạch Anh độc tố lĩnh vực thải ra nhất thời trở nên càng thêm dày đặc.

Khổng lồ Diệu Nham Tà Thần đồng thời cảm giác được áp lực thật lớn từ bốn phương tám hướng đè ép tới, kịch liệt áp bức thân thể nó, hạn chế thực lực tự thân của nó..

Bất quá. Mạc Phàm tương thông Diệu Nham Tà Thần, hắn trái lại tỏ ra không có kinh hoảng chút nào, như trước trôi nổi ở nơi đó, tựa hồ lẳng lặng chờ đợi cái gì.

Quân thủ Nole vốn dĩ là một kẻ già dặn sa trường, chiến trận; do đó, đối với tình huống này, hắn dĩ nhiên cũng sẽ không chờ đợi.

Lan Thạch Anh điên cuồng từ trong ma pháp tinh tượng hắn vận động phóng ra, giống như hàng nghìn hàng vạn linh xà đói khát, bọn chúng hết thảy hướng về Diệu Nham Tà Thần quấn quanh, bắt đầu công kích thử dò xét.

Diệu Nham Tà Thần so với Nole ma pháp có phần muốn chậm chạp, còn thiếu hụt khoảng kinh nghiệm giao đấu rất nhiều.

Dù sao, cái này Diệu Nham Tà Thần, vốn dĩ mỗi một lần khai sinh, sau đó liền cũng là ngày tử vong cùng một chỗ. Giảo hoạt, kinh nghiệm vấn đề là chớ nên đòi hỏi đấy!

“Siết siết siết siết siết ~~~~~~~~~~~~~~”

Lan Thạch Anh len lỏi quanh chân của Diệu Nham Tà Thần, rất nhanh chằn chịt một hệ thống khác từ bốn phương tám hướng cho buộc chặt Nham Thần lại, khó lòng nhúc nhích.

Chỉ là, ngay trong nháy mắt Lan Thạch Anh quấn quanh cơ thể Diệu Nham Tà Thần, Nole đột nhiên chứng kiến đôi đồng tử Diệu Nham Tà Thần lộ ra một đạo hào quang quỷ dị.

Trên cảm giác như là hưng phấn, lại như thấy được điều gì đó nó đã chờ đợi từ lâu.

Trong lòng vừa động, quân thủ Nole thầm nghĩ: “Nguy rồi, gia hỏa kia ở đâu?”

Lúc này Lan Thạch Anh đã hoàn thành quá trình quấn quanh, đem thân thể Diệu Nham Tà Thần hoàn toàn quấn quanh, cường lực co rút lại, cũng phóng xuất ra độc tố cố tình ăn mòn. Nhưng là Diệu Nham Tà Thân xác thực có da thịt cùng thể chất cường hãn không gì sánh kịp.

Chỉ là như thế cũng không thể quân thủ Nole hạ gục được Diệu Nham Tà Thần.

Kẻ này thực lực, quả nhiên có chút biến thái, khó mà trù dập.

"Ăn một quyền này của ta!"

Một tiếng hét to, Mạc Phàm từ lúc nào đã âm thầm lẻn ra sau lưng quân thủ Nole, hắn bạo phát hỏa quyền đánh cho quân thủ văng xa tít tắp đến vách đá cao nhất trạm Đông quan Cairo thành.

Hỏa diễm bạo nổ, vách đá ầm ầm sụp đổ, lập tức phá vỡ có bốn, năm trăm km Thân thể Nole cũng bị vô số nham thạch, hạt cát, thuẫn hỏa kịch liệt vùi lấp.

"Đông đông đông!!!!!"

Thân thể Mạc Phàm nghiêng về phía trước, làm ra một cái động tác tầng tầng xé ra về phía không khí.

Thoáng chốc, trên màu nâu đỏ phế tích rộng lớn xuất hiện một vết nứt, từ dưới chân Mạc Phàm kéo dài tới mặt sau vách núi đá, không thấy được phần cuối, giống như dẫn tới chính là Địa ngục thảm cảnh.

Quân thủ Nole từ bãi phế tích dưới, miệng ho ra một ngụm máu tươi.

Hắn vội vàng nhìn lên phía bầu trời, thấy rõ Mạc Phàm đang vô cùng khoa trương đi phách lối nhìn chằm chằm mình.

Sau đó nhìn sang địa phương Diệu Nham Tà Thần.

Đúng lúc này, Diệu Nham Tà Thần hai tay to lớn cầm vách lấy mấy chùm Lan Thạch Anh đã quấn quanh mình, một cái rống lên, triệt để xé nát ra không khác gì cỏ rác.

Cao cao giơ tay phải lên, toàn bộ biển cát lại một lần nữa xao động lên, có thể nhìn thấy trên bàn tay chảy xuôi máu tươi của Mạc Phàm ở thân thể khổng lồ của Diệu Nham Tà Thần đã nắm một thanh sa chi kiếm, chỉ về trường thiên.

Cát bụi đầy trời tại trên thanh sa chi mũi kiếm này hình thành một cái hồng sa bão táp càng ngày càng khổng lồ, đáng sợ hơn chính là trong gió lốc còn cuốn vào vô cùng vô tận nham ma, diễm lửa đan xen.

Kiếm bão cát mạnh mẽ nhất, tại trên người Diệu Nham Tà Thần màu đỏ sừng sững trong biển phế tích, bất thình lình diễn biến thành một vị cuồng thần hủy diệt, kiếm còn chưa hạ xuống, núi lở đất nứt, thiên địa vẩn đục!

"Thiên địa trảm!"

Thiên địa sơ khai, lấy khai thiên tích địa một khắc này uy năng, đem bão táp hình thức trảm xuống hóa thành tuyệt mệnh vũ khí giết chóc của Diệu Nham Tà Thần.

Một trảm xuống, mặt đất nứt thành vài đoạn, bão táp xoắn nát không biết bao nhiêu chục dặm địa phương, mà sóng khí của nó, càng đánh tan một nửa mảnh rừng của quân thủ Nole tạo dựng.

“Ta đã bảo, ngươi không thể "sống" nổi sau 10 phút a!” Mạc Phàm nở ra một nụ cười đặc trưng, mở miệng nói với quân thủ Nole.

Quân thủ Nole lúc này cũng đã thoát khỏi bãi phế tích bên dưới.

Gương mặt hắn hơi trầm lặng lại một chút; xác thực uy lực một kiếm của Diệu Nham Tà Thần có thể nói vượt xa khỏi Nole dự tính, phảng phất là lực lượng tà thần huyết mạch quá cường đại, này một đòn sa chi kiếm hủy thiên diệt địa có thể sau này sẽ phải chống lại không ít các thế lực mà không ai lường trước.

Bất quá, Nole cũng tỏ ra mấy phần oan uổng vẻ mặt.

Không phải đã bảo chỉ một mình Diệu Nham Tà Thần cùng hắn phân tranh trong 10 phút sao?

Vì cái gì con người này không biết giữ lời, lại âm thầm đi đánh lén đâu?