Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 66: Đừng lộn xộn



Hơi gió mùa động lạnh lẽo, xẹt qua bên người, nhẹ nhàng mang theo từng tia buốt lạnh đến thấu xương.

Hương hoa và hương cây cỏ thân mật quấn quýt, tin tức tố cũng hoà tan vào nhau.

Thân thể chậm rãi nóng lên.

Một thanh âm từ cạnh cửa chính truyền đến.

“Ông giết chết nữ y tá kia rồi, Đoạn Gia Diễn! Nói xin lỗi ông! Ông không phải kẻ___” Hai chữ vô dụng còn chưa kịp nói ra, Chu Hành Sâm đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng ngoài sân.

Lộ Tinh Từ nghiêng mặt, đang hôn Đoạn Gia Diễn.

Rất ôn nhu, kỹ thuật hôn cũng rất rõ ràng.

Hắn sửng sốt tại chỗ, mãi đến tận khi Đoạn Gia Diễn từ trong lồng ngực Lộ Tinh Từ lui ra, người kia không rõ tâm tình liếc mắt nhìn hắn một cái, Chu Hành Sâm mới ý thức được chính mình xuất hiện không đúng lúc một chút nào.

Hắn như một làn khói vọt vào trong nhà: “Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Các cậu tiếp tục!”

Đoạn Gia Diễn nhìn Chu Hành Sâm vừa lao tới đã chạy trở về, khó chịu khi bị cắt đứt chuyện tốt cũng phai nhạt đi.

Đoạn Gia Diễn buồn cười hỏi: “Cậu ta rốt cục làm sao lớn lên được như vậy?”

“Hoàn cảnh gia đình chăng.” Bị Chu Hành Sâm quấy nhiễu, Lộ Tinh Từ buông Đoạn Gia Diễn ra, thuận tiện kéo lại cổ áo rũ rượi của cậu: “Nhà cậu ta có một anh trai lớn hơn cậu ta năm tuổi, tình cảm ba mẹ cũng rất tốt.”

Lộ Tinh Từ nói mãi, thuận tiện bái quái một câu: “Ba cậu ta hình như rất nghe lời mẹ cậu ta.”

Đoạn Gia Diễn mới mẻ nói: “Nhân sĩ thượng lưu các anh, vợ đều quản nghiêm như thế?”

“Rất kỳ quái?”

“Vậy còn anh?” Không chờ hắn nói chuyện, Đoạn Gia Diễn tự hỏi tự trả lời: “Anh vừa nhìn chính là nội trợ hiền, chắc chắn không quản em.”

Thấy Lộ Tinh Từ trầm mặc, Đoạn Gia Diễn cho là hắn không trả lời được, được nước lấn tới cảm khái: “Vận khí em thật tốt.”

“Nói đi, muốn nói cái gì thì tuỳ tiện nói.” Lộ Tinh Từ ấm áp nói: “Ngược lại em vẫn phải để anh ngủ với em.”

“….”

Trên người Lộ Tinh Từ lây dính một thân mùi rượu, hắn về phòng thay quần áo trước. Đoạn Gia Diễn cùng đi với hắn.

Đây không phải lần đầu tiên cậu tới phòng Lộ Tinh Từ. Gian phòng rộng rãi thoáng mát sáng ngời, cả phòng lấy tông màu trắng gọn gàng. Trên bàn học xếp một chồng bài thi ngoại khoá, còn có bài tập cuối tuần của bọn họ.

Đoạn Gia Diễn giống như đại gia ngồi ở trên giường, cậu nhìn Lộ Tinh Từ cởi âu phục, đột nhiên có chút ngứa ngáy trong lòng.

“Lộ ca.” Đoạn Gia Diễn gọi hắn một tiếng: “Tới bên này cởi.”

Lộ Tinh Từ nhìn vẻ mặt cậu rục rà rục rịch không có ý tốt, tốt tính đi vòng qua.

Quả nhiên.

Hắn vừa bước qua, Đoạn Gia Diễn liền ngồi thẳng lên lại gần, vây quanh thân thể hắn.

Gia hoả này trước giờ đều như vậy, làm việc gì cũng dùng toàn bộ ý nghĩ trong lòng. Hơn nữa bởi vì lúc nào hắn cũng biểu hiện rất khoan dung, ở trước mặt hắn, Đoạn Gia Diễn căn bản không biết hai chữ đúng mực viết như thế nào.

Đoạn Gia Diễn đưa tay ra, túm cà vạt Lộ Tinh Từ.

Cậu hơi dùng sức, để Lộ Tinh Từ hơi cúi người. Sao đó như là đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cười xấu xa hỏi: “Em giúp anh cởi nha?”

Lộ Tinh Từ đối diện với cậu mấy giây, cũng cười.

“Em cởi.”

Đoạn Gia Diễn nhìn độ cong khoé môi của hắn, đầu óc choáng váng, thật sự đưa tay ra.

Cà vạt Lộ Tinh Từ còn chưa cởi xuống, ngón tay Đoạn Gia Diễn vòng tới một bên cổ hắn, đầu ngón tay chạm tới cần cổ hơi lạnh.

Lộ Tinh Từ giật giật, sợi tóc tinh tế cọ qua mu bàn tay Đoạn Gia Diễn.

Bầu không khí ám muội.

Đoạn Gia Diễn lôi cái cà vạt đậm màu kia, chậm rãi kéo nó xuống.

Cậu có thể cảm giác được tầm mắt Lộ Tinh Từ vẫn luôn dính lên người mình. Hẳn là bởi vì thiên tính Omega quấy phá, thần kinh cậu từ từ căng thẳng, luôn cảm thấy bản thân đã đạp lên phòng tuyến giới hạn.

Đoạn Gia Diễn liếm liếm hàm răng, giọng nói hơi khàn: “Em gỡ cúc áo anh.”

Lộ Tinh Từ đáp một tiếng.

Gỡ hai, ba cúc, Đoạn Gia Diễn thấy hắn vẫn rũ mắt nhìn mình, thần sắc khó lường, cậu không khỏi dừng tay lại.

Đoạn Gia Diễn quậy phá đủ rồi, quyết định phải có chừng mực. Cậu đặt cà vạt xuống một bên, không có ý định gỡ tiếp: “Còn lại tự anh cởi đi.”

Cậu nói, đang muốn từ trên giường đứng lên, vai lại bị nắm chặt.

Cậu bị dùng sức đẩy một cái, cả người bị ngã xuống giường.

Alpha áp chế cậu một tay kéo tay cậu giơ lên đỉnh đầu. Đoạn Gia Diễn ban đầu chỉ cho là hắn đang đùa mình, chờ lúc cà vạt lạnh lẽo quấn lấy cổ tay cậu, Đoạn Gia Diễn mới ý thức được Lộ Tinh Từ muốn làm gì.

“Không phải chứ,” Đoạn Gia Diễn có chút bất ngờ: “Anh nghiêm túc?”

Cậu giãy giụa, đổi lấy cái nhìn thoáng không rõ ý tứ của hắn: “Em cảm thấy thế nào?”

“Em cảm thấy như vậy không thích hợp lắm.” Thấy thứ quấn cổ tay cậu từ từ vòng thêm mấy vòng, Đoạn Gia Diễn vừa trốn vừa xuất phát từ nội tâm khuyên bảo: “Chúng ta không nên chơi kiểu trò chơi không khoẻ mạnh này đâu, như vậy không tốt. Tuy rằng anh đã là người trưởng thành, nhưng em còn….Lộ Tinh Từ!”

Chênh lệch sức mạnh giữa Alpha và Omega lúc này trở nên cực kì rõ ràng, dù cậu thật sự dùng sức chống lại, nhưng vẫn bị đè xuống giường dễ như ăn cháo.

Cà vạt trói chặt cậu đột nhiên thắt chặt, Đoạn Gia Diễn thử vùng vẫy một hồi, thế nhưng không tránh được.

Cậu theo bản năng hơi nghiêng đầu, bị ép nhìn thẳng. Tay đối phương giữ mặt cậu, cúi đầu xuống nhìn.

“Lộ ca,” Đoạn Gia Diễn không chịu nổi: “Anh thật biến thái.”

Lộ Tinh Từ cũng không phủ nhận: “Hình như cũng hơi biến thái.”

Hắn nhìn Đoạn Gia Diễn bị trói cổ tay, cà vạt tối màu quấn quanh da thịt trắng như tuyết, hai màu sắc hoàn toàn trái ngược quấn quýt trên người cậu.

Đẹp đẽ khiến người ta không thể rời mắt.

Lộ Tinh Từ nhớ ra cái gì đó, nhắc nhở: “Em như vậy, không tính là cẩu liếm?”

“….” Đoạn Gia Diễn nhịn một chút, nghĩ đến hơn một tháng sau là đến sinh nhật của mình rồi, lúc đó sẽ đến phiên Lộ Tinh Từ liếm cậu. Đoạn Gia Diễn một mặt chân thành thổi phồng: “Em rất thích con đường tuỳ tiện như thế này, thật kích thích.”

Lộ Tinh Từ cong mắt, đưa tay ra với cậu.

Đoạn Gia Diễn cho là Lộ Tinh Từ muốn tháo ra cho cậu, lại bị che mắt.

Đột nhiên bị tước đoạt thị giác, con ngươi Đoạn Gia Diễn chuyển động, có chút không thích ứng.

Bên tai truyền đến một âm thanh không cao không thấp, âm cuối có chút lười nhác kéo dài, mang theo ý trêu đùa rõ ràng.

“Thích như thế này phải không?”

Không nhìn thấy.

Không biết hắn ở chỗ này, chỉ có thể cảm nhận hô hấp và mùi vị của hắn.

Hầu kết Đoạn Gia Diễn trượt một cái, trong chốc lát, cậu cũng không biết rõ rốt cục là mình thật lòng hay đang giả vờ: “Thích.”

Gần như là cậu vừa nói xong, trên môi truyền đến xúc cảm ấm áp.

Cái gì cậu cũng không nhìn thấy. Hôn môi trong tình huống này khiến cả người có cảm giác cực kì không chân thật, Đoạn Gia Diễn phản xạ có điều kiện muốn giở trò, cổ tay lại bị buộc quá chặt.

Có lẽ là nhận ra được cảm xúc của cậu, một cái khác của hắn vòng ra sau lưng cậu, chậm rãi ôm người vào ngực.

Nhưng bởi vì hành động này, so với an ủi, càng giống đùa giỡn trắng trợn không kiêng dè hơn. Đoạn Gia Diễn muốn kháng nghị, âm thanh ra khỏi miệng đều bị đối phương nuốt vào.

Ôm hôn đến mức giống như không có kết thúc.

Mãi mới chờ đến khi tay Lộ Tinh Từ rời khỏi mặt cậu, mắt Đoạn Gia Diễn thấy chút ánh sáng. Cậu không khỏi nheo mắt lại, hơi cảm thấy không khoẻ.

Lộ Tinh Từ hôn má cậu một cái, từ trên giường bò lên.

Thấy hắn vừa cởi quần áo vừa đi vào phòng tắm, Đoạn Gia Diễn không thể tin gọi hắn lại: “Anh cứ như vậy đi tắm?”

“Hả?” Lộ Tinh Từ quay đầu lại: “Không phải em ngại mùi rượu trên người anh quá nồng sao?”

“….” Đoạn Gia Diễn nhìn hắn vô nghĩa với mình, trong chốc lát không khống chế được biểu tình, cuối cùng vừa khắc chế vừa lễ phép dò hỏi: “Mở cái này ra được không? Anh trói chặt như thế, để lâu cổ tay sẽ đỏ đó.”

“Mới vừa nãy em còn nói thích.” Lộ Tinh Từ hời hợt đẩy vấn đề này trở lại: “Em cứ như vậy chờ anh đi ra đi.”

Đoạn Gia Diễn mặt không cảm xúc đối diện hắn.

Mười giây sau, cậu xác định tên đáng ghét Lộ Tinh Từ này thật sự bắt cậu để im như vậy, Đoạn Gia Diễn đem món nợ này ghi vào trong lòng.

Anh tiếp tục thể hiện.

Anh cứ chờ đó.

Tháng sau, ông sẽ cho anh biết cái gì gọi là thiên tú.

“Được,” Đoạn Gia Diễn nghĩ rõ lợi hại trong đó, gật gật đầu với hắn: “Em sẽ như thế này chờ anh đi ra, anh cứ chậm rãi tắm.”

Đoạn Gia Diễn dừng một chút, tiếp tục nói: “Một mình ngài ở trong tắm có phải rất buồn chán? Có cần tôi ở bên ngoài kể chuyện trợ hứng cho ngài không? Ngài cảm thấy《Xích Bích Phú》thế nào?”

Lộ Tinh Từ nhìn vẻ mặt Đoạn Gia Diễn, quay trở về, nhích lại gần cậu.

Dưới ánh mắt cảnh giác của Đoạn Gia Diễn, hắn đi tới trước mặt cậu.

Lộ Tinh Từ nghiêng người, gỡ cà vạt trói chặt cổ tay Đoạn Gia Diễn ra. Đoạn Gia Diễn đại khái cũng không nghĩ tới mình thế mà được tha dễ dàng như vậy, có chút mờ mịt nhìn hắn.

Còn chưa phản ứng lại, mặt cậu bị Lộ Tinh Từ ngả ngớn vỗ nhẹ một cái.

“Nếu thật là em muốn giải trí cho anh, có thể cùng nhau tắm.”

Chờ Lộ Tinh Từ tắm rửa thay quần áo xuống lầu, Trần Việt lặng lẽ vỗ hắn một cái: “Cậu nói cái gì với cô gái nhà họ Vệ kia thế? Lúc chị ta trở về mặt mũi thúi hoắc.”

“Không nói gì.” Lộ Tinh Từ chầm chậm nói: “Học tập cậu, nghĩ một biện pháp doạ chị ta chạy.”

“Biện pháp gì?” Trần Việt hiếu kỳ: “Lập tức nói rõ ràng đi, anh em.”

Lộ Tinh Từ liếc mắt nhìn đoạn Gia Diễn, khoé môi hơi câu lên.

Đầu óc Trần Việt xoay chuyển rất nhanh: “Không phải cậu___”

Lộ Tinh Từ nhẹ giọng phủ nhận: “Em ấy không biết. Vệ Tuyết Lam vừa vặn nhìn thấy.”

Chuyện như vậy, hắn cũng không muốn cho Đoạn Gia Diễn biết.

Trần Việt hiểu ra. Hắn liếc nhìn Đoạn Gia Diễn không biết gì cả, đang định nửa thật nửa đùa hỏi Lộ Tinh Từ có phải dục vọng chiếm hữu của cậu quá mạnh rồi hay không. Đoạn Gia Diễn đột nhiên từ sau vỗ Trần Việt một cái: “Tiểu Trần! Đến uống rượu! Tiểu Chu nói cậu ngàn chén không say!”

Chu Hành Sâm bán Trần Việt, còn tự mình làm trò ồn ào: “Thật sự ngàn chén không say đó, trâu bò nhất đám. Lớp chín bọn tôi ra ngoài chơi, Trần Việt mới chia tay bạn gái mối tình đầu của cậu ta, một mình uống bằng ba người bọn tôi, cuối cùng còn mỗi Lộ ca tỉnh.”

Nam sinh bên cạnh nghe đến thế, chen lời chen miệng: “Lộ ca cũng rất trâu bò. Năm lớp 10 cậu ấy tổ chức sinh nhật ở quán bar, tôi cuối cùng cũng hết phim luôn, ngày hôm sau hỏi mới biết tối hôm trước cậu ấy gọi xe cho tôi về.”

Bọn họ nói chuyện trên trời dưới đất, dì trong nhà đưa tới đủ loại bia rượu đi đến phòng khách.

Ngoại trừ bia với rượu vang đỏ, còn có vô số loại rượu đủ màu sặc sỡ khác. Lẫn vào uống như thế, chẳng có mấy người có thể chịu được.

Nhìn cảnh tượng này, có người không nhịn được trêu chọc: “Lộ ca, ngày hôm nay muốn chơi lớn hả?”

“Thành niên mà, cả đời mới có một lần như vậy.” Nam sinh nói chuyện nhích lại gần phía trước: “Hỏi trước một chút, đêm nay tôi say rồi, có người gọi xe cho tôi không?”

Lộ Tinh Từ liếc nhìn thời gian: “Bên này đón xe không dễ, lát nữa tôi để tài xế đưa các cậu về.”

“Uầy, ngầu thật nha.”

“Xe đặc chủng đưa đón sao? Vậy tôi tuỳ tiện uống.”

Ngồi trong đám Nhất Trung đang thổi phồng đến quỷ góc sói gào, Trần Việt nâng ly trước tiên.

“Chúc Lộ tổng của chúng ta sinh nhật 18 tuổi vui vẻ, sau này trở thành người trưởng thành rồi.” Trần Việt giơ ly thuỷ tinh, cợt nhả: “Tương lai mọi việc thuận lợi, thẳng tới mây xanh. Mười năm sau này, cô Triệu vừa nhắc tới học sinh tốt nghiệp khoá chúng ta, phản ứng đầu tiên chắc chắn sẽ nói rằng ‘Lộ Tinh Từ à, coi như trạng nguyên tỉnh năm đó, chính là tôi chủ nhiệm đây.’ “

Chu Hành Sâm nghe đến nhiệt huyết dâng trào, cứ ngỡ như thi đại học đã kết thúc: “Lộ ca trâu bò! Uống!”

Một vòng đi xuống, tất cả mọi người đều kính rượu Lộ Tinh Từ.

Đoạn Gia Diễn cũng cùng ồn ào với bọn họ. Cậu biết tửu lượng mình không tốt, nhưng bầu không khí xung quanh rất lôi kéo người. Đoạn Gia Diễn tự rót cho mình một ly đầy: “Mười năm sau này, Lộ tổng thành đạt trở về. Bị Tưởng chủ nhiệm mời đến đài kéo cờ diễn thuyết, từng nhóm đàn em nam đàn em nữ sẽ thấy vị này quyên tặng một lầu thí nghiệm thật vẻ vang, ôi, sao mà đẹp trai quá xá.”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”

“Lộ ca! Cậu có thể thuận tiện giả bộ trùng tu lại ký túc xá không? Mười bốn toà nhà không có máy nước ấm, ông đây phải nấu nước tắm ba năm liền rồi.”

“Vậy tôi cố gắng một chút, tranh thủ để mười năm sau bị Tưởng chủ nhiệm mời lên đài.” Lộ Tinh Từ đùa giỡn với bọn họ, cười vỗ Đoạn Gia Diễn bên cạnh: “Sao em thế nào cũng thổi phồng được vậy?”

Cả ngày đều không có cái nào bị lặp lại.

“Những cái này em đều xuất phát từ nội tâm ca ngợi, không phải thổi phồng.” Đoạn Gia Diễn nói, cũng nâng ly rượu: “Kính anh này, thành niên vui vẻ.”

Lộ Tinh Từ nhận ly rượu này của Đoạn Gia Diễn. Hắn nhìn Đoạn Gia Diễn uống một hơi nhanh, nương theo động tác nuốt xuống, đường nét dưới cằm căng lên.

Hắn nhẹ giọng nhắc nhở: “Có phải em uống hơi nhiều rồi không?”

Đoạn Gia Diễn vừa định trả lời.

Trần Việt đột nhiệt cười quái dị: “Có ý gì thế Lộ Cẩu? Không cho uống?”

Có người phụ hoạ nói: “Làm gì có chỗ nào gọi là không cho uống, chỉ có không nỡ thôi.”

Đoạn Gia Diễn bị bọn họ một xướng một hoạ đến hết cách, cuối cùng chính mình cũng cười theo. Lộ Tinh Từ nhìn cậu cười, duỗi tay ôm vai cậu, dùng âm lượng chỉ hai người bọn họ nghe thấy: “Không uống nữa, hửm?”

Bọn họ cách nhau quá gần, lúc Lộ Tinh Từ nói chuyện, hơi thở ấm áp rơi bên tai Đoạn Gia Diễn.

Bên tai nóng lên.

Đoạn Gia Diễn rõ ràng tửu lượng của chính mình, hơn nữa hôm nay là sinh nhật Lộ Tinh Từ, nhân vật chính là nhất. Cậu gật gật đầu.

Nhìn cậu đáp ứng, Lộ Tinh Từ nói với Trần Việt: “Em ấy uống nước trái cây, rượu của em ấy tôi uống thay.”

Thấy hắn khéo léo như vậy, mấy người khác cười hí hí không ngừng.

Rượu qua ba lần, bầu không khí chậm rãi bay lên. Đoạn Gia Diễn ngồi gần Lộ Tinh Từ nhất. Cậu tính sơ sơ số rượu Lộ Tinh Từ uống đêm này, tính xong, Đoạn Gia Diễn gần như hoài nghi mình tính sai rồi.

Cậu thấp giọng hỏi: “Anh uống nhiều như vậy, không khó chịu sao?”

Lộ Tinh Từ không lập tức trả lời, mà đưa tay ra, vòng đến sau gáy Đoạn Gia Diễn.

Đám nam sinh ở đây đều nghĩ trăm phương ngàn kế rót rượu cho hắn, rót đến lúc này, hơn nửa đều ngã xuống, hắn cũng hơi hơi có men say.

“Còn tốt.” Ngón tay hắn vuốt nhẹ da thịt sau gáy Đoạn Gia Diễn, giọng nói lộ ra tia lười biếng mệt mỏi: “Thế nhưng đầu hơi choáng.”

Bọn họ từ từ đến rất gần, cử chỉ ám muội, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhìn ra thân mật.

Có người đột nhiên có linh cảm, từ ghế sofa bò lên.

“Lộ ca, cậu xem tình huống này, có giống bọn tôi đi tham gia lễ cưới của cậu và Đoạn Gia Diễn không?” Nam sinh vừa nói, vừa cười hì hì rót rượu vào ly Lộ Tinh Từ: “Cho nên ly này không uống là không thích hợp đâu.”

Câu này của hắn thật sự cợt nhả không theo hướng bình thường. Đoạn Gia Diễn nhất thời nghe đến sửng sốt.

Xung quanh truyền đến từng trận âm thanh ồn ào. Đoạn Gia Diễn cười hỏi: “Làm cái gì vậy, chủ ý cợt nhả này của các cậu tại sao lại đồng nhất như nhau vậy hả?”

“Đây là tức cảnh sinh tình chứ sao.”

“Thật ra vừa nãy tôi đã muốn nói rồi, tôi vẫn luôn cảm thấy mình giống như đang uống rượu mừng vậy.”

“Hình như giống thật,” Trần Việt sờ cằm: “Lộ Cẩu, ly này cậu không thể không uống được.”

Lộ Tinh Từ nghe đến thế, hơi nheo mắt.

Hắn liếc nhìn Đoạn Gia Diễn bên cạnh, người này cũng vừa vặn nghiêng đầu nhìn hắn, môi hắn vẽ nên ý cười nhàn nhạt.

Nghỉ đông năm lớp 11, Đoạn Gia Diễn nói lên đại học sẽ kết hôn. Trong chốc lát đó hắn sợ cậu chỉ là nhất thời hứng khởi, thẳng thắn coi như Đoạn Gia Diễn dỗ hắn cao hứng, không dám xem câu cam kết này là thật.

Lại qua vài năm sau, coi như Đoạn Gia Diễn không nhắc đến vấn đề này, hắn cũng sẽ chủ động cầu hôn. Lúc đó lấy nhẫn cưới trói người lại, làm một số việc danh chính ngôn thuận…

“Đêm nay anh ấy uống nhiều.” Đoạn Gia Diễn thấy hắn nửa ngày không nói lời nào, thần sắc còn có chút mơ hồ. Cậu cho là hắn không thoải mái, dứt khoát cầm lấy ly rượu của Lộ Tinh Từ: “Ly này tôi uống thay anh ấy.”

Nam sinh mới nói chuyện thấy thế, trêu đùa: “Chặn rượu sao? Giáo bá, cậu biết thân phận gì mới có thể giúp người khác chặn rượu không?”

Đoạn Gia Diễn nhìn người anh em này tay còn không vững vàng, dùng ly rượu gõ nhẹ mép bàn, nói thẳng: “Đến đến đến, anh em, tôi uống với cậu.”

Cậu nói, đang muốn nâng ly, Lộ Tinh Từ ngồi bên cạnh bắt lấy cổ tay cậu.

Có lẽ bởi vì men say, hắn không nặng không nhẹ chạm vào cổ tay cậu, Đoạn Gia Diễn bị nắm quá chặt chẽ, không thể động đậy.

Cậu vừa định nói chuyện, Lộ Tinh Từ nghiêng người lên phía trước, mở miệng nói: “Tôi uống.”

Đoạn Gia Diễn còn chưa phản ứng lại, Lộ Tinh Từ đã cầm tay cậu, ngẩng đầu lên, một hơi uống sạch rượu trong ly.

Tư thế này của hai người bọn họ, giống như là đút rượu vậy.

Tất cả yên tĩnh.

Qua mấy giây, mọi người đều sắp điên rồi.

“Đệt, tôi đệt!”

“Không nói cái khác, anh, chúc hai anh trăm năm hảo hợp.”

“Lớp trưởng!” Tống Ý cũng giật mình: “Tiểu Đoạn nhà bọn tôi giao cho cậu!”

“Đoạn Gia Diễn!” Trần Việt cũng ồn ào: “Đối tốt với Lộ Cẩu nhà chúng___ấy đệch? Tôi gọi tên cậu mà cậu cũng động thủ?”

Đoạn Gia Diễn nhìn Trần Việt tránh né gối ôm Lộ Tinh Từ ném qua, đang buồn cười, Lộ Tinh Từ ôm lấy vai cậu, kéo cậu qua một bên ôm trọn vào lòng.

Bọn họ thật sự dán sát vào nhau, chóp mũi Lộ Tinh Từ cọ qua sau gáy Đoạn Gia Diễn, như là đang ngửi mùi vị của cậu.

“Làm sao vậy?” Đoạn Gia Diễn giống như Trần Việt cười hắn: “Lộ Cẩu.”

Không chờ Lộ Tinh Từ trả lời, Đoạn Gia Diễn trở tay xoa nhẹ đầu hắn: “Còn rất dính người.”

Lộ Tinh Từ bị cậu cười đùa, như là không còn cách nào, tiến đến bên tai cậu hỏi: “Có thể hôn em không?”

Đoạn Gia Diễn hơi run.

Người sau lưng đợi nửa ngày không thấy cậu trả lời, lại hỏi thêm một lần: “Có thể không.”

“Không thể đâu.” Đoạn Gia Diễn không tập trung đáp một tiếng, quay đầu ra cười hắn: “Nhiều người như vậy, anh không xấu hổ sao?”

Cậu lại nghiêng đầu trở về, lúc này Lộ Tinh Từ hơi cúi đầu, môi vừa vặn sát vào sau gáy Đoạn Gia Diễn.

Là vị trí tuyến thể.

Hương hoa nhẹ nhàng từ nơi đó tràn ra, như là tầng mây mù mông lung mỏng manh.

Hai người đều sững sờ.

Lộ Tinh Từ liếm liếm môi, nhìn chằm chằm cậu.

Ánh mắt nhìn thẳng như vậy rất có tính công kích, Lộ Tinh Từ không che dấu lưu luyến một chút nào.

Đoạn Gia Diễn hơi trễ mới ý thức được không đúng: “Có phải anh uống say rồi không?”

Càng làm cho cậu thấy không ổn hơn chính là, người này hình như…

Cậu phản xạ có điều kiện muốn chạy, cố tình vào lúc này, người phía sau nắm chặt tay, ghé vào lỗ tai cậu nói: “Đừng lộn xộn.”

Toàn thân Đoạn Gia Diễn cứng ngắc, đồng tử hơi co lại.

Tác giả có lời muốn nói: Đừng cử động nha