Tôi Làm Cá Mặn Chốn Hào Môn

Chương 5



Trong lúc ăn tết, Úc Nam Diễn cho Khương Tri Ngôn nghỉ 5 ngày, cô cần phải về gấp vào mùng 3 để gặp một vài thân thích bên Úc gia với anh.

Tuy rằng kỳ nghỉ rất ngắn, nhưng Khương Tri Ngôn hoàn toàn không có ý kiến, nếu không phải bên chỗ ba mẹ Khương không dễ giao phó, cô thậm chí còn không muốn về nhà ăn tết.

Chỉ là không có cách nào.

Mặc kệ có phải tự nguyện hay không, lại nói tiếp, cô thật đúng là nợ một cái mệnh của con gái người ta, mà tâm nguyện của người ta lại chỉ có một —— chăm sóc tốt ba mẹ cô ấy.

Cho nên dù có không muốn đi nữa, Khương Tri Ngôn vẫn lựa chọn trở về, đồng thời lấy sẵn vé máy bay trước hôm trừ tịch và vé hôm mùng 2, tính toán tốc chiến tốc thắng.

Ra quyết định trong lòng xong xuôi, bây giờ Khương Tri Ngôn đang mua sắm ở siêu thị.

Đồ quản gia Lâm chuẩn bị rất là đầy đủ, thậm chí vào hôm sau khi cô dọn vào, một vài món quần áo vừa thấy chính là ấn kích cỡ của cô mà đo may đặt làm đã được đưa vào tủ quần áo trống rỗng kia, nháy mắt đã lấp đầy toàn bộ tủ quần áo.

Đầy đủ thỏa mãn nhu cầu ‘vĩnh viễn thiếu một bộ quần áo’ trong lòng phụ nữ, thật có vài thứ, Khương Tri Ngôn thật không có cái da mặt mà bảo quản gia cũng chuẩn bị luôn.

Vì thế, chiều nay cô liền tính toán tự ra cửa mua sắm.

Biết được ý đồ của Khương Tri Ngôn, quản gia Lâm cũng không cản cô, ngược lại còn tri kỷ mà an bài tài xế, cũng nói luôn cho Khương Tri Ngôn trước lúc cô muốn cự tuyệt rằng nơi này vì bảo đảm an toàn và riêng tư cho các hộ gia đình, xe bình thường là không vào được, này đây cũng chặn lấy ý tưởng muốn gọi xe qua mạng của Khương Tri Ngôn.

Mà nếu muốn đi bộ, tươi cười của quản gia Lâm bất biến mà tỏ vẻ, trong phạm vi 5 dặm của khu biệt thự này trừ bỏ cây cối, mặt cỏ và ao hồ, không có khu thương mại nào hết.

Nếu đi bộ, cỡ chừng 1 tiếng mới có thể đi ra ngoài.

Khương Tri Ngôn: “……” Cho nên muốn có được một tòa biệt thư 5 tầng xa hoa như vậy ở khu vực thủ đô tấc đất tấc vàng, mình hẳn là phải bắt đầu đi làm từ thời kỳ thượng cổ mới được.

Không muốn đi bộ gãy chân, Khương Tri Ngôn nhận lấy phần hảo ý này, tốn hơn 2 tiếng, rốt cuộc đã mua đủ hết những thứ mình cần. Trở lại biệt thự, lúc xuống xe cũng không chờ cô có động tác gì đâu, đồ trong cốp đã được người giúp việc tích cực lấy đi, không cần mình ra một phần sức nào.

Đây là cuộc sống của kẻ có tiền sao?!

Mang theo câu cảm thán này, Khương Tri Ngôn đi vào đại sảnh, ánh mắt đầu tiên liền thấy được Úc Nam Diễn đã về trước.

Anh ngồi trên sofa, không biết quản gia Lâm đang hồi báo cái gì, nhìn thấy Khương Tri Ngôn tiến vào, tầm mắt của hai người nhất trí nhìn về phía cô.

“…… Hi?”

Khương Tri Ngôn chớp chớp máy, lộ ra nụ cười nhạt, “Nam Diễn, anh về khi nào vậy?”

Ngữ khí tự nhiên, không phải rất thân mật nhưng rõ ràng không phải người xa lạ, làm cho quản gia Lâm vốn còn có chút hoài nghi với thân phận Khương Tri Ngôn cũng không nắm chắc được trong lòng.

Hai người này…… Chẳng lẽ thật đúng là bạn trai bạn gái?

Trước kia không biết là vì thiếu gia giấu giỏi sao?

“Ừm.” Úc Nam Diễn không có khiếp sợ vì biểu hiện của Khương Tri Ngôn, rất tự nhiên mà trả lời vấn đề của cô, “Vừa về, quà mang cho em đã để trong phòng em rồi.”

Nếu lúc này trợ lý Triệu mà ở đây, nhất định sẽ biến thành mặt khiếp sợ, hai người họ tính đâu ra đấy không phải mới thấy mặt 2 lần à, một vài việc sau đó đều là mình giao lưu với Khương Tri Ngôn.

Thế thì cái loại cảm giác ăn ý không hiểu nổi này là chuyện thế nào!

Dưới sự chủ động mời của Khương Tri Ngôn, Úc Nam Diễn kết thúc cuộc nói chuyện với quản gia Lâm, hai người cùng nhau đi vào phòng cô, đồ mua ở siêu thị trước đó đã được người hầu bỏ vào phòng.

Nhưng bởi vì Khương Tri Ngôn phân phó, bọn họ cũng không có động nó, mà quà Úc Nam Diễn chuẩn bị cũng được đặt trên bàn ở phòng khách nhỏ, nhìn một cái là thấy.

Sau khi vào cửa, Khương Tri Ngôn tự nhiên mà đóng cửa lại, chỉ chỉ miệng mình trước lúc Úc Nam Diễn mở miệng, làm ra một động tác khóa miệng.

Ý là: Nơi này có an toàn không, có máy nghe lén gì hông, có cần tiếp tục diễn không?

Trong đôi mắt to mà sáng kia có mười phần cảnh giác, tựa như… hổ con vào nhầm địa bàn nhân loại?

Nhìn nhỏ yếu, lại cũng có móng vuốt sắc bén.

Úc Nam Diễn: “……”

“Không sao, nơi này rất sạch sẽ.”

Nhìn thấy biểu tình nháy mắt liền thả lỏng của Khương Tri Ngôn, cái bộ dáng một giây đổi biểu tình 3 lần kia làm đáy mắt Úc Nam Diễn chợt lóe qua ý cười, nhanh đến trừ bỏ chính anh, không ai phát giác.

“Vậy là tốt rồi, Úc tổng anh tùy tiện ngồi, đứng mệt lắm.”

Nói câu đó xong, Khương Tri Ngôn lôi một cái ghế ra ngồi xuống trước, dạo siêu thị cũng rất mệt được chứ, nếu không phải Úc Nam Diễn ở đây, cô sớm đã thay quần áo nằm trên giường.

Úc Nam Diễn thì lại ngồi xuống đối diện Khương Tri Ngôn, “Về sau cứ gọi tôi Nam Diễn, để ngừa vạn nhất.”

“Được, Nam Diễn.”

Khương Tri Ngôn ra một thủ thế ok, “Vậy anh gọi tôi là gì? Tri Ngôn? Nghe giống gọi cấp dưới, thế Ngôn Ngôn? Tiểu Ngôn? Tiểu Diễn, giống á, không được.”

Không biết vì sao, nghĩ đến Úc Nam Diễn gọi 2 cái tên này, Khương Tri Ngôn liền cảm thấy không thích hợp, không thích hợp giống như một đại hán 8 thước cao tên Hoa Hoa vậy đó.

Úc Nam Diễn cũng đã nhận ra, mày anh hơi hơi cong lại, khí thế sắc bén trên người kia đã không có cường thế như trước đó vậy, nhưng mà trông vẫn không dễ chọc như cũ.

Khương Tri Ngôn không có cảm giác gì, cô còn có tâm tình thưởng thức mỹ nam một chút, không quên cảm thán một câu, quả nhiên người đẹp mặc kệ ở góc độ nào, biểu tình gì cũng đẹp.

“Em có nhũ danh nào khác không?”

Khương Tri Ngôn đối diện với đôi mắt màu lục bích của Úc Nam Diễn, nhanh chóng nháy mắt, “Liễu Liễu, cái này được chứ? Chính Liễu Liễu của câu “Lúc nhỏ thông minh, lớn lên chưa chắc thành tài*” đó.”

*: Câu này hán việt là “Tiểu thời liễu liễu, đại vị tất giai”.

“Liễu, Liễu.”

Úc Nam Diễn nhẹ giọng đọc hai chữ này một lần, rất mau liền thuần thục ra tiếng, “Liễu Liễu.”

Khương Tri Ngôn: “Đây!”

Ngón trỏ bàn tay phải đặt trên bàn của Úc Nam Diễn nhẹ gõ mặt bàn, giải quyết vấn đề xưng hô xong, vậy bây giờ nên vào chủ đề chính.

Chờ lát nữa anh còn phải đi công ty họp, không có quá nhiều thời gian dành cho Khương Tri Ngôn.

Vốn dĩ Úc Nam Diễn xuống máy bay nên trực tiếp tới công ty, chẳng qua anh nghĩ nghĩ vẫn là tới gặp Khương Tri Ngôn một lần trước, rốt cuộc chuyện này cũng rất quan trọng.

“Mùng 3 tết, tôi sẽ dẫn em đi Úc gia, nếu em biểu hiện tốt, thời gian thử việc có thể kết thúc trước.”

Lời này vừa ra, đôi mắt Khương Tri Ngôn chợt sáng lòe lên một phần, thời gian thử việc lương bị giảm 20%, đừng có nhìn như kém không lớn, nhưng khi con số biến thành 10 vạn, một trước một sau kém tới 2 vạn tệ lận!

2 vạn tệ đại biểu cho cái gì?

Đây là mấy mét vuông nhà hạng ba hạng tư, là 1 tháng tiền lương mà trước đây Khương Tri Ngôn liều sống liều chết kiếm được!

“Không thành vấn đề, tôi nhất định biểu hiện thật tốt!”

Trước mặt lực lượng tiền tài, Khương Tri Ngôn nháy mắt tràn ngập nhiệt tình.

Sớm kiếm tiền sớm về hưu, sớm về hưu sớm hưởng thụ.

Có tật xấu sao? Hoàn toàn không có!

Nhưng mà hiển nhiên, tiền của Úc Nam Diễn cũng không phải dễ kiếm như vậy.

Úc gia, thật sự rất phức tạp.

Úc Nam Diễn lấy di động ra, trao đồng phương thức liên hệ với Khương Tri Ngôn và đồng thời cũng tỏ vẻ ngày thường anh rất bận, nếu có việc gấp tốt nhất hãy liên hệ Triệu Đào trước.

Ngụ ý, không có việc gì đừng phiền anh.

Được đến bong bóng xanh lá của đại lão, Khương Tri Ngôn nhanh chóng gật đầu, sau đó đồng ý lời mời kết bạn của cái vị chân dung là logo Nam Hằng, tên chỉ là một chữ Úc đơn giản này.

Nói ra ai dám tin chứ, là Úc Nam Diễn chủ động xin kết bạn với cô!

Dãy số bong bóng xanh lá này của mình nháy mắt thôi mà cách điệu cũng không giống nhau, nếu mà bán thì có giá bao nhiêu nhỉ?

Phát hiện Khương Tri Ngôn tựa hồ lại đang thất thần, Úc Nam Diễn thu hồi di động, đứng dậy chuẩn bị rời đi, nhưng như là lại nhớ đến gì đó, quay đầu bổ sung một câu, “Buổi tối tôi sẽ về đây, nhưng em không cần chờ tôi.”

“Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không chờ anh.”

Úc Nam Diễn: “……”

Phản ứng lại được mình đã buột miệng thốt ra cái gì, Khương Tri Ngôn lập tức lộ ra nụ cười tươi, ý đồ che giấu mà tô bổ, “Ha ha, thật ra là tôi ngủ khá sớm, ha ha.”

Úc Nam Diễn sâu sắc mà nhìn thoáng qua Khương Tri Ngôn, thiếu chút nữa nhìn cho ý cười trên mặt người nào đó cũng không giữ được, anh tất nhiên sẽ không so đo chút việc nhỏ này, hơn nữa căn cứ theo hợp đồng, sự đúng mực và khoảng cách này đúng là những gì mình kỳ vọng.

Rất có tinh thần khế ước, Khương Tri Ngôn tiễn Úc Nam Diễn ra tới cửa, nhìn theo anh rời đi rồi mới dịu dàng cười, tỏ ý mình lên lầu thay quần áo trước đã trong ánh mắt có chút vui mừng của quản gia Lâm.

“Khương tiểu thư, công việc của thiếu gia thật sự rất bận, cô không nên trách cậu ấy không có bao nhiêu thời gian ở bên cô.”

Hẳn là cảm thấy tiểu tình lữ mấy ngày không gặp cứ vậy mà vội vàng gặp nhau không được nửa tiếng lại chia lìa là một chuyện vô nhân đạo, quản gia Lâm lập tức giải thích thay Úc Nam Diễn một câu.

“Không sao hết, tôi hiểu Nam Diễn.”

Làm bạn gái tốt nhị thập tứ hiếu, Khương Tri Ngôn thiện giải nhân ý lại lần nữa được đến nụ cười tươi vui vẻ của quản gia Lâm, còn nhiều thêm vài phần thật tình so với lần trước.

—— Bận đi, càng bận càng tốt. Ai thích thấy ông chủ suốt cả ngày chứ, mò cá chơi di động không thơm hơn sao.

Khương Tri Ngôn lên lầu, mò lấy từ trong 3 cái túi to những món ăn vặt khi xem phim như khoai lát, coca, khô bò vân vân.

Không có những món này, vui sướng thiếu mất ít nhất một nửa, đồ ăn Úc gia ngon thì đúng ngon, nhưng mà người ấy à, luôn là thích ăn trong chén, nhìn trong nồi.

Chờ thu thập xong xuôi những cái đó, Khương Tri Ngôn mới lại nhìn đến phần quà Úc Nam Diễn mang về kia.

Chỉ túi đựng thôi đã thấy rất đắt, trên đó còn có một cái logo nước ngoài mà Khương Tri Ngôn không biết.

Cô cầm di động tra xét trước một chút.

Một lát sau, Khương Tri Ngôn buông di động, ôm lấy tâm tình khôn kể mở ra từng lớp đóng gói, bên trong quả nhiên là một khoản đồng hồ kinh điển nhất của nhãn hiệu này.

Giá cả à, xấp xỉ cỡ cái xe cô trúng thưởng trước đó.

Khương Tri Ngôn bắt đầu tự hỏi, chờ khi hợp đồng 3 năm kết thúc, mấy món hàng xa xỉ này…… Mình hẳn là không cần trả lại đi?

*

Rạng sáng 1 giờ, Úc Nam Diễn trở lại biệt thự.

Cả người anh tản ra áp suất thấp, không biết có phải việc ở công ty không thuận lợi không.

Quản gia Lâm bước nhanh tiến lên nhận lấy áo khoác của Úc Nam Diễn, “Thiếu gia, cậu tắm rửa trước hay là ăn chút gì đó trước?”

“Cô ấy ngủ rồi?”

Úc Nam Diễn không trả lời vấn đề của quản gia, ngược lại là trực tiếp cho một cô ấy để thay thế, nghe ra có chút không đầu không đuôi, nhưng đầu óc quản gia Lâm nháy mắt vận chuyển liền hiểu được, “Vâng, vào lúc 10 giờ Khương tiểu thư đã đánh tiếng với tôi một câu, hẳn là ngủ rồi.”

Vốn tưởng rằng trong đoạn tình cảm này, thiếu gia hẳn là ở một phía được lấy lòng, nhưng nhìn thái độ trong mấy ngày nay và còn cả biểu hiện hiện tại của Khương tiểu thư, thiếu gia nhà ông hẳn sẽ không phải mới là……

“Mấy ngày nay cô ấy ở thế nào?”

Quản gia Lâm bị đánh gãy não bổ kịp thời lập tức treo lên một nụ cười ấm áp, “Mấy ngày nay, đại bộ phận thời gian Khương tiểu thư đều ở trong phòng, ngẫu nhiên ra ngoài mua đồ hoặc là chơi đùa với Daniel và Lilith, nhìn hẳn là còn tốt.”

Hoặc là nói, thích ứng rất tốt.

Không bắt bẻ gì với ăn dùng, sẽ không vì đột nhiên thay đổi hoàn cảnh tốt hơn mà chân tay co cóng, không phóng khoáng.

Quần áo của Khương Tri Ngôn đều là quản gia Lâm chuẩn bị, nhưng mặc thế nào thì cứ xem chính cô, chí ít thì trong 2 ngày này quản gia Lâm có thể nhìn ra được phẩm vị phối hợp cách ăn mặc của Khương Tri Ngôn không tệ, không phải cái loại thẩm mỹ của nhà giàu mới nổi kia.

Úc gia làm thế gia trăm năm, chướng mắt nhất là cái loại thổ hào kia, hơn nữa Úc Nam Diễn chính là chưởng môn nhân đời kế tiếp của Úc gia, vợ của anh cũng không thể qua loa.

Hai hôm nay quản gia Lâm cũng lục tục bẫy ra được từ trong miệng Khương Tri Ngôn, biết được cô là con gái một trong nhà, cha mẹ đều là giáo viên tiểu học, chính cô tốt nghiệp khoa tiếng Trung đại học A.

Điều kiện như vậy tuy không tính là gì khi so với Úc gia, nhưng mà cũng xem như gia đình trong sạch, so với cái vị kia của nhị gia, không biết tốt hơn bao nhiêu lần!

Đương nhiên, mấu chốt nhất vẫn là biểu hiện của Khương Tri Ngôn trong 2 hôm này, làm quản gia Lâm lại đánh giá cô cao hơn 1 phần, cho nên khi Úc Nam Diễn hỏi tới ông không khỏi truyền đạt phần yêu thích này ra.

Bước chân Úc Nam Diễn không ngừng, nhìn thấy bộ dáng này của quản gia Lâm liền biết biểu hiện của Khương Tri Ngôn rất tốt, mà phần tốt cũng sẽ nương miệng quản gia Lâm truyền vào trong tai Úc lão gia tử.

“Vậy là tốt rồi, bên Liễu Liễu còn nhờ chú Lâm chiếu cố nhiều hơn.”

Chú Lâm không giống với quản gia bình thường, mấy thế nhà ông ấy đều là người của Úc gia, có thể nói là trung phó trong trung phó*, dù có là Úc Nam Diễn thì đối với vị trưởng bối này cũng là khách khách khí khí.

*: phó ở đây là chỉ người hầu cận, người trợ thủ.

“Thiếu gia lời này của cậu……” Tiếng nói chuyện của hai người dần dần đi xa, trong một vài người hầu còn chưa ngủ yên lặng trao đổi ánh mắt.

Trong cái biệt thự này, chỉ người hầu không thôi đã hơn 50 người, thật ra không ít người vẫn là đã làm ở Úc gia hai ba đời.

Thái độ của Úc Nam Diễn trên trình độ nào đó cũng quyết định thái độ của đám người hầu này.

Hiện tại xem ra, đối với vị Khương tiểu thư này bọn họ còn phải để tâm nhiều hơn.