Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Chương 101: Không còn yêu anh nữa



Mộ Trầm Âm thấy được sự cô đơn nơi đáy mắt Thiên Tình.

Anh rất muốn che chở cho cô, nhưng dường như rất khó. Anh vươn tay qua, thân mật ôm bả vai gầy gò của Thiên Tình. Cười với Bạch Thiên Thiên, "Cũng không có nói chuyện gì, chỉ thuận miệng chào hỏi mà thôi. Hai người đã có hẹn vậy em và Thiên Tình không quấy rầy nữa. Bọn em đi trước. Tạm biệt!"

Anh ôm vai Thiên Tình, không quên quay đầu lại cười rực rỡ, vẫy vẫy tay chào hai người.

.... .... ....

Thiên Tình chỉ ngơ ngác mặc anh lôi kéo rời đi.

Đã ra khỏi công ty mà cô vẫn còn như người mất hồn, chưa lấy lại được tinh thần.

"Này!" Mộ Trầm Âm hơi khom người, quơ quơ tay ở trước mặt cô, "Hồi hồn đi!"

Lúc này Thiên Tình mới sực tỉnh, theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía đại sảnh công ty.

Ánh nắng chiều chiếu vào bên trong qua tấm rèm thủy tinh. Chiếu sáng đúng vào chỗ của hai người, họ đứng ở nơi đó nói chuyện, bóng dáng chồng lên nhau, thân mật không hề có khoảng cách.

"Anh ấy dường như hiểu lầm quan hệ của chúng ta, nếu em muốn quay lại giải thích rõ ràng, anh sẽ đi với em." Mộ Trầm Âm chân thành nhìn cô.

Thiên Tình lắc đầu, cười khổ, “Bây giờ mà em đi giải thích, anh ấy không xem em bị bệnh thần kinh mới là lạ." Thiên Tình ngượng ngùng cười, "Hơn nữa, anh xem, bây giờ bọn họ đang ở cùng nhau....Trông họ rất xứng đôi ha! Sao em có thể vô duyên như vậy được chứ?" Nói xong lời cuối cùng, hốc mắt cô đỏ lên, nước mắt cũng tràn khỏi mi.

Mộ Trầm Âm thấy lòng quặn đau. Muốn an ủi cô, nhưng môi mấp máy mãi mà chẳng thốt nên lời.

Anh cầm chìa khóa mở máy xe, lái tới dừng ở trước mặt cô, "Lên đi, anh đưa em đi hóng gió."

Cô khóc nhìn anh, "Không ăn cơm nữa sao?" Ở trước mặt anh, cô không cần e ngại rơi nước mắt. Không cần lo lắng, cũng không cần che giấu cái gì.

"Làm gì còn hứng thú để ăn cơm? Lên đi." Anh vỗ vỗ chỗ ngồi phía sau xe.

Cô hít hít mũi, nhấc chân ngồi lên xe, "Tối về em sẽ làm cho anh ăn nhé."

"Thật sao?" Anh cười thật tươi hỏi, giống như nhận được phúc lợi gì rất tốt.

"Thật!" Thiên Tình ngồi phía sau anh, tay nắm chặt áo của anh.

Cuối cùng vẫn nghiêng mắt liếc nhìn bóng dáng cao lớn trong đại sảnh. Cô ngỡ ngàng nhìn, trái tim cũng thê lương lạnh lẽo. Áp má vào tấm lưng ấm áp của Mộ Trầm Âm, một lúc sau mới lên tiếng: "Trầm Âm, hôm nay.... Rất cám ơn anh."

"Đồ ngốc!" Anh quay đầu lại liếc nhìn cô bằng ánh mắt cưng chiều. Sau đó trở người cởi áo khoác ra phủ lên người cô, "Mặc vào trước đi, lát nữa mặt trời lặn, nhiệt độ sẽ xuống thấp."

Hơi nóng ấm áp theo bả vai Thiên Tình chậm rãi thấm vào trong lòng. Cô lần nữa hít mũi, không nói gì.

Tại sao....Người mang đến sự ấm áp cho cô luôn là Trầm Âm?

“Anh chạy đây, ôm chắc vào." Muốn xoa dịu tâm tình của cô, Mộ Trầm Âm cố ý cất cao giọng gào lên.

Cùng lúc xe máy lao đi, anh ngẩng đầu lên, đón gió kêu tên của cô, "Thiên Tình!" Tiếng của anh rất lớn, theo gió thổi xào xạc rất êm tai.

"Hả?" Cô cố gắng cất cao giọng, nhưng vẫn mỏng manh vỡ tan trong gió.

"Khi còn bé, ba anh dạy cho anh....khi tâm trạng không tốt, thì hãy hét lớn ở trong gió, cứ buông thả mình như kẻ điên vậy đó, những buồn phiền trong lòng sẽ bị dọa sợ mà chạy mất hết! Nếu nó còn dám trở lại nữa, thì em cứ tiếp tục hét lên, bảo đảm nó sẽ sợ mà bỏ chạy mất dép. Sau vài lần, những buồn phiền đó sẽ không dám tới tìm em nữa!"

Thiên Tình nghiêng mặt trợn mắt lên nhìn anh.

Anh cười lên, hoàn toàn không bận tâm đến ánh mắt của những người đi đường xung quanh, hét to lên: "Học theo anh này! Hêy, buồn phiền, mày cút đi! Cút thật xa đi! Tao ghét mày! Lần sau mày còn tới tìm tao nữa, tao sẽ đập chết mày!"

Thiên Tình cười lên."Có hiệu quả thật sao?"

"Em hãy thử đi, không thử thì làm sao mà biết." Mộ Trầm Âm cười khích lệ cô.

Trong lòng Thiên Tình dần dần bị anh thuyết phục. Cô nghi ngờ nhìn anh.

Thử đem hai tay bắc loa ở trên môi, lại liếc anh một cái, thấy được ánh mắt khích lệ của anh, cô hít sâu một hơi, lấy dũng khí, cũng học theo anh đón gió hét lên:

"Buồn phiền ơi, tao không có thích mày, cầu xin mày, hãy tránh xa tao ra!" Mới đầu còn hơi sờ sợ, dè chừng ánh mắt của những người đi đường. Nhưng sau khi phát hiện làm vậy đúng thật là có thoải mái hơn nhiều, tiếng của cô cũng lớn hơn: "Cầu xin mày, đừng tìm tao nữa! Nếu dám tới tìm tao hả, tao sẽ bảo Trầm Âm đánh chết mày!"

"Ha ha ha ha...." Mộ Trầm Âm quả thật muốn cười bò ra.

Sau lưng, tiếng của Thiên Tình bỗng im lặng một lát.

Rồi sau đó....

Mộ Trầm Âm nghe được tiếng cô vang dội và kiên định hơn, vang lên bên tai.

"Thi Nam Sênh, anh cũng đi đi! Cầu xin anh, hãy biến mất khỏi trái tim tôi! Bắt đầu từ hôm nay, tôi muốn có một cuộc sống mới! Tôi không muốn yêu anh nữa! Cũng không cần anh nữa!"

Mộ Trầm Âm nắm chặt tay lái, không quay đầu lại. Nhưng vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được cơ thể cùng với giọng nói nhẹ nhàng run rẩy của cô gái sau lưng.

Anh tiếp lời cô hét lên, "Cảnh Thiên Tình, em là người giỏi nhất! Cảnh Thiên Tình, phải tự yêu lấy chính mình! Cảnh Thiên Tình, rồi Thượng Đế sẽ ưu ái em đấy!"

Hai người cười nói trong gió.

Nước mắt và tiếng cười cũng cùng hòa tan trong gió....

.... .... ....

Phía bên này.

Bóng dáng của hai người vừa biến mất, Thi Nam Sênh liền buông Bạch Thiên Thiên ra. Anh không thèm nhìn cô ta, xoay người muốn đi.

Bạch Thiên Thiên quay người chặn anh lại, "Không phải anh nên mời em ăn cơm sao? Nói gì đi nữa, thì vừa rồi anh đã lợi dụng em mà."

Mắt thoáng tối đi, Thi Nam Sênh nhìn cô ta, "Hình như em hiểu lầm rồi. Là em chủ động đi ra cho tôi lợi dụng!"

"A Sênh, sao anh có thể nói như vậy?" Bạch Thiên Thiên uất ức nhìn anh.

Thi Nam Sênh như nghĩ đến gì đó, liếc nhìn cô rồi dừng chân, "Cảnh Thiên Tình được tuyển rồi sao?"

Bạch Thiên Thiên sững sờ, không ngờ anh lại hỏi mình về chuyện của Thiên Tình. Sắc mặt trở nên u ám, "A Sênh, Thiên Tình đã đến với Trầm Âm rồi, anh cần gì phải quan tâm cô ta như thế chứ?"

Câu hỏi của Bạch Thiên Thiên khiến cho Thi Nam Sênh sửng sốt.

Đúng vậy, nếu cô ấy đã ở bên Trầm Âm rồi, chuyện của cô ấy đâu cần mình quan tâm làm gì? Đáy lòng dâng lên phiền muộn, nhưng không biết phải trút đi đâu. Anh nặng nề liếc nhìn Bạch Thiên Thiên, không nói thêm gì nữa, xoay người kiên quyết rời đi.

Còn lại một mình Bạch Thiên Thiên ảo não nhìn tấm lưng anh, tức giận giậm chân. Cảnh Thiên Tình là cái quái gì? Hôm nay đứa bé đã không còn, tại sao còn cướp đi trái tim của anh?

Lăng Phong từ trong thang máy bước ra, nhìn thấy Bạch Thiên Thiên, liền bước nhanh tới, "Thiên Thiên, nói với em một chuyện."

Bạch Thiên Thiên không có hứng thú hỏi, "Nhận được quảng cáo lớn nào nữa sao?"

"Quảng cáo của ES không phải đã nắm chắc trong tay rồi sao?" Lăng Phong ngước nhìn cô.

"Vậy thì chuyện gì?" Cô càng thêm không có hứng thú.

"Lúc nãy có xem băng diễn thử của Cảnh Thiên Tình ngày hôm nay, quả nhiên giống như tôi đã nói, cô ấy đúng là sinh ra vì sân khấu. Cho nên, về sau tình địch của em cũng chính là đàn em của em rồi!"

Bạch Thiên Thiên cau mày, “Anh thật sự muốn thu cô ta về đội của mình sao?”

“Tôi không lý do gì bỏ qua một ngôi sao tương lai như thế này được."

"Nhưng anh cũng biết rõ quan hệ của chúng tôi không tốt mà."

"Ít nhất, ngoài mặt các cô vẫn quan hệ rất tốt."

"Lăng Phong, anh quyết định chuyện này cũng phải thương lượng trước với tôi chứ?" Bạch Thiên Thiên bất mãn nhìn Lăng Phong.

Lăng Phong cười, "Yên tâm đi, người mới dù sao cũng không vượt qua danh tiếng của cô được. Lại nói, cho dù cô ấy muốn ra mắt, cũng là chuyện của một năm sau. Được rồi, không phải là năm giờ rưỡi em còn có buổi chụp hình sao? Còn không đi mau, hay là muốn đến trễ?"

"Các người đúng là khó hiểu!" Bạch Thiên Thiên trợn mắt nhìn Lăng Phong. Cô thật sự không hiểu được, rốt cuộc Cảnh Thiên Tình có chỗ nào tốt, đáng giá để cho Thi Nam Sênh quan tâm, còn làm cho một người đại diện từng đoạt giải huy chương vàng tiếng tăm lừng lẫy này cũng phải đánh giá cao như vậy!

.... .... ....

Sau khi được Mộ Trầm Âm đưa đi hóng gió, tâm tình của Thiên Tình cũng tốt hơn rất nhiều.

Lúc màn đêm buông xuống, hai người đã đói nên cùng về nhà.

Trong nhà tối đen như mực, có lẽ cha không có nhà.

"Anh ngồi chờ một lát, em đi nấu cơm. Chắc sẽ nhanh có thôi, vì lát nữa còn phải mang cơm đến bệnh viện cho chị nữa. Chắc chị ấy cũng đang đợi em." Thiên Tình vừa vén tay áo lên đi vào nhà bếp, vừa nói chuyện với Mộ Trầm Âm.

"Vậy lát nữa, anh với em cùng đến bệnh viện thăm chị em."

"Anh không phải làm gì khác sao?" Thiên Tình thành thạo vo gạo.

"Đi với em vào thăm chị em, đó cũng là chuyện cần phải làm rồi." Mộ Trầm Âm không ngồi nghỉ theo lời cô, mà vừa ngắm nhìn xung quanh vừa đi theo cô vào nhà bếp.

Nhà bếp vốn không lớn, Mộ Trầm Âm đi vào, lập tức khiến cho toàn bộ không gian bé đi hẳn.

Thiên Tình cười nhẹ, "Nhà cửa đơn sơ chật hẹp, không tiếp đãi anh được chu đáo. Anh sẽ không để ý chứ?"

"Tại sao phải để ý? Ngược lại anh cảm thấy rất mới mẻ." Mộ Trầm Âm nghịch ngợm hết sờ món này tới chạm món kia. Dáng người cao lớn chỉ vừa giơ cánh tay lên đã có thể chạm tới nóc nhà.

Cô cười anh, "Có gì mà mới mẻ chứ?"

"Nhà em tuy nhỏ nhưng ít ra vẫn có hơi người ở, còn nhà anh..." Anh dừng lại một lúc, nhìn Thiên Tình nhún vai nói, "Em cũng thấy đấy. Tuy nó lớn thật, nhưng chẳng giống nơi dành cho người ở, mà giống như khách sạn vậy. Anh ở đó, hôm nào anh trai không đưa phụ nữ về thì anh mới ngủ lại ở đó. Ba mẹ anh thì khỏi nói, một năm về ở một đêm cũng là chuyện vô cùng hiếm có." Anh mím nhẹ môi, dáng vẻ rất buồn và cô đơn.

Thiên Tình cười, "Xem ra mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng. Anh ra ngoài trước đi, đừng ở trong này nữa, nơi này thật sự không thích hợp với anh."

“Để anh làm phụ em."

"Thôi, em sợ anh giúp sẽ càng làm em rối chân rối tay hơn."

"Ha, em đang xem thường anh à!" Anh bất mãn lên án.

Cô chắp tay trước ngực, cười cầu xin, "Xin anh đó, mau ra ngoài đi, đừng làm phiền em mà. Nhà bếp đã nhỏ, anh đứng ở đây làm em muốn xoay người cũng không có chỗ để xoay nữa nè."

Mộ Trầm Âm cười ha ha, "Biết rồi." Vỗ vỗ đầu cô, "Vậy anh đi ra ngoài, em phải nhanh lên nha, anh đói muốn xỉu rồi."

Mộ Trầm Âm nghe lời đi ra ngoài, đứng ở ngoài phòng bếp, như người mất hồn nhìn bóng dáng đang bận rộn ở bên trong. Khóe môi nhếch lên cười nhẹ.

Một cô gái tốt như Thiên Tình vậy, tại sao anh Sênh lại không biết quý trọng?

....***....

Ba ngày sau.

Lúc Thiên Tình đang đón Vãn Tình xuất viện.

Với tình trạng sức khỏe của Vãn Tình hiện nay, chỉ cần đến bệnh viện làm kiểm tra đúng định kỳ, uống thuốc đúng giờ, không lao lực quá độ nữa, thì sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng.

"Thiên Tình, chị đúng là vô dụng." Vãn Tình tự trách. Lần này lại tốn một khoản lớn tiền thuốc men, em ấy không có việc làm, trong nhà lại sắp túng thiếu rồi.

"Chị nói lung tung gì vậy." Thiên Tình thu dọn đồ đạc xong ngẩng đầu lên, trong sáng cười, "Được rồi, chúng ta nên về nhà thôi."

Xong đâu vào đấy, đang tính rời khỏi bệnh viện thì điện thoại di động Thiên Tình lại bất ngờ vang lên. Vừa thấy là số điện thoại lạ, trong lòng cô hồi hộp mong đợi.

"Chị, chờ một chút, em nghe điện thoại."

Thiên Tình buông hành lý trong tay, nghiêng người sang một bên, lịch sự nói, "A lô, xin chào."

"Có phải là cô Cảnh, Cảnh Thiên Tình không?"

"Vâng, tôi chính là Cảnh Thiên Tình."

"Chúng tôi gọi tới từ công ty giải trí Wesley. Hai ngày trước cô có đến casting, sau khi xem xét chúng tôi thấy hình tượng của cô phù hợp với phương hướng bồi dưỡng của chúng tôi. Cho nên, chúng tôi quyết định, chính thức ký hợp đồng với cô để làm nghệ sĩ của công ty chúng tôi!"

Thiên Tình cười thật tươi, "Cám ơn các anh đồng ý cho tôi một cơ hội, tôi sẽ cố gắng hết mình."

"Vậy thì tốt, buổi chiều cô có thời gian rảnh không? Đến công ty chúng tôi để ký hợp đồng. Có một số điều cần thiết muốn bàn bạc với cô. Còn nữa, cô có hồ sơ của trường học ở đó không? Công ty cần thêm những tài liệu cơ sở này."

Hồ sơ? Hồ sơ của mình, lần trước đi làm ở Thi thị, đã nộp vào đó. Sau ngày chia tay với Thi Nam Sênh, thậm chí cô cũng không có đến công ty lần nào.

Dù sao cũng bị đuổi....Nên không cần nói với họ, cô cũng quên luôn hồ sơ của mình vẫn còn ở công ty Thi thị.

"Có hồ sơ, anh yên tâm." Xem ra mình lại phải đến Thi thị một chuyến rồi.

"Ừ. Nếu vậy, còn chuyện này, hy vọng cô chuẩn bị tâm lý thật tốt." Đối phương nói.

"Hả?"

"Chúng tôi muốn cô đi Hàn Quốc đào tạo chuyên sâu ít nhất một năm, hy vọng cô chuẩn bị tâm lý trước cho tốt. Nhất là lính mới chưa có bất kỳ kinh nghiệm nào như cô."

Đi Hàn Quốc một năm? Vậy chị và cha phải làm sao?

Thiên Tình liếc nhìn Vãn Tình, do dự một hồi mới nói: “Xế chiều tôi sẽ đến công ty cho anh câu trả lời chắc chắn, được không?"