Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng

Chương 1353: Mệnh thành rõ ràng (1)



- Hồn phi phách tán? Xảy ra chuyện gì?

Tần Quân nhíu mày hỏi, sở dĩ hắn không giết Vận Mệnh chi tử, chính là vì thông qua Vận Mệnh chi tử hiểu rõ Vận Mệnh.

Không nghĩ tới người này lại muốn hồn phi phách tán!

U Vương bất đắc dĩ nói:

- Nghe hắn nói, Vận Mệnh tựa hồ từ bỏ hắn, mà mệnh số của hắn bị Vận Mệnh cắt đứt, cho nên liền sống không được bao lâu.

Vận Mệnh!

U Vương đã từng không tin số vận mệnh, bây giờ xem như tin.

Nguyên lại thế gian thật có Vận Mệnh.

- Bị Vận Mệnh vứt bỏ?

Tâm thần Tần Quân nhất động, Vận Mệnh chi tử từ trong Huyền Hỏa Kính bay ra, giờ phút này toàn thân hắn cháy đen, đầu tóc rối bời, người không ra người quỷ không ra quỷ, so sánh với trước kia kiêu căng, tưởng như hai người.

Vận Mệnh chi tử hai tay ôm lấy đầu, thân thể cuộn mình, run giọng nói:

- Giết ta đi.

Thời gian ở trong Huyền Hỏa kính, đã xóa đi tất cả ý muốn cầu sinh của hắn, tâm lý chỉ muốn nhanh được chết.

Tần Quân lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Chỉ cần ngươi nói tin tức của Vận Mệnh, trẫm liền thành toàn ngươi.

- Để ngươi không thống khổ chút nào chết đi.

Hắn nhìn ra được, Vận Mệnh chi tử đã triệt để phế.

Sơ Đại Vận Mệnh chi tử, không nghĩ tới kết quả thê thảm như thế.

Tần Quân không có chút đồng tình, lúc trước Vận Mệnh chi tử trấn áp Xa Bỉ Thi, từng có thương hại qua không?

Hơn vạn sinh linh bị hắn cầm tù, hắn có từng đồng tình?

Vận Mệnh chi tử nghe xong, chật vật ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt trống rỗng, nhìn về phía Tần Quân, chậm rãi nói:

- Liên quan tới Vận Mệnh, ta biết được không nhiều, là nó tới tìm ta, ta được nó nhắc nhở vì Vận Mệnh đến tìm kiếm Mệnh thành.

Mệnh thành!

Đồng tử của Tần Quân phóng đại, Nhan Vương Thành của hắn đúng là Mệnh thành, tiền thân là U Vương thành.

U Vương ở trong Huyền Hỏa kính nghe xong, nói:

- Mệnh thành? Làm sao có thể, chẳng lẽ truyền thuyết là thật?

- Truyền thuyết gì?

Tần Quân hỏi, xem ra U Vương biết không ít, vậy mà trước kia tên này không nói.

- Truyền thuyết, Mệnh thành chính là Vận Mệnh sở sinh, đoạt được Mệnh thành, có thể không nghe mệnh vận bài bố.

U Vương thận trọng trả lời, từ trên phương diện tâm lý tố chất mà nói, hắn mạnh hơn Vận Mệnh chi tử nhiều, bị trấn áp vô số năm cũng không có sụp đổ.

Mệnh thành chính là Vận Mệnh sở sinh?

Chờ chút!

Chẳng lẽ…

Bỗng nhiên Tần Quân liên tưởng đến Bách Lý Thủ Ước nói tới tòa thành kia, ngay cả Ma Cảnh Thương cũng không cách nào nhìn trộm, chẳng lẽ đúng là Mệnh thành?

Vận Mệnh sơ hiển, Mệnh thành xuất hiện, cũng hợp lý.

Chỉ là không biết Mệnh thành này, có phải tiền thân của Nhan Vương Thành hay không?

- Trừ cái đó ra ta thật là cái gì cũng không biết, van cầu ngươi để cho ta giải thoát.

Vận Mệnh chi tử bất lực nằm ở trên mặt đất nói, thanh âm nhỏ như muỗi kêu, làm người thấy chua xót.

Tần Quân suy nghĩ một lát, liền vung tay áo, để Vận Mệnh chi tử hóa thành tro bụi.

Trong nháy mắt tử vong, Vận Mệnh chi tử không có cảm nhận được thống khổ.

Đại điện yên tĩnh lại.

Tần Quân bắt đầu suy nghĩ sự tình Mệnh thành, hắn ở trong Nhan Vương Thành lâu như vậy, vẫn không có nhìn ra chỗ phi phàm của Mệnh thành, mới đầu hắn còn tưởng rằng Mệnh thành chỉ là một pháp bảo, cùng loại với Thiên Đế Thạch Điện của hắn.

Đại khái qua một nén nhang thời gian, Tần Quân liền nhắm mắt, tìm kiếm vị trí của tòa thành trì kia.

Dãy núi vờn quanh, bên trong là một mảnh đất hoang rộng lớn, dưới mây đen, một tòa thành trì nguy nga đứng vững, so với núi lớn chung quanh, không lộ ra thấp bé chút nào.