Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Chương 154



Lục Yến Tùng xoay người lại, nhưng không làm gì cô cả, chỉ kéo chăn qua đắp lên người cô. Đồng thời, cũng che mảnh tuyết trắng mê người kia. Ánh mắt nặng nề nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp, ngay sau đó anh lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số quen thuộc.

***

Bạch Thiên Thiên xem kỹ lại hình trong điện thoại xong sau đó tìm đến dãy số quen thuộc, bấm gửi sang từng tấm một.

"Cảnh Thiên Tình, đừng trách tôi quá độc ác, muốn trách chỉ trách cô không nên cướp người của tôi..." Bạch Thiên Thiên lầm bầm nói một mình.

Thỏa mãn nhìn tất cả hình chụp đều gửi thành công, tháo sim ra, cầm bật lửa đốt cháy nó.

.... .... ....

Thi Nam Sênh đang cùng bà Lục lo lắng đợi Thiên Tình, gọi điện thoại hết lần này đến lần khác. Bất ngờ lúc này trong sảnh tiệc xảy ra một chuyện...

Thi Nam Sênh lấy làm lạ không hiểu sao đám ký giả đều ồ ạt mở điện thoại ra xem. Sau khi xem xong, mặt mày ai nấy đều vui mừng phấn khởi.

Đang còn cảm thấy kỳ lạ, thì cũng thấy điện thoại của Lăng Phong kêu tít tít. Lăng Phong mở điện thoại xem xong mặt mày cũng tái xanh. Anh cau mày nhăn nhó. Cả hội trường ngay sau đó bàn tán ầm ĩ xôn xao không dứt.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thi Nam Sênh đang định hỏi xem có chuyện gì thì lúc này điện thoại ở trong tay cũng vang lên. Là tin nhắn được gửi đến từ một dãy số lạ. Anh mở ra xem mới biết là tin nhắn hình ảnh, sau đó lướt xem từng tấm...

Sắc mặt càng lúc càng xanh, tay cầm di dộng cũng không kiềm được siết căng, mu bàn tay nổi lên từng cọng gân xanh.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Bà Lục đã nhận ra có gì đó bất thường. Thi Nam Sênh cất điện thoại, ngẩng đầu lên bình tĩnh nói: "Không có gì." Thi Nam Sênh gọi, "Trần Lâm!"

Trần Lâm chạy nhanh tới, thấy sắc mặt khó coi của ông chủ anh ta thấy da đầu mình bỗng chốc tê rần, vội hỏi: "Có chuyện gì ạ tổng giám đốc?"

"Nghĩ cách giúp tôi giữ hết tất cả những ký giả ở đây lại! Mặc kệ cậu dùng cách gì!" Tình trạng nhốn nháo mới vừa rồi nhất định là bọn họ đều đã xem được những tấm hình này.

Thiên Tình.... Sao lại ở chung với Lục Yến Tùng? Là ai đã gởi cho mọi người những tấm hình này? Cô ấy bị người khác hãm hại sao?

"Vâng, tổng giám đốc!" Trần Lâm không dám hỏi nguyên nhân. Chỉ cúi đầu đáp.

Sau đó.... Lăng Phong cũng lặng lẽ rời khỏi phòng tiệc.

Thi Nam Sênh quay đầu giải thích với bà Lục: "E rằng lần này cô không gặp được Thiên Tình rồi, đành đợi lần sau vậy! Cháu xin lỗi."

Nghĩ đến không được nhìn thấy con gái, dĩ nhiên bà Lục rất thất vọng. Nhưng lo lắng nhiều hơn, "Có phải Thiên Tình đã xảy ra chuyện gì rồi không, sao sắc mặt của các cậu ai cũng khó coi hết vậy?"

"Không ạ, cô đừng lo lắng." Thi Nam Sênh an ủi bà Lục, "Giờ cháu đang có việc cần phải đi gấp, cho nên tạm thời không tiếp chuyện cô được." Thi Nam Sênh nói xong, không đợi bà Lục hỏi thêm gì đã vội vã đi ra ngoài.

Lúc bước ra khỏi phòng tiệc thì thấy Lăng Phong đang định lên xe.

"Lăng Phong!" Thi Nam Sênh gọi anh ta lại.

Lăng Phong quay đầu lại, sắc mặt khó coi hỏi, "Thi tổng cũng nhận được hình?"

"Không chỉ đơn giản có mỗi mình tôi nhận được, mà tất cả giới truyền thông có mặt ở đó cũng nhận được. Trang đầu ngày mai, tôi có thể đoán trước được mười mươi rồi."

Lăng Phong nghe vậy hai đầu long mày càng thêm cau có.

Thi Nam Sênh nhìn anh ta, "Anh là người từng trài, nhiều năm qua xử lý không ít những chuyện như thế này. Hy vọng lần này anh có thể dùng cách ổn thỏa nhất để giải quyết êm đẹp chuyện này!" Dứt lời, anh nhanh chân bước lên ngồi vào xe.

Đề máy mới mới hạ cửa sổ xe xuống nói với Lăng Phong: “Tôi sẽ liên lạc với anh sau, nếu cần giúp đỡ cứ lập tức báo cho tôi biết."

Lăng Phong nhìn xe Thi Nam Sênh nhanh chóng biến mất. Chỉ sợ.... Lần này, sẽ không có đơn giản như vậy!

Hình tượng tốn bao công sức xây dựng cho Thiên Tình bây giờ toàn bộ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!

Nhiều ký giả như thế, muốn phong tỏa tin tức cũng không phải là chuyện dễ. Nếu như thật sự không còn cách nào khác, có lẽ công ty sẽ lựa chọn đóng băng cô mà thôi!

***

Vãn Tình không ngờ bỗng nhiên nhận được điện thoại của Lục Yến Tùng. Nhìn dãy số quen thuộc cô thoáng sững sờ. Ngón tay dừng trên màn ảnh thật lâu vẫn không nhúc nhích.

Đừng nhận.... Mỗi lần Lục Yến Tùng tìm cô là y như rằng không có chuyện gì tốt cả. Cô tự nói với mình như vậy, thế nhưng, trong lòng cứ như có một âm thanh khác đang thúc giục cô.

Rốt cuộc, quyết định ấn nút tắt không nhận. Điều khiến cô ngạc nhiên chính là, Lục Yến Tùng không điện tới nữa. Trong lòng bỗng có cảm giác rất kỳ lạ. Hình như là mất mác…

Nhưng ngay sau đó nhận được một tin nhắn của Lục Yến Tùng gửi đến, bấy giờ cô mới mở ra xem.

Khi đọc được nội dung trong tin nhắn, sắc mặt Vãn Tình thoáng chốc trắng không còn chút máu. Người trong hình không phải là người khác, chính là Thiên Tình! Em ấy đang nằm ở trên giường, hình như là đang ngủ. Hai mắt nhắm hờ, còn người bên cạnh em ấy chính là Lục Yến Tùng....

Sống lưng Vãn Tính lạnh toát, tay cầm điện thoại run lên, lập tức gọi lại. Nhưng Lục Yến Tùng cố tình để cô sốt ruột. Chờ rất lâu, cuối cùng anh ta cũng chịu nhận điện thoại.

“Lục Yến Tùng! Tại sao em gái tôi lại ở chỗ anh? Anh không được làm bậy với em ấy!" Vãn Tình sợ hãi quát lên.

"Cô có tư cách gì mà ra lệnh cho tôi?" Lục Yến Tùng lạnh lùng hỏi.

Tay cầm điện thoại run bần bật, Vãn Tình nói: "Đừng khiến tôi hận anh hơn!" Sáu chữ đơn giản, nhưng cô gần như phải dùng hết hơi sức gằn từng chữ để nói.

Lục Yến Tùng ở đầu bên kia cảm thấy ngực nhói lên. Như có ai cầm cục đá thật to nện vào tim anh ta, đau đến mức khiến anh ta cau mày lại.

"Lục Yến Tùng, anh có đang nghe tôi nói không?" Hồi lâu không thấy anh lên tiếng, Vãn Tình vội hỏi.

Lúc này Lục Yến Tùng mới bình tĩnh lại. Giọng nói lạnh lùng xuyên qua làn sóng điện từ vọng đến bên tai Vãn Tình, "Cảnh Vãn Tình, tôi không ngại để cô hận tôi thêm chút nữa đâu. Vì như vậy thì cô mới có thể không quên được tôi."

Vãn Tình gần như sụp đổ. Nước mắt tuôn đầm đìa như thác lũ. Cô bụm chặt điện thoại, nói mà như van xin: "Thiên Tình là em gái tôi, anh biết tôi lo lắng cho nó bao nhiêu mà.... Cầu xin anh, đừng làm tổn thương em ấy! Nếu không, tôi sẽ liều mạng với anh!"

Nghe thấy âm thanh nấc nghẹn của cô, Lục Yến Tùng cảm thấy tim mình cũng tắc nghẽn không thở nổi. Không phải anh muốn hai chị em cô ta khổ sở, đau lòng sao? Nhưng giờ phút này.... Hai người đều ở trước mắt anh, chỉ cần anh đi về phía trước một bước, chỉ cần đẩy một cái là hai người bọn họ rơi vào vực sâu vạn trượng. Thế nhưng, sao anh lại chần chừ không ra tay được?

"Khách sạn Trung Hoàn, phòng 2301! Trong vòng 20 phút cô có thể đến được đây, tôi bảo đảm em gái cô sẽ không tổn hại một cọng tóc nào!" Lời của anh đối với Vãn Tình quả thực như được đại xá.

Không kịp suy nghĩ nhiều, thay quần áo liền vội vã lao ra khỏi phòng.

Ngoài phòng khách.

Cảnh Kiến Quốc đang lên mạng chơi game đánh cờ bằng máy vi tính, thấy con gái hốt hoảng lao ra ngoài, trừng mắt hỏi, "Trễ thế này con còn muốn đi đâu nữa?"

"Cha, có thể tối nay con sẽ về trễ. Thiên Tình cũng vậy." Vãn Tình vừa cầm chìa khóa, vừa trả lời.

“Cha biết rồi, lúc này em gái con chắc chắn đang ở cùng với Thi Nam Sênh. Còn con đi gặp Lục Yến Tùng hả? Cha nói nhé, con phải học hỏi em gái con một chút, bắt lấy thằng nhóc kia. Tương lai sau này tụi con đều được lấy chồng giàu sang quyền thế, cha đây cũng được nở mày nở mặt...." Cảnh Kiến Quốc nói mà không kịp thở.

Vãn Tình mỉm cười chua chát, liếc nhìn vẻ mặt hớn hở của cha, cuối cùng không nói gì mà đi thẳng ra cửa. Cha có biết....Quan hệ giữa mình và Lục Yến Tùng tồi tệ đến cỡ nào không?

Kết hôn ư? Cô có thể lấy bất kỳ người đàn ông nào, nhưng chỉ riêng anh ta là không có khả năng....

***

Lúc Thi Nam Sênh đến dưới lầu, không ngờ lại gặp được Vãn Tình, "Sao chị cũng tới đây?" Thi Nam Sênh sóng vai cùng cô đi vào khách sạn, bước chân cả hai đều vội vã.

"Chẳng lẽ Lục Yến Tùng cũng báo cho anh biết?" Vãn Tình kinh ngạc như anh.

"Thì ra anh ta gọi chị tới đây!" Thi Nam Sênh mím môi.

Hai người bước nhanh đến cửa thang máy, Vãn Tình nói: "Họ ở phòng 2301."

Sắc mặt vô cùng Thi Nam Sênh khó coi, nhấn mở cửa thang máy, nặng nề bước vào bên trong.

"Tại sao họ ở cùng nhau vậy? Thiên Tình biết Lục Yến Tùng sao?" Trong lòng Vãn Tình rất hỗn loạn. Không chỉ đơn giản như thế, sao bọn họ lại cùng ở trong khách sạn, có khi.... còn ở chung một giường nữa…

“Tôi không biết...." Thi Nam Sênh chống tay lên vách thang máy, bàn tay hết siết rồi lại buông, buông xong rồi lại siết đến nổi đầy gân xanh. Đã lần thứ 20 giương mắt nhìn lên đèn báo nhấp nháy. Trong lòng chưa bao giờ cảm thấy lo lắng như lúc này.

Lục Yến Tùng.... Tốt nhất anh đừng nên đụng vào một ngón tay của Thiên Tình, nếu không... Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!

Tâm trạng của Vãn Tình không khá hơn Thi Nam Sênh là bao. Thấy anh khẩn trương như vậy, cô liếm liếm cánh môi, lên tiếng: "Anh đừng lo lắng. Lục Yến Tùng đã đồng ý với tôi, tuyệt đối sẽ không đụng vào Thiên Tình."

Ánh mắt u ám của Thi Nam Sênh lườm sang cô, "Lời của anh ta có tin được không?"

"Ít nhất anh ta chưa bao giờ gạt tôi."

"Chỉ mong lần này cũng sẽ không gạt cô." Thi Nam Sênh cố gắng nhịn xuống cảm xúc không khống chế được của mình.

Tiếng "Tinh" đanh giòn vang lên, Thi Nam Sênh nhanh hơn Vãn Tình vọt ra ngoài trước.

Nhìn chung quanh một vòng, mới chạy nhanh đến nơi mình cần đến. Vãn Tình cũng chạy theo phía sau.