Tổng Tài Ác Ma Trêu Ghẹo Tiểu Bạch Thỏ

Chương 52: Định nghĩa tình yêu



Tử Lạc vừa tỉnh dậy liền cảm thấy đầu mình rất nặng, hẳn là bị sốt rồi nhưng mà....bệnh viện nào lại có những nội thất sang trọng thế này a?~

"Ưm...."

Tử Lạc cố ngồi dậy trên chiếc giường size King mềm mại như thể đang ở nhà hơi vậy!

Cô nhìn một vòng nhưng không nhận ra đây là đâu nhưng chắc chắn không phải bệnh viện!

Chết rồi! Đây là nước Anh cơ mà, tại sao mình lại ở trong căn nhà nào đó, hơn nữa lại không hề biết chủ căn nhà này là ai chứ?

Rồi cô nhìn thấy ở góc phải là một cô gái nằm ngủ trên chiếc ghế dài, nhìn kĩ lại....chính là màu tóc vàng đồng ấy!

"Ô....cô tỉnh rồi sao?"

Cô gái kia dường như nghe được tiếng động nên liền ngồi dậy, quả thật thính giác rất nhạy bén, đang ngủ mà vẫn có thể nhận ra chuyển động xung quanh!

"Là cô đưa tôi đến đây sao? Đây là đâu?"

Tử Lạc thấy trước mắt vẫn còn mờ mờ nhưng đại khái cũng khá hơn lúc ra khỏi sân bay rất nhiều, cô muốn đứng dậy thì cô gái phương Tây kia liền đến bên cạnh đỡ một tay.

"Xin chào, tôi là Kathyrn nhưng cô có thể gọi tôi là Kate, đúng vậy, tôi đã đưa cô về đây!"

Nói rồi Kate nở một nụ cười rất tươi với Tử Lạc, nụ cười này chỉ khiến cô trở nên ám ảnh với những mảnh quá khứ đáng sợ.

"Thật cảm ơn! Tôi....tôi sẽ gửi tiền lại....ơ vali của tôi...."

Nghe đến chuyện tiền bạc, Kate liền tỏ vẻ không vui, tại sao thế giới này ai cũng chỉ biết tiền tiền như vậy thôi chứ?

"Vali của cô ở đằng kia nhưng mà....tiền tôi không lấy!"

Tử Lạc ngơ mặt ra không biết thế nào, sự thật là cô đang sợ hãi, đúng vậy!

Cô không muốn phải nợ ai và có quan hệ với bất cứ ai nữa, có lẽ cô sợ bản thân trở nên thân thiết với người khác để rồi một lần lại một lần....

Nhìn cô gái tuy có vẻ trẻ con nhưng lại không hề có ý xấu, Tử Lạc....có chút đau lòng mà không hiểu!

Tại sao rời khỏi mảnh đất ấy mà những kí ức vẫn cứ bám theo?

"Làm ơn hãy nhận lại...."

Tử Lạc không biết nên nói làm sao vói Kathyrn, có lẽ cô ấy trong bụng cũng đang thầm chê số tiền mình đưa cô ấy quá ít.

Căn nhà sang trọng này nếu thật sự là nhà của cô ấy thì chắc hẳn cũng phải là tiểu thư nhà nào rồi, những nhân vật như vậy càng không nên đụng tới....

Cái thế giới đáng sợ đó cô đã không dễ dàng trốn được, càng không muốn một lần nữa vướng vào.

"Tiền tôi không nhận! Nhưng cô có thể làm việc để bù đắp!"

Nói xong Kathyrn cũng cười một cái, hai tay khoanh trước ngực rất ra vẻ.

Người phương Tây hẳn là luôn sống thật với độ tuổi của mình chứ chẳng như cô nhỉ, tại sao cô lại cảm thấy như bản thân đang nhìn một đứa trẻ?

"Tôi nghĩ hay là vẫn nên nhận tiền thì hơn....tôi còn phải đi học!"

Tử Lạc nhẹ từ chối thêm một lần nữa, sao cô rất có linh cảm rằng cô gái này sẽ một lần nữa mang cô trở lại cái thế giới kia chứ?

Giá như trên đời có một loại thuốc mà khi uống vào sẽ quên được nhưng chuyện muốn quên đi, như vậy hẳn là sẽ không còn buồn lo nữa.

"Ồ, tôi cũng đang đi học? Tôi hai mươi hai tuổi, ngành y, còn cô?"

Kathyrn thật ra cũng chẳng hề muốn bóc lột cô gái yếu ớt trước mắt làm gì cả nhưng chỉ là....cô cảm thấy con người này không hề xấu tính, thậm chí còn lương thiện và nhút nhát.

Nhưng....dường như khắp cơ thể cô đều toát ra hơi khí của sự đau thương!

Hẳn là phải có chuyện gì khó khăn mới khiến một cô gái nhút nhát một thân một mình đến đất nước xa xôi tận nửa vòng trái đất này!

"Tôi....là Tử Lạc! Hai mươi mốt tuổi, ngành....thiết kế!"

Không hiểu sao, Tử Lạc rõ ràng còn chưa định hướng cho mình vậy mà khi được hỏi đến lại buộc miệng nói ra ước mơ thầm lặng bao lâu của mình!

Nghe đến ngành thiết kế, Kathyrn có vẻ rất ngạc nhiên không khỏi đánh giá Tử Lạc từ đầu đến cuối một lần rồi lại một lần.

Thoạt nhìn thì Tử Lạc cũng không có gì nổi bật làm về mặt thời trang nhưng mà....trong đôi mắt đó lại loé sáng khi nhắc đến hai chữ đó!

Tâm hồn....cô nhìn thấy ở Tử Lạc như một con chim bồ câu trắng muốt bị nhốt trong lòng kín bao năm liền còn ngại ngần chưa dám bung mình bay lên cao!

"Được rồi nói sơ qua về công việc của cô đi, Tử Lạc? Khoan đã, cái tên này tôi không quen miệng, tôi đặt cho cô một cái tên tiếng Anh nhé?"

Tử Lạc có chút cởi mở hơn, có lẽ cũng vì sự thoải mái mà Kathyrn đem lại cho cô!

Cô gật đầu nhẹ có vẻ không quan tâm lắm nhưng thật ra trong lòng đang rất hào hứng!

Kathyrn suy nghĩ một chút bỗng trong đầu xuất hiện một cái tên, có lẽ thật sự phù hợp với Tử Lạc!

"Lauriel? Cô có thích cái tên này không?"

Đối với cái tên này, Kathyrn luôn cảm thấy rất ít ai sở hữu nó mà lại mang được cái khí chất như tên gọi.

Thần tiên, mộng ảo, xinh đẹp tuyệt trần!

Đó là những gì cô cảm nhận được từ cái tên Lauriel, cũng như Tử Lạc, một cô gái xinh đẹp nhưng lại như hư vô khiến người ta muốn nắm bắt tìm hiểu.

"Tôi rất thích! Cảm ơn, Kathyrn!"

Tử Lạc mỉm cười nhẹ lại một cái, Lauriel sao? Cô rất thích cái tên này, bắt đầu một cuộc đời mới với cái tên đó đi, Lauriel!

"Được rồi, lúc nãy tôi có nói đến công việc thật ra chỉ là...."

Theo lời Kathyrn thì công việc của cô chỉ đơn giản là làm bạn với Kathyrn ở trường, bởi vì thân phận cao quý không khỏi có nhiều kẻ tiếp cận.

Gia đình Kathyrn đều muốn chọn cho cô một người bạn thật sự cũng như một người luôn bên cô mỗi lúc khó khăn, Kathyrn nói vòng vo vì sợ Tử Lạc không đồng ý những việc tư.

Lúc nãy cô thấy rất rõ Tử Lạc chính là không muốn dính dáng đến cô, khác hẳn với những kẻ chỉ mong làm quen với cô bởi cái tài sản to lớn của gia đình.

Tử Lạc nghĩ lại thấy như vậy cũng được, xem như mình làm nữ hộ vệ cử Kathyrn đi, dù sao cô ấy nhìn trẻ con như vậy chắc có khi bị người ta lừa mất!

Hơn nữa theo như Kathyrn nói, cô có thể nhận lương bằng tiền mặt hoặc có hẳn một căn phòng ở trong nhà của Kathyrn.

Lúc đầu Tử Lạc cũng định ở riêng nhưng lên mạng tìm hiểu, giá phòng cực kì đắt, nhưng là khu vực gần trường.

Chuyện học tập Kathyrn nói có thể nhờ ba để giúp đỡ chuyện này, Tử Lạc sẽ được vào học chung với ngôi trường mà Kathyrn đang học!

Vậy ngoài học phí, Tử Lạc không còn phải lo chuyện gì khác nữa, như vậy thật tốt!

Cố gắng lên Tử Lạc, những ngày sau này sẽ là những ngày mày phải thay đổi!

---

Cùng lúc đó ở Trung Quốc, trên căn phòng tầng 79 quen thuộc, có một người đàn ông ngồi trong bóng tối!

Ánh đèn vừa sáng lên, trên bàn chỉ toàn những chai rượu cùng thuốc lá, dưới đất lại là nhưng mảnh vỡ cùng giấy tờ bay tứ tung.

Hắn không biết yêu là gì cả!

Hắn không thể nào định nghĩa nó!

Chỉ khi cô đi, hắn đã nhận ra được!

Hắn yêu cô!