Tổng Tài, Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 213



“Anh không đói!” Nghe giọng Cố Diệc Hàn, dường như anh ta không muốn nói chuyện với tôi.

Gặp phải chuyện như vậy, tôi nhất thời cũng không biết nên làm sao, theo anh ta lên xe, giành ngồi ở ghế lái, nhìn anh ta và nói: “Để tôi đưa anh về nhà họ Cố” Hiện tại anh ta lái xe với trạng thái này, không an toàn.

Anh ta híp mắt, nhìn tôi, sắc mặt rất không tốt: “Sao vậy? Em đang thương hại anh?”

Tôi nhíu mày: “Không phải!” Dừng một lúc, tôi khởi động xe và nói: “Ít ra chúng ta vẫn được coi là bạn bè, anh từng giúp tôi, tôi không có lý do gì khoanh tay đứng nhìn.” “Ha!” Anh cười giêu: “Vậy là em đang trả nợ à?”

Biết tâm trạng hiện giờ của anh ta không tốt nên tôi không nói nhiều, sau khi khởi động xe thì lái thẳng đến nhà họ Cố.

Xe dừng lại, anh ta dựa lên lưng ghế nhắm mắt, dưới mắt là hai quâng thâm, giọng nói vô cùng mệt mỏi: “Chuyện của tập đoàn Cố Nghĩa, em có thể tiếp tục ở lại, sau này do Phó Bảo Hân quản lý, bà ấy là cô của Phó Thắng Nam, sẽ không làm gì em” Tôi mím môi: “Anh thì sao?”

“Về nước Mỹ!” Anh ta xoa nơi giữa chân mày: “Về nước là để chăm sóc cho mẹ anh, hiện tại nỗi bận tâm của bà ấy đã không còn, anh về nước Mỹ, cũng tốt”

Tôi không rõ lắm về sự rắc rối trong hôn nhân của Cố Vân Dương, ai đúng ai sai đều không thể xác định, vì vậy cũng không có lý do để nhiều lời. Tôi im lặng một lúc mới nói: “Đi thôi, tôi đưa anh lên đó, anh ăn một ít rồi nghỉ ngơi thật tốt, chuyện sau này hãy để sau này tính”

Anh ta nghiêng mắt nhìn tôi, ánh mắt sâu xa khó đoán: “Chắc Thẩm Quang đang lên kế hoạch làm thế nào để viết tên em vào gia phả của nhà họ Thẩm, sau này con đường em đi, sẽ ngày càng rộng mở, chuyện của nhà họ Mạc, có chừng mực là được rồi, đừng vượt giới hạn, có rất nhiều người đã chết bất ngờ dưới tay Mạc Đình Sinh, em cẩn thận một chút.”

Tôi gật đầu, khẽ thở dài nhìn anh ta và nói: “Nhất định phải vê nước Mỹ sao? Sản nghiệp của nhà họ Cố lớn như vậy, dù tập đoàn Cố Nghĩa không do anh quản lý, nhưng vẫn còn nhà họ Hứa mà không phải sao?” . 𝗧𝙧ờ 𝗎m t𝙧𝗎m h𝗎𝔂ền t𝙧ùm == 𝗧 𝚁𝗎M𝗧𝚁𝗨Ye𝙉﹒𝒱𝙉 ==

Anh ta cười nhạt, môi hơi khô, có thể là vì những ngày này lo âu nên bị nóng trong người: “Em đang quan tâm anh, không muốn anh đi sao?”

“Cũng không phải ý này” Dừng một chút, tôi nói: “Tôi thật sự không muốn anh đi, đời này tôi nợ ân tình của anh quá nhiều, sợ rằng không thể trả hết, nếu anh về nước Mỹ, xa xôi như vậy, việc trả ơn càng khó hơn.”

Anh ta ngồi thẳng người, đôi mắt đen sâu thẳm: “Em thật sự muốn trả ơn?” Tôi gật đầu, ban đầu nếu không phải anh ta tới kịp thời, chờ đến trời sáng thì tôi đã chết cùng với đứa trẻ, tôi có thể sống tiếp, sinh mạng này là nhờ anh ta cứu.

Anh ta cong môi, mở miệng nói: “Nếu em đã muốn trả ơn, tối nay hãy ở lại đây cùng anh đi!” Tôi ngây người, ngẩn ra nhìn anh ta. Thấy tôi như vậy, anh ta cười châm biếm: “Thế nào? Không đồng ý sao? Người xưa toàn lấy thân báo đáp, em đã là vợ người khác, anh muốn cưới em là chuyện không thể nào, chỉ đành giữ em ở lại một đêm”

Tôi mím môi, hơi lúng túng nhìn anh, được một lúc mới nói: “Anh chắc chứ?” Anh ta tỏ ra buồn cười: “Chẳng qua chỉ giữ em lại một đêm, em phản ứng lớn như vậy làm gì? Tuy Cố Vân Dương đối xử không tốt với anh, nhưng dù sao anh vẫn được sinh ra từ tình yêu của ông ấy và mẹ anh, những năm qua tuy không thân thiết, nhưng chung quy vẫn là cha con, ông ấy mất, anh dù sao vẫn đau lòng”

Dừng một lúc, anh ta nói: “Em ở lại nhà họ Cố, chí ít cũng sẽ không quá trống trải” Tôi ngây người, hé môi, nhất thời không biết nói gì, tôi tưởng…

Thấy sắc mặt của tôi liên tục thay đổi, anh ta cười nhạt: “Em tưởng anh giữ em ở lại là định làm gì sao?”

“Đâu có

“Ừ, thế cứ quyết định vậy đi” Nói xong, anh ta xuống xe, kéo tôi đi thẳng vào nhà họ Cố.

Nhà họ Cố vốn dĩ đã rất lớn, bởi vì muốn đem tro cốt của Cố Vân Dương về đây để vài ngày, nhân gian thường gọi là quàn linh cửu, sảnh lớn treo đầy vải trắng và giấy âm phủ, trông càng thêm rộng lớn, trống trải.

Nhà họ Cố có ít người, lúc này đang làm tang sự nên không khí hơi âm u lạnh lẽo, tôi đi theo anh †a vào sảnh lớn, anh ta bảo người giúp việc của nhà họ Cố chuẩn bị đồ ăn.

Không lâu sau đó Phó Bảo Hân cũng về, trong tay bà ấy cầm một chồng văn kiện, cơ bản đều là tài sản phân chia của nhà họ Cố, Cố Diệc Hàn thoáng liếc nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, không nói gì.

Bà ấy trái lại chủ động đưa văn kiện cho Cố Diệc Hàn và nói: “Bất động sản và xe của nhà họ Cố đều cho cậu, tôi chỉ cần vị trí tổng giám đốc của tập đoàn Cố Nghĩa”

“Ha!” Cố Diệc Hàn cười giêu, đôi mắt đen nhìn bà ấy: “Vẫn chưa hạ huyệt, bà đã bắt đầu phân chia với tôi rồi à? Bà không sợ nửa đêm ông ấy đến tìm bà sao?”

Nét mặt Phó Bảo Hân rất lạnh lùng, cánh môi mỏng hơi mím lại, nói: “Đó là ông ấy đã hứa với tôi, cho tôi năm mươi phần trăm cổ phẩn trong tay ông ấy, vì vậy, theo pháp luật, tôi có quyền trở thành tổng giám đốc của tập đoàn Cố Nghĩa:

Cố Diệc Hàn nhướng mày: “Bà tính kế sớm như vậy, là dự định rời khỏi nhà họ Cố trước khi kết thúc tang lễ của ông ấy?”

Phó Bảo Hân không trả lời, có chút lạnh nhạt: “Cậu không cần nói một cách cay nghiệt như vậy, cổ phần của tập đoàn Cố Nghĩa cậu và mẹ cậu đều có, những gì nên cho hai người, tôi không nợ cậu dù chỉ một chút”

“Đều cho bà hết đi!” Cố Diệc Hàn mở miệng, cười giêu nói: “Chút ít cổ phần của tập đoàn Cố Nghĩa, nói thật lòng tôi không cần, bà lên kế hoạch nhiều năm như vậy, cũng coi như là trả công cho sự vất vả của bà, bà lấy hết đi!”

“Không cần!” Phó Bảo Hân bước đi trên đôi cao gót: “Những gì nên thuộc vê tôi, tôi sẽ không lấy thiếu dù chỉ một chút, những gì không thuộc về tôi, tôi không lấy thêm dù chỉ một phần, chỉ là, làm phiền cậu chuyển lời đến mẹ cậu, sau này đừng đến tìm tôi gây sự, chuyện của năm đó, không liên quan đến tôi, bà ta hận tôi nhiều năm như vậy, cũng nên buông bỏ rồi”

“Thế nào gọi là không liên quan gì đến bà hả?” Ở cửa truyền tới giọng nói kích động, là Trương Huệ Mẫn, mắt bà ta ửng đỏ và hơi sưng, nhìn Phó Bảo Hân với nét mặt hung tợn: “Nếu không phải tại bà quyến rũ Cố Vân Dương, ông ấy sẽ đột nhiên lạnh nhạt với tôi sao? Tình cảm mấy chục năm, mười năm như một ngày, chúng tôi từ bạn thuở nhỏ kết thành vợ chồng, tôi cùng ông ấy đã đi qua từng góc nhỏ của thế giới này”

Bà ta bước vào nhà họ Cố, mắt vương lệ: “Tôi cùng ông ấy trải qua giai đoạn khó khăn của tập đoàn Cố Nghĩa, ông ấy yêu tôi như vậy, từ lúc Hàn ra đời, đến lúc nó ra nước ngoài, ông ấy đều chăm sóc tôi chu đáo, tôi cứ tưởng, cả đời này chúng tôi vẫn sẽ hạnh phúc như vậy, nhưng dù thế nào tôi cũng không ngờ, sự xuất hiện của bà khiến ông ấy qua tuổi năm mươi vẫn lựa chọn ly hôn với tôi, Phó Bảo Hân, bà nói không thể trách bà, nhưng từ đầu đến cuối chính là tại vì sự xuất hiện của bà, bà chia rẽ vợ chồng chúng tôi, xui khiến vợ chồng chúng tôi cãi nhau, nếu không phải bà luôn giả vờ tỏ ra đáng thương, khiến Cố Vân Dương yêu thương bà, chăm sóc bà, làm sao ông ấy có thể trở nên như ngày hôm nay chứ? Phó Bảo Hân, bà cũng là quý nữ của nhà quyền thế, bà quyến rũ một người đã có vợ để làm gì chứ?”

Trương Huệ Mãn nói đến nỗi đau của mình, nét mặt càng thêm hung tợn, hận không thể xé nát Phó Bảo Hân: “Bà thích điểm gì ở ông ấy? Ông ấy ngay cả con cũng không thể để bà sinh, vì một chút cổ phần của tập đoàn Cố Nghĩa, bà thật sự dám từ bỏ thể diện, thứ bà muốn tranh giành là gì? Có hèn hạ không? Là bản chất hèn hạ khiến cho bà tham lam đến như thế đúng không?”

Câu cuối cũng đã trở thành lời mắng chửi.