Tôi Là Ba Của Nam Chính

Chương 62



Bên mẹ Cố đã đồng ý, bên Hầu gia cũng sẽ không ngăn cản. Không phải y không nỡ để em trai ruột ăn ở trong nhà mình. Chỉ là một người cầu con trai nhiều năm mà vẫn không được, thấy em trai lại có nhiều con nối dõi như vậy, khó tránh khỏi sinh lòng bực bội.

Tuy nhiên, duyên con cái có lẽ là bẩm sinh, không thể cưỡng cầu. Nếu không nhiều năm qua y cũng không chỉ có năm đứa con gái. Sau khi bước qua tuổi bốn mươi, y cũng hơi nản lỏng, luôn cảm thấy dù có cố gắng như thế nào cũng uổng công vô ích.

Trong lòng y cũng nghĩ đến chuyện nhận nuôi một đứa trẻ. Dù sao em trai ruột của y có sáu đứa con trai, không biết sau này sẽ có thêm mấy đứa nữa. Y nhận nuôi một đứa cũng không tính làm em trai khó xử.

Nhưng cho dù là con của em trai ruột cũng khác với con của mình. Cho nên y vẫn đang do dự, không có nói ra điều này với bất kỳ ai, trong lòng cũng là hy vọng ông trời có thể nhìn thấy y đáng thương mà cho y đứa con trai.

Chủ nhân Hầu phủ đã đồng ý, Cố Xuyên vừa không thiếu bạc, cũng không thiếu nhà, lại càng không thiếu người hầu. Cho nên chuyện chuyển nhà rất dễ dàng.

Huống chi nhà mới ở trên con phố phía sau mà thôi, đi bộ qua chỉ mất mười lăm phút.

Cả nhà Cố Xuyên sống trong tòa nhà ba tầng có thể nói là dư dả, ít nhất cũng rộng rãi hơn trong viện của Hầu phủ.

Cố Xuyên ngăn cách giữa sân trước và sân sau, không có sự cho phép của hắn, phụ nữ trong nhà không thể tự mình đến sân trước. Bên tai hắn bỗng nhiên cảm thấy yên tĩnh hơn trước rất nhiều.

Nhưng hắn yên tĩnh, trong sân sau như nồi bị nổ tung. Ban ngày lão gia ở phía trước thì thôi, ban đêm còn ngủ ở sân trước, hơn nữa cũng không cho phép các nàng đi qua. Không biết sân trước đang giấu con yêu tinh nào mà làm lão gia vui đến mức quên cả trời đất như vậy.

Đây là suy nghĩ chung của mọi người, trong sân sau có một người tính một người. Không kể đến phu nhân và di nương, ngay cả người hầu cũng đều có suy nghĩ này. Không có ai cảm thấy lão gia nhà bọn họ 'ăn chay'.

Dù sao giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Dựa theo tiếng lóng trong dân gian chính là chó không thay đổi được thói quen ăn cứt.

Người ngoài có lẽ sẽ cảm thấy Cố Xuyên là người đoan trang hào phóng, chỉ tập trung đọc sách thánh hiền. Nhưng trong phủ ai mà không biết đây là người giả đàng hoàng. Bởi vì e ngại lễ nghi nên không có nhiều di nương. Nhưng thông phòng cũng không ít, thậm chí mấy cô hầu gái bên cạnh lão gia chỉ sợ cũng là..

Tóm lại, người trong phủ hiểu rất sâu về tính cách của lão gia. Cho nên không ai sẽ cho rằng đây là không còn ham muốn, chỉ cho rằng trong sân trước có yêu tinh quyến rũ người. Chẳng những giữ cửa sân trước, còn không cho lão gia đến sân sau.

Sân sau của Cố Xuyên cạnh tranh khốc liệt như vậy, cho dù thật sự có mấy người ngây thơ hiền lành cũng đều tôi luyện ra. Cho nên không có kẻ ngu ngốc, cũng không có một ai không tranh giành. Nguyên thân chưa từng cưỡng ép ai, càng không có đồng liêu tặng phụ nữ cho hắn. Người không tranh giành cũng sẽ không tiến vào hậu viện của hắn.

Những người này tự nhiên sẽ không ngồi chờ chết. Các nàng không thể đến sân trước, nhưng mấy đứa nhỏ có thể đến sân trước.

Cố Xuyên có sáu trai bốn gái. Con trai trưởng đã mười ba tuổi, đang học ở thư viện, mỗi tháng chỉ có thể về nhà một lần. Thằng hai, thằng ba, thằng tư và thằng năm học ở nhà, cũng đi sớm về trễ. Còn lại thằng sáu, cũng là nam chính chỉ mới ba tuổi, vẫn chưa học vỡ lòng, suốt ngày đi theo di nương.

Về phần bốn đứa con gái, đứa lớn nhất chỉ mới mười một tuổi, nhỏ nhất chỉ hai tuổi. Mỗi ngày cũng không cần làm nhiều bài tập, có rất nhiều thời gian đến sân trước.

Đương nhiên mấy đứa nhỏ này cũng không đi tay không, người hầu đi theo bọn nhỏ không phải bưng canh thì cũng bưng bánh ngọt.

Trước mặt mấy đứa nhỏ, Cố Xuyên cũng không thể không ăn một chút, nếm thử món này, nếm thử món kia. Sau khi ăn xong cũng phải khen hai câu.

Thế là mấy ngày sau ăn ra lửa dục. Bánh ngọt thì không sao, nhưng những món canh đó đều là đồ bổ. Một người đàn ông vừa qua tuổi ba mươi thật sự không thể chịu nổi thứ thuốc bổ như vậy.

Cố Xuyên luôn cảm thấy hai ngày gần đây mũi mình sắp chảy máu. Đây thật sự là 'may mắn' mà hắn không thể hưởng thụ.

Hắn cũng không phải người đối xử tệ với bản thân. Nhưng vì sự đoàn kết và ổn định ở hậu phương, hắn vẫn nên sắp xếp thời gian xuất hiện. Một tháng hắn chỉ có thể ở sân trước nửa tháng, thời gian còn lại năm ngày ở chỗ vợ cả, mười ngày phân phối ngẫu nhiên.

Chậc chậc, Cố Xuyên cảm thấy nhất định là tư tưởng của nguyên thân ảnh hưởng đến mình. Bằng không hắn sao có thể buông thả không kiểm soát được chứ.

Tuy nhiên, cứ ngủ với đàn bà như vậy cũng không phải chuyện tốt. Thân là một vị quan nhỏ Chính lục phẩm phải tàn nhẫn từ chối yêu cầu nhận con nuôi của anh trai Hầu gia cần phải đứng lên.

Tham gia khoa cử chắc chắn không cần suy nghĩ, hắn đã vào triều làm quan, không có khả năng quay về đi thi khoa cử. Vào quân đội lại càng không được, đừng nói bản thân nguyên thân tạo ra hình tượng 'một lòng chỉ đọc sách thánh hiền' có thể sắp sụp đổ. Ngay cả bây giờ cũng không có chỗ nào để tích góp quân công. Biên giới yên bình, trên biển cũng gió êm sóng lặng. Đây chính là hòa bình mà thế giới gọi, căn bản không có chỗ nào đánh nhau.

Vì vậy, nếu muốn thăng chức và được Hoàng đế chú ý thì hai con đường này thất bại. Hắn cũng chỉ có thể nghĩ cách khác từ chức quan của nguyên thân.

Nguyên thân làm việc ở Công bộ, hắn phải mày mò ra một số kỹ thuật kỳ lạ có lợi cho đất nước và nhân dân mới có thể được coi trọng.

Thứ đầu tiên Cố Xuyên lấy ra là công thức xi măng. Thứ này không chỉ dùng để lát đường mà có thể dùng trong kiến trúc và công trình thủy lợi, có thể nói tác dụng của nó ở cổ đại có thể phát huy rất lớn.

Dựa vào công thức này, Cố Xuyên cuối cùng không vô dụng với lãnh đạo trực tiếp của mình. Hơn nữa còn một việc vặt, chuyện xi măng phải tạo ra thành quả mới có thể đến gặp Hoàng đế nhận thưởng. Công việc của Cố Xuyên là xây một đoạn đường ngắn bằng xi măng trong vườn hoa trong quan nha của bọn họ.

Hắn tự mình xây, không phải chỉ huy thợ thủ công làm. Dù sao thứ này do Cố Xuyên làm ra, làm sao phải làm tốt nhất. Cố Xuyên nhất định phải giỏi hơn thợ thủ công bình thường.

Người lãnh đạo trực tiếp nhiều lần ra lệnh, Cố Xuyên có bất mãn đến đâu cũng chỉ có thể mặc áo quan đi xây đường trong vườn hoa trong khi các đồng liêu thì ngồi trong phòng viết công văn, đọc tài liệu và uống trà.