Tổng Tài, Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 143: Xuất viện



Sau ba ngày quan sát trong bệnh viện, tôi gọi cho Phó Thắng Nam, muốn anh đến đón về

nhưng điện thoại reo rất lâu mà không ai trả lời. Tôi gọi lại thì máy đã tắt.

Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể nhờ

La Linh làm thủ tục xuất viện rồi bắt taxi về.

“Bà chủ, mặc dù bệnh viện đồng ý cho chúng †a xuất viện nhưng họ vẫn nhắc nhở rằng lúc này không được để bất cứ chuyện gì làm ảnh hưởng đến thai nhi. Về nhà bà nên dưỡng thai cho đàng hoàng đi!”

Một bên thì La Linh mở miệng nhắc nhở, một bên khác thì chăm chú gấp gọn đồ đạc, cô ấy tiếp tục nói: “Nhìn này, bụng bầu to lên từng ngày rồi, ngày dự sinh cũng sắp tới. Nếu không phải bà không thích nằm viện thì tôi cảm thấy bà ở trong

bệnh viện sẽ an toàn hơn chút!”

Tôi yên lặng nghe cô ấy lảm nhảm, thâm nghĩ tại sao Phó Thắng Nam vẫn mãi không nghe điện thoại. Tôi hơi lo lắng cho anh, dù sao để Phó Thiên có được chỗ đứng ở Hà Nội cũng không dễ dàng gì.

Dạo này anh đi sớm về muộn, không biết có chuyện gì đang xảy ra, hơn nữa tôi lại đang mang

thai nên cũng không thể làm được gì hơn!

La Linh thu dọn đồ đạc xong xuôi, nhờ vệ sĩ dọn mọi thứ lên xe rồi giúp dìu tôi đi: “Mấy ngày nay trở về bà nhớ phải uống thuốc, không được

quên đâu đấy”

Tôi gật đầu, đang chờ thang máy thì điện thoại di động của cô ấy vang lên. Trong lúc cô ấy trả lời điện thoại thì tôi mới có một chút thời gian yên lặng.

Cửa thang máy mở ra, bên trong chật cứng người, La Linh vẫn đang nghe điện thoại. Nhìn thấy tôi muốn đi vào thì lập tức kéo tôi lại rồi nói: “Bà chủ, chúng ta đợi chuyến sau đi, đông quá,

không an toàn đâu!”

Quả nhiên tôi nhìn qua thì thấy khá nhiều

người, chỉ có thể tiếp tục chờ chuyến tiếp theo.

Cũng may không cần đợi bao lâu, thang máy tiếp theo đã đến. La Linh đỡ tôi vào trong rồi nói: “Ông chủ nói không muốn bà xuất viện vội, ở trong bệnh viện quan sát mấy ngày nữa mới an toàn!”

Tôi lắc đầu: “Vừa rồi anh ấy gọi điện cho cô à?” La Linh gật đầu: “Ông chủ gọi điện thoại cho bà nhưng không có ai trả lời cả, có lẽ lúc đến bệnh

viện quan sát đã để điện thoại ở nhà rồi!”

Cửa thang máy đã mở ra, tôi cũng không nói gì nữa.

Trước cổng bệnh viện có người ra người vào, La Linh sợ tôi bị người khác va chạm vào nên đỡ tôi rôi nhỏ giọng nói: “Bệnh viện ở Hà Nội này khác với Giang Ninh. Có rất nhiều người, nếu

không cẩn thận sẽ rất dễ va vào!”

Tôi gật đầu, nâng mắt nhìn thoáng qua những y tá bận rộn ở trước cửa quầy thì không thể không gật đầu được. Quả thực là vậy, nơi này là bệnh viện tư nhân tốt nhất Hà Nội mà đã có nhiều người như vậy, chứ đừng nói đến bệnh viện công lập.

“Ấy, kia không phải là cô Mạc Hạnh Nguyên sao? Sao cô ấy lại đến bệnh viện nhỉ?” La Linh

nhìn về hướng khoa xét nghiệm nói.

Tôi liếc mắt nhìn qua thì thấy Mạc Hạnh Nguyên đang xét nghiệm máu, tôi không khỏi sửng sốt, cô ta bị sao vậy? Sao lại muốn xét

nghiệm máu?

“Tôi đi ra chào hỏi cô Mạc Hạnh Nguyên một chút.” La Linh nói xong thì đỡ tôi ngồi vào khu vực

nghỉ ngơi, sau đó đi vê hướng Mạc Hạnh Nguyên.

Lúc đầu tôi vẫn chưa kịp nhận ra cô Mạc Hạnh Nguyên trong miệng La Linh chính là Lâm Hạnh Nguyên, nhưng sau đó mới nhớ ra sau khi Mạc Hạnh Nguyên đã trở về nhà họ Mạc, chẳng

phải cô ta mới đổi họ thành họ Mạc sao?

Mà sao La Linh lại quen biết cô ta nhỉ? Hơn

nữa có vẻ không cảm thấy xa lạ gì cả?

Phía xa hai người đang cười nói vui vẻ, Mạc Hạnh Nguyên lấy máu xong thì dùng tăm bông ấn

vào chỗ bị lấy máu rồi nhìn về hướng tôi.

Đang không biết La Linh nói về chuyện gì,

nhưng lúc này họ lại đang đi về phía tôi.

“Thẩm Xuân Hinh, đã lâu không gặp!” Mạc

Hạnh Nguyên nói, nụ cười của cô ta có phần đắc ý.

Tôi không biết ưu thế của cô ta đến từ đâu, tôi chỉ đành khẽ gật đầu coi như đáp lại, sau đó nhìn

về phía La Linh rồi nói: “Muộn rồi, chúng ta đi thôi!”

La Linh có vẻ không nghe thấy lời nói không kiên nhẫn của tôi, cô ấy cười nói: “Hóa ra cô Hạnh

Nguyên có quen biết bà chủ, thật là trùng hợp!”

“Mạc Hạnh Nguyên, đến cửa sổ thứ tư để lấy tờ siêu âm B” Âm thanh của phòng xét nghiệm

vang lên.

Mạc Hạnh Nguyên mỉm cười nhìn La Linh nói: “La Linh, cô có thể giúp tôi đi lấy tờ siêu âm B được không? Thẩm Xuân Hinh và tôi đã lâu không

gặp nhau nên muốn tâm sự một chút!”

La Linh nhìn tôi cười tửm tỉm nói: “Được rồi, được rồi!” Vừa nói xong thì cô ấy đã xoay người đi lấy giấy siêu âm B.

Tôi với Mạc Hạnh Nguyên cũng không có nhiều chuyện để nói, tôi khẽ liếc nhìn cô ta, sau đó đi đến một bên ngồi nghỉ một lúc.

Dường như Mạc Hạnh Nguyên không quan tâm đến sự hờ hững của tôi, cô ta liếc nhìn tôi rồi di chuyển đến xung quanh tôi một cách tự nhiên, ánh mắt rơi xuống bụng tôi với nụ cười thâm thúy: “Nhìn cái bụng này chắc sắp sinh rồi nhỉ, sắp tới cũng đến sinh nhật của tôi. Anh Thắng Nam sẽ

không đưa cô đến đó đâu!” Tiệc sinh nhật?

“Nói thẳng mục đích của cô đi!” Tôi lạnh giọng nói.

Ban đầu vốn dĩ tôi cũng chẳng có gì để nói với cô ta, thế nhưng không ngờ cô ta nói tới nói lui lại

là vì Phó Thắng Nam.

Nhìn thấy tôi như vậy, cô ta khẽ nhướng mày nhưng cũng không tức giận, mà chỉ cười nói: “Cô làm sao mà phải gấp gáp như thế chứ? Chúng ta dù sao cũng là người quen cũ, tại sao lại bài xích tôi như vậy? Biết đâu sau này gặp lại, con của cô và con của tôi có khi là anh chị em trong nhà cũng

nên đói”

“Mạc Hạnh Nguyên, ý cô là gì? Là anh chị em

nghĩa là sao?”

Cô ta cười tủm tỉm không nói nữa, La Linh cầm tờ siêu âm B chạy tới, mừng rỡ đưa cho cô ta: “Trước đó vài ngày nghe nói cô Hạnh Nguyên muốn đính hôn, lúc này mới không lâu mà đã có

rồi sao? Xin chúc mừng!”

Mạc Hạnh Nguyên nhận danh sách siêu âm B, cười vui vẻ nói cảm ơn La Linh rồi quay sang nhìn tôi nói: “Yậy hôm khác nói chuyện đi, tôi phải về

nói chuyện vui vẻ này với chồng sắp cưới của mình nữa!”

Nhìn bóng lưng rời đi vui vẻ của cô ta, tôi nhìn về phía La Linh: “Cô ta có thai à?”

La Linh gật đầu, cười nói: “Hai tuần lẻ vài ngày, xem ra cô Hạnh Nguyên cũng tìm được đối tượng tốt rồi”

Tôi gật đầu, nhưng điều tôi đang băn khoăn là câu nói của Mạc Hạnh Nguyên. Về sau hai đứa nhỏ lại là anh em ruột? Lên xe, tôi ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, thật lâu sau mới nhìn về phía La Linh nói: “La Linh, cô quen Lâm Hạnh Nguyên lâu

rồi sao?”

La Linh sửng sốt: ‘Bà đang nói đến cô Mạc Hạnh Nguyên sao? Cũng không có bao nhiêu thời gian, trước đây tôi đã từng chăm sóc cho ông cụ nhà họ Mạc, sau này khi ông cụ đi rồi thì tôi ở lại nhà họ Mạc. Nhà họ Mạc lại có rất nhiều bảo

mẫu, sau lại nghe nói ông chủ đến Hà Nội tìm bảo

mẫu nên cô Hạnh Nguyên đã giới thiệu tôi đến

chăm sóc cho bà.” “Lâm Hạnh Nguyên giới thiệu cô đến đây à?”

Cô ấy gật đầu cười: “Tưởng chỉ có ông chủ và cô Hạnh Nguyên quen nhau thôi, không ngờ hai người cũng quen biết nhau nữa” Ngừng một chút, cô ấy lại nói: “Đúng rồi, sắp tới là sinh nhật cô Hạnh Nguyên. Đó sẽ là bữa tiệc sinh nhật đầu tiên của cô ấy ở nhà họ Mạc. Nghe nói đồng thời cô Hạnh Nguyên cũng sẽ tuyên bố chồng sắp cưới của mình, chắc là rất hoành tráng. Bà chủ, cả hai

vợ chồng bà cũng nên đi cho vui”

Tôi cười lắc đầu: “Chắc tôi sẽ không đi đâu,

bụng đã lớn rồi, không thích hợp chạy lung tung!”

Cô ấy cũng gật đầu: “Cũng đúng, những người lớn tuổi đã nói hai chuyện vui gặp nhau sẽ thành chuyện xấu. Bụng bà đã lớn như vậy rồi, thật sự không nên đi. Bà chủ, hình như bà cùng cô Hạnh Nguyên có cùng ngày sinh nhật đấy, đến lúc đó

chắc ông chủ sẽ không đi đâu.”

Nếu như cô ấy không nói thì tôi cũng quên rằng mình có cùng ngày sinh với Mạc Hạnh Nguyên mất rồi.

Tôi cười cười nói: “Vẫn còn sớm, đến lúc đó xem thế nào đã” Dừng lại một lúc, tôi không khỏi ngập ngừng nói: “Cô vừa nói Lâm Hạnh Nguyên sắp đính hôn, vậy cô có biết cô ấy đính hôn với ai không?”

La Linh lắc đầu: “Tôi không rõ lắm. Chuyện của các dòng họ lớn, tôi cũng không nên tham gia quá nhiều, tôi chỉ thỉnh thoảng nghe thấy một ít thông tin khi bọn họ trò chuyện mà thôi, nhưng

không rõ ràng lắm”