Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Chương 94: Bất kỳ người đàn ông nào cũng có thể



"Cô không thể sao? Vậy chắc là cô không biết bộ dạng này của mình lẳng lơ đến mức nào đâu!" Giọng điệu anh bỗng trở nên lạnh lùng tàn nhẫn. Dường như người mới tức thì dịu dàng khiến cô say đắm hoàn toàn không phải là một người.

Bàn tay tiếp tục dừng lại trên ngực cô bóp mạnh một cái, nheo mắt đùa cợt nhìn cô, "Đây chính là bản tính lẳng lơ vốn có của cô, chỉ cần bị tôi trêu chọc một chút thôi, thì cô đã không chịu nổi mà chảy nước ra rồi này. Chỉ tiếc.... Cảnh Thiên Tình, tôi đã không còn hứng thú với cô nữa rồi!"

Thiên Tình nhất thời run lên. Cảm nhận được động tác tay anh cũng từ từ dừng lại.

Sau đó....Tay anh lập tức rời khỏi người cô, anh buông cô ra đứng dậy, hờ hững sửa sang lại quần áo trên người mình. Cứ thế đứng ở cạnh giường nhìn cô từ trên cao xuống giờ phút này quần áo xốc xếch, dáng vẻ cũng chật vật không chịu nổi.

Vậy nên....Ban nãy anh bất ngờ dịu dàng như thế, chỉ vì muốn đợi đến giờ khắc này để nhục nhã mình? Thiên Tình chỉ cảm thấy trong nháy mắt toàn bộ hơi lạnh bao trùm lấy cô. Chóp mũi ê ẩm cay xè, cô xấu hổ kéo chăn lên che lại cơ thể nửa trần của mình.

"Bây giờ mới che, có muộn không?" Giọng điệu đùa cợt của anh lại vang lên.

Thiên Tình rùng mình, bị anh nhục nhã, giờ phút này cô chỉ muốn đánh trả lại một đòn. Cắn cắn môi, dứt khoát xoay người lại, cười lạnh đối mắt cùng anh, "Anh Thi, tôi là hạng người gì, chẳng phải anh là người rõ hơn bất kỳ ai sao? Đúng, tôi là người rất lẳng lơ. Hôm nay nếu không phải là anh mà đổi lại người đàn ông khác, tôi cũng sẽ có cảm giác giống như thế. Đó chính là bản tính của tôi, như vậy, anh hài lòng chưa?"

Cô nói vậy chẳng khác nào đã khiêu chiến lòng tự ái của đàn ông trong anh. Mắt chợt tối đi, sự lạnh lùng nơi đáy mắt càng dày đặc.

"Bây giờ, mời anh ra ngoài. Tôi muốn nghỉ ngơi! Còn nữa...." Cô trịnh trọng nhìn anh, sự tuyệt vọng hiện rõ nơi đáy mắt, "Hy vọng sau này anh Thi đừng xuất hiện ở đây nữa. Tôi không muốn gặp lại anh!" Mỗi một chữ đều nhấn mạnh tựa như tuyên bố quyết tâm của cô.

Làm nhục cô, bây giờ cô cũng đã lên tiếng kết thúc, anh nên cảm thấy rất vui mới phải! Nhưng tại sao, loại cảm giác này nó lại buồn bực ứ nghẹn đến vậy? Người phụ nữ này, e là sớm đã muốn gạt bỏ quan hệ với anh từ lâu rồi! Nếu không, đã không công khai nói lời chúc phúc ở trên ti vi!

"Cô không nhắc tôi...Tôi cũng sẽ không trở lại. Bởi vì, tôi chán ghét khi phải nhìn thấy cô!" Sau khi bỏ lại những lời này, Thi Nam Sênh đóng sầm cửa phòng bệnh, sau đó đi ra ngoài.

Cũng không quay đầu lại một lần nào....

Cho đến bóng dáng của anh biến mất khỏi phòng bệnh, nước mắt của Thiên Tình cũng không kiềm được nữa lăn dài xuống.

Đáy lòng, vừa đau vừa mất mát....

Cô vô lực ngã lại giường, co ro cuộn người lại.

Kết thúc rồi....

Mối tình đơn phương hoang đường này của cô, đã hoàn toàn kết thức bởi lần nhục nhã này....

Nhiều lần bị tổn thương đã khiến cô mệt mỏi....

Người đàn ông này, cô thật sự không muốn yêu nữa....

***

Mấy ngày sau đó, Thiên Tình vẫn nằm viện dưỡng bệnh.

Thi Nam Sênh thật sự không xuất hiện nữa.

Thiên Tình cũng chẳng còn thiết tha mong đợi gì.

Trái tim đã nản chí ngã lòng, đã bình tĩnh đón nhận.

Cũng may....Sau mấy ngày nhàm chán vô vị, cuối cùng hôm nay cũng được xuất viện.

Vãn Tình tới đón cô xuất viện, dường như bởi vì em gái khỏi bệnh mà thần sắc của chị cô cũng tốt hơn rất nhiều.

"Cuối cùng cũng xuất viện! Từ nay về sau, chị em ta sẽ tiếp tục nương tựa nhau mà sống nhé!" Vãn Tình có vẻ như rất vui.

Thiên Tình cũng mím môi cười, "Sau này em sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, nhất định phải nuôi cho chị béo lên mới được."

"Con nhỏ ngốc này, em nuôi cho mình béo lên trước đi rồi hãy nói. Gần đây em gầy đi rất nhiều! Chị đã nấu nồi cháo hải sản ở nhà rồi, đợi chút em về nếm thử xem thế nào."

"Mới nghe thôi mà em muốn chảy nước miếng rồi nè." Thiên Tình cười nói.

"Chị, lát nữa chị về nhà trước nhé, được không?" Thiên Tình hỏi Vãn Tình.

"Hả? Vậy còn em? Em muốn đi đâu?"

Thiên Tình hơi ngập ngừng, một lúc lâu mới trăn trở mở miệng: “Em muốn đến thăm bác Thi, nói xin lỗi với bác ấy, tiện thể lấy hành lý của em về luôn."

Vãn Tình gật đầu, ủng hộ quyết định của em gái, "Vậy được, em đi đi. Hãy lựa lời mà nói chuyện với bà Thi. Chị ở nhà đợi em về ăn cơm."

"Dạ."

***

Mộ Trầm Âm bị tiếng chuông cửa reo vang inh ỏi đánh thức.

Anh buồn bực cào bới tóc, liếc nhìn đồng hồ trên tường, mới có hơn tám giờ sáng thôi. Qua loa mặc quần áo vào rồi chạy xuống lầu.

Người giúp việc đã ra mở cửa.

Mộ Thiệu Đàm uống say bét nhè lảo đảo đi vào.

Mộ Trầm Âm xuống lầu, khi nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của anh trai mình thì nhíu mày, "Anh, có phải anh đang bị thất tình nên đi tìm rượu giải khuây không?"

"Phì, anh trai em làm sao có thể thua trong tay phụ nữ được hả?"

"Nói vậy, lẽ nào anh thua trên tay đàn ông à?" Mộ Trầm Âm vừa nói, vừa đi vào nhà bếp, "Dì Lưu, sáng nay ăn gì vậy?"

Còn chưa nghe được dì Lưu trả lời, đã nghe được tiếng cằn nhằn của Mộ Thiệu Đàm ở phòng khách, "Đúng, nhưng cũng không phải....thua bởi trên tay đàn ông. A Sênh.... ậc....thằng nhóc đó, chẳng phải thất tình thôi sao? Có cần phải ngày nào cũng kéo anh đi uống rượu thế này không ...."

Mộ Trầm Âm đang đi gần tới nhà bếp bỗng dừng chân lại. Anh lui về sau hai bước theo phản xạ như người máy, ngoảnh đầu lại nhìn Mộ Thiệu Đàm đang đứng từ xa, "Anh, anh vừa nói gì?"

"Anh á....anh có nói gì sao?" Mộ Thiệu Đàm mơ mơ màng màng hỏi lại, gỡ cà vạt trên cổ xuống rồi tiện tay ném sang một bên, "Đừng làm ồn, anh ngủ một chút đã...." Dứt lời, anh liền nhắm mắt ngủ thật.

Mộ Trầm Âm đột nhiên nhào tới, níu lấy cổ áo kéo anh mình ngồi dậy, "Anh, anh vừa nói anh Sênh thất tình hả, có thật không?" Trong đôi mắt hoa đào của Mộ Trầm Âm lấp lánh tia sáng khác thường.

Mộ Thiệu Đàm nhíu mày, "Chuyện này liên quan gì đến em?"

"Đương nhiên có liên quan đến em rồi! Có phải Thiên Tình đã chịu rời bỏ anh ấy rồi không? Anh, anh mau nói cho em biết đi!"

"Bọn họ làm gì có bỏ hay không bỏ chứ....Đứa bé của Thiên Tình không còn, cho nên, theo lẽ tự nhiên thì quan hệ của họ cũng chấm đứt...."

"Yeah!" Mộ Trầm Âm vui mừng thốt lên, như muốn nhảy cẫng lên.

"Anh, anh nhớ ở bên cạnh anh Sênh nhiều hơn nhé, giúp anh ấy thoát khỏi bóng mây thất tình càng sớm càng tốt. Em sẽ chúc phúc cho anh ấy! Sẵn tiện anh nhớ nói cho anh ấy biết, con gái tốt trên đời này còn nhiều lắm, tuyệt đối đừng vì một gốc cây mà bỏ cả khu rừng. Nếu anh ấy không tìm được đối tượng thích hợp thì hãy tìm em, em sẽ giới thiệu cho anh ấy!"

Khóe môi Mộ Thiệu Đàm giật giật. Thằng nhóc này, có cần lộ liễu nói thẳng mục đích ra như vậy không?

***

Thiên Tình từ bệnh viện ra, sau đó đi tới trạm xe điện ngầm, ngồi tàu điện ngầm đến nhà họ Thi.

Suốt chặn đường, cõi lòng cô như mang nhiều tâm sự nặng nề. Kể từ ngày nói tiếng chia tay với Thi Nam Sênh, đã rất nhiều ngày cả hai không gặp lại.

Hôm nay cô đến nhà họ Thi, hy vọng sẽ không gặp lại anh ở đó. Giờ này, có lẽ anh đang ở công ty.

Chắc mình cũng không đen đủi đến mức có thể trùng hợp gặp anh ở nhà đâu. Nghĩ vậy, sự lo lắng và khẩn trương trong lòng cô mới dần vơi đi đôi chút.