Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Chương 79: Để cho cô thấy rõ…ai mới là người đàn ông của cô



Mộ Thiệu Đàm khoanh tay nhìn anh, "Em muốn đuổi theo Thiên Tình?"

"Đương nhiên! Anh, con gái đều kì quái thế sao? Khi không lại khóc như vậy?"

"Đương nhiên là bởi vì đau lòng." Mộ Thiệu Đàm trợn mắt nhìn em trai, cảm thấy sao em trai mình lại quá ngây thơ.

"Đau lòng?" Mộ Trầm Âm gãi gãi đầu."Chúng em rõ ràng đang rất vui vẻ, vô duyên vô cớ sao lại đau lòng?"

"Trầm Âm, anh nói thật với em, em đừng cảm thấy khó chịu." Mộ Thiệu Đàm nhìn chằm chằm em trai mình, phải để thằng bé chuẩn bị tinh thần đã.

"Anh, có gì cứ nói thẳng đi! Anh nói nhanh đi, nếu không em đi đây." Anh không đợi được nữa, muốn đuổi theo Thiên Tình.

"Đi cái gì mà đi? Thiên Tình là người của A Sênh!"

"Anh nói cái gì?" Mộ Trầm Âm nhìn Mộ Thiệu Đàm, đáy mắt xẹt qua sự phức tạp.

Nhưng, chỉ hai giây sau lại cong môi cười, "Anh à, đừng lừa em chứ. Dù anh không thích Thiên Tình cũng đừng nói lời này để gạt em! Thiên Tình với anh ấy còn giống như không quen biết nữa mà."

"Trầm Âm, em biết rõ là anh không lừa em mà!" Mộ Thiệu Đàm trịnh trọng nhìn em trai.

Trong lòng Mộ Trầm Âm đau xót, tầm mắt hơi chuyển một vòng rồi lại nhìn lên mặt Mộ Thiệu Đàm.

Dáng vẻ bị tổn thương, tay siết chặt hộp quà trong tay.

"Nếu đúng thật là người của anh Nam Sênh, tại sao cô ấy không nói với em? Tại sao bọn họ còn phải giả bộ như người xa lạ trước mặt em!" Trầm Âm gầm nhẹ, thấy mình bị tổn thương nghiêm trọng. Anh cảm giác mình bị bạn bè lừa gạt!

"Tại sao Thiên Tình không nói với em, anh nghĩ cô ấy có lý do của mình. Trầm Âm, nếu thực sự em thích cô ấy, anh khuyên em nên gạt bỏ tình cảm này đi." Mộ Thiệu Đàm nhắc nhở em trai.

“Sao em phải gạt bỏ tình cảm của mình? Em có thể cạnh tranh công bằng với anh Nam Sênh. Vừa rồi anh cũng thấy anh Nam Sênh nhìn Thiên Tình thế nào rồi đấy! Ngay trước mặt Thiên Tình anh ấy vẫn không chút kiêng kỵ làm trò với người đàn bà khác! Anh ấy căn bản không yêu Thiên Tình!"

Mộ Trầm Âm nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, không khỏi bất bình thay Thiên Tình.

Khó trách, kể từ lúc anh Nam Sênh xuất hiện, ánh mắt cô từ đầu đến cuối đều chỉ nhìn anh ấy....

Khó trách, nghe lén anh và người đàn bà kia nói chuyện, sắc mặt cô lại khó coi như vậy....

Khó trách, lúc anh Nam Sênh và người đàn bà kia rời đi, cô lại khóc....

"Cậu ấy không yêu Thiên Tình, vậy thì sao? Nhưng Thiên Tình yêu cậu ấy!" Mộ Thiệu Đàm nói tiếp, "Trầm Âm, em chậm hơn A Sênh không phải chỉ một, hai bước. Thiên Tình đang mang thai, đứa bé là con A Sênh! Chuyện này em cũng chẳng xa lạ gì nữa. Cái người mà đang mang thai con của A Sênh và phá hỏng hôn lễ của cậu ấy với Bạch Thiên Thiên, chính là Thiên Tình!"

Mộ Trầm Âm cảm thấy như có tiếng sét giáng xuống đầu.

Hai mắt tối lại, nhìn chòng chọc Mộ Thiệu Đàm, giống như không muốn tin sự thật này.

Những tin tức đó anh không có hứng thú muốn biết. Biết một vài chuyện thì hơn nửa là nghe người khác nói.

"Anh, có phải....Chỉ bởi vì anh không muốn em và anh Nam Sênh cùng thích một người con gái cho nên mới nói như vậy...." Ánh mắt của anh ảm đạm, giọng nói cũng vô cùng buồn bã.

"Trầm Âm, từ nhỏ đến lớn anh đã lừa em bao giờ chưa?"

Trái tim Mộ Trầm Âm càng lúc càng lún chìm xuống đáy vực.

Tim ngỡ ngàng nhìn chằm chằm cánh cửa mà người con gái vừa biến mất tại đó, cũng không nhịn được, cất bước đuổi theo.

***

"Ai cho phép cô chạy?" Thi Nam Sênh nhanh tay kéo Thiên Tình lại.

Thiên Tình liều mạng giãy giụa, "Anh buông tôi ra.... Tôi muốn đi về."

"Đi về? Hay là không đợi được nữa muốn vào tìm Trầm Âm?"

Nghĩ đến những hình ảnh vừa rồi, Thi Nam Sênh tức muốn phát điên.

Anh thô bạo bóp cằm Thiên Tình “Cảnh Thiên Tình, bản lĩnh quyến rũ đàn ông của cô thật không thể xem thường! Tôi đã cảnh cáo cô không được phản bội tôi rồi! Vậy mà sau lưng cô lại dám ôm ôm ấp ấp với Mộ Trầm Âm, đúng là đáng hận!"

"Anh thật khó hiểu.... Buông tay ra, anh bóp tôi đau quá!"

Cô gào khóc lên ra sức giãy khỏi bàn tay anh.

Nhưng thân thể cao lớn của anh vẫn bất động.

Cô không thoát được, còn bị anh lôi kéo tới chỗ xe như một con rối.

“Tôi sẽ cho cô nhớ ai mới mà người đàn ông của cô!"

Cô gái lúc nãy nhìn thấy cảnh này cũng há miệng kinh ngạc.

"Thi tổng, anh muốn chơi đôi?" Cô ta chau chau mày, quét mắt nhìn Thiên Tình, "Nếu như muốn chơi đôi, chỉ sợ chiếc xe này của anh không đủ chỗ cho ba người chúng ta."

"Cút!" Thi Nam Sênh nổi điên quát lên, kéo cửa chỗ ghế phụ ra nhét Thiên Tình vào.

Cô ta bị tiếng gầm của anh làm cho sợ hết hồn.

Thấy hai người bọn họ đều đã lên xe, lúc này mới biết không có chuyện của mình nữa, dậm chân giẫn dữ mắng một câu, mới không cam lòng rời đi.

.... .... ....

Thiên Tình vừa bị nhét vào ghế lập tức xoay người muốn xuống xe. Nhưng cửa xe cũng đã bị anh khóa lại.

Cô không mở ra được. Trong không gian chật hẹp chỉ còn hai người bọn họ.

Thiên Tình cảm thấy xung quanh lạnh lẽ đến đáng sợ, khiến cô rùng mình.

"Thiên Tình!" Một giọng lanh lảnh bỗng vang lên bên ngoài xe.

Thiên Tình sững sờ quay đầu lại, thấy Mộ Trầm Âm đang từ trong phòng tiệc đi ra.

Cả người anh được bao trùm bởi ánh sáng mông lung, từ bên trong lo lắng chạy ra. Anh dáo dác nhìn khắp nơi, hiển nhiên là đang muốn tìm cô.

“Tôi xuống chào anh ấy một tiếng." Thiên Tình nói xong, định đẩy cửa xe bước xuống. Nhưng khuỷu tay lại bị Thi Nam Sênh giữ lại.

Anh lạnh lùng nhìn cô, "Không được xuống!”

“Tôi chỉ chào anh ấy một tiếng thôi. Tôi là khách, anh ấy là chủ mà.” Thiên Tình giải thích.

Cô cố gắng gạt tay anh ra, nhưng anh giữ tay cô càng chặt.

Ngón tay siết chặt muốn bấm sâu vào da thịt cô, đau đến mức Thiên Tình phải há miệng nhìn anh: “Anh làm tôi đau quá…”

Thi Nam Sênh vẫn không buông tay, ngược lại còn dùng sức kéo luôn cô sang ghế mình.

Cô sợ hãi hét lên, chợt nghe một tiếng động nhỏ vang lên. Thi Nam Sênh hạ ghế lái xuống, hai người cũng theo đó mà ôm nhau nằm ngã xuống.

“Anh muốn làm gì?” Thiên Tình mở to mắt, hoảng sợ muốn bò dậy.

Theo bản năng nhìn ra phía ngoài xe, thấy Mộ Trầm Âm đang ngó quanh tìm khắp nơi như đang định đi tới chỗ này.

“Cô nói xem tôi muốn làm gì?” Trong mắt Thi Nam Sênh đều là vẻ xấu xa mờ ám, mặc dù cười nhưng khi nói chuyện chẳng chút dịu dàng, “Chúng ta đã làm không ít lần rồi, lẽ nào cô còn chưa hiểu ư?”

Hành động vừa rồi của cô anh thấy rất rõ ràng, nếu không nhìn lầm, hẳn cô đang lo lắng cho Mộ Trầm Âm! Nhận thức được điều đó, càng khiến anh sôi máu muốn đánh người.

“Anh đừng như vậy. Tôi không muốn ở đây…” Thiên Tình chống cự quyết liệt.

Nghĩ đến vừa rồi anh và người đàn bà kia còn tán tỉnh nhau, nghĩ đến bọn họ muốn hoan ái ở chỗ này, khiến cô không thể nào chấp nhận được.

Hơn nữa… Trầm Âm còn đang ở bên ngoài.

Anh ấy là bạn cô, hơn nữa, cô thực sự rất quý mền người bạn luôn khiến cô thoải mái vui vẻ này.

Mặc dù anh là hoàng tử, thân phận cao quý nhưng anh không hề kiêu ngạo trước mặt cô.

Cô muốn trân trọng người bạn này, không muốn cho anh biết cô đã từng bán rẻ bản thân.

Sợ anh, xem thường mình…

“Chúng ta không phải lần đầu tiên làm ở chỗ này. Lần trước không phải cô còn rất thích thú sao? Sao bây giờ lại không dám làm?” Sự tức giận trong mắt Thi Nam Sênh mỗi lúc càng tăng, khiến người ta sợ hãi.

Hai tay anh hùng hổ túm chặt cằm cô, ánh mắt tối sầm nhìn chằm chằm nét hoảng hốt trong mắt cô.

“Sợ Trầm Âm nhìn thấy sao?” Giọng điệu gắt gỏng như đang rất căm tức.

Thiên Tình cũng không phủ nhận, hàng mi hơi run nhẹ, yếu ớt tựa như cánh bướm.

Gạt hai tay anh đang túm mình ra, “Mời anh buông tôi ra, tôi muốn xuống xe.”

“Tôi mạn phép không buông!” Phản ứng này của cô đã thật sự chọc giận anh.

Anh chẳng những không buông tay, ngược lại còn nghiêng người lật cơ thể Thiên Tình qua, nằm áp lên người cô.

Thiên Tình la lên chí chóe, nhưng bàn tay của anh đã đẩy váy của cô lên cao.

Shit! Đêm nay cô rất quyến rũ, rất gợi cảm, khiến anh say mê cô không tài nào dứt ra được.

Có điều, sự hấp dẫn này lại dành cho người đàn ông khác chiêm ngưỡng!

Suy nghĩ này khiến ngực anh tức nghẹn, cứ nằm mãi ở đó không tan được.

“Cảnh Thiên Tình, không phải cô luôn sợ cậu ta biết được quan hệ của chúng ta sao? Bây giờ tôi sẽ để cậu ta mở to mắt lên nhìn cho rõ.”

Anh tàn nhẫn nói xong, ngón tay cùng lúc nhấn một nút ở phía trước xe.

Mui xe chậm rãi mở bung lên.

“Đừng như vậy!” Thiên Tình hoảng sợ kêu lên, đấm lên bả vai anh, “Cầu xin anh, đừng để cho bạn tôi xem thường tôi… Ưmh…”

Lời còn chưa nói hết đã cảm thấy phía dưới chợt lạnh.

Chiếc quần lót mỏng manh của cô bị bàn tay thành thạo của Thi Nam Sênh đẩy xuống đến đầu gối.

“Ưmh… Anh… Thật quá đáng!” Nước mắt dâng đầy hốc mắt cô.

Bởi vì bị anh đè xuống cô hoàn toàn không biết tình huống bên ngoài xe thế nào.

Có phải Trầm Âm đã tới đây rồi không?

Có phải anh ấy đã thấy cảnh này rồi không?

Nếu như nhìn thấy, anh ấy sẽ nghĩ về mình như thế nào đây? Nhất định sẽ cảm thấy mình thật rẻ mạt.

“Tôi quá đáng? Cảnh Thiên Tình, cô lại rơi nước mắt vì gã đàn ông khác, thật quá quắt!” Hàng nước mắt đó khiến cho Thi Nam Sênh cảm thấy vô cùng chướng mắt.

Thậm chí trong ngực còn nghẹn ứ cảm giác khó chịu.

Anh cũng chẳng còn tâm trí để nghĩ xem những cảm giác này từ đâu mà có. Thân thể anh đột ngột hạ xuống mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể Thiên Tình.

Không hề có màn dạo đầu, cũng chẳng chịu vuốt ve…

“Ưmh… Đau quá…” Thiên Tình hô nhỏ lên, tay theo bản năng túm lấy áo sơ mi của anh siết chặt đến độ lộ cả những khớp xương.

Anh quá lớn. Mà cô lại rất chặt. Anh cứ thế mà xông vào, phần đau đớn ấy khiến thân xác cô như rã rời.

Thi Nam Sênh không chuyển động tiếp, mà dùng môi lưỡi liếm lên vành tai cô, phủ lên tai cô nhỏ giọng thầm thì: “Tiểu yêu tinh, em có thể kêu lớn lên một chút. Cậu ấy còn cách chúng ta năm mươi mét nữa, em có thể dùng tiếng kêu rên rỉ của mình để gọi cậu ấy tới đây…”

Thiên Tình nghiêng đầu tránh né hơi thở của anh, thế nhưng anh lại trườn lên tiếp tục gặm cắn, khiến cô không nhịn được mà run rẩy.

Cô thút thít, trong mắt đều là làn nước mắt uất ức, nhìn anh nói: “Tại sao anh cứ luôn thích trêu chọc tôi như vậy chứ?”

“Đúng, tôi thích trêu chọc em như vậy đấy. Ai bảo cơ thể này của em nhạy cảm quá làm chi, và nó cũng vốn dành riêng chỉ để mình tôi trêu chọc mà thôi…” Thi Nam Sênh đau đớn rên lên, nơi hạ thể đã trướng lên đến cực điểm, anh từ từ nhịp nhàng ra vào.

Hài lòng khi nghe thấy những tiếng thở hổn hển của Thiên Tình, anh lại mạnh mẽ dùng lực đẩy sâu hạ thể vào cô hơn như thể để trừng phạt cô.

“A…” Cô cắn môi đến trắng bệch, không dám để tiếng rên của mình bật ra thành tiếng.

Mui xe mở lên, không còn gì để cách âm nữa, người phía ngoài có thể nghe thấy rõ ràng tiếng rên của cô.

“Anh nói lung tung gì vậy?... Tôi không hề có cảm giác…” Cô cố hạ thấp giọng mình thật nhỏ.

“Thật sự không có cảm giác sao? Vậy để tôi cho em biết thế nào là có cảm giác.” Thi Nam Sênh đột nhiên hơi nhổm dậy, hai cánh tay giữ chặt hông của cô.

Không đợi cô kịp phản ứng, anh đã lật người, nhấc cô đặt lên đùi mình, tách hai chân cô ra hai bên người, bộ sườn xám xinh đẹp lúc này đã xốc xếch mất trật tự được anh đẩy lên cao.

Từ lúc nằm cho đến khi ngồi dậy, nơi đó của hai người vẫn dính chặt nhau không rời.

Tư thế này lại càng khiến hai người bọn họ dán sát nhau hơn, vào càng sâu hơn.

Cằm bỗng nhiên bị anh túm chặt vặn đưa ra phía bên ngoài, “Nhìn thấy không? Trầm Âm đang ở bên ngoài đó. Chỉ cần em hô lớn một chút, cậu ta lập tức sẽ tới đây.”

Thiên Tình nhìn sang.

Quả nhiên…

Mộ Trầm Âm đang cách bọn họ càng lúc càng gần, ước chừng chỉ khoảng bốn mét nữa thôi.

Anh ấy đang đứng đó nhìn quanh bốn phía, kiên trì tìm kiếm cô.

Cô vô cùng căng thẳng, siết chặt nắm tay, trong lòng thầm cầu nguyện anh ngàn vạn lần đừng đi tới chỗ này…

Cô đang thế nà đương nhiên không muốn bất kỳ ai nhìn thấy, bạn lại càng không thể.

Nếu bị nhìn thấy trong hoàn cảnh này, về sau cô thật không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa…

“Ưmh…Tiểu yêu tinh, em kẹp chặt quá…”

Tiếng khó chịu rên rỉ của Thi Nam Sênh đã kéo thần trí cô quay về.

Mặt cô bỗng chốc đỏ lên.

Thì ra vừa rồi vì quá căng thẳng mà cô đã vô thức kẹp chặt phía dưới lại.

“Thả lỏng một chút, nếu không tôi thật sự bị em làm cho gãy mất…”

Anh thở đứt quang dỗ dành cô. Bàn tay đồng thời lần tìm đến nơi hai người đang kết hợp vê nắn nhụy hoa mềm mại nhạy cảm kia.

“Anh… Nếu anh khó chịu thì… Ưmh…” Ngón tay của anh càng mạnh hơn, không ngừng vân vê, khiến hơi thở cô không còn ổn định được nữa, phải cố gắng lắm mới nói được hết câu, “Nếu anh khó chịu thì buông tôi ra đi… Tôi không muốn…”