Triệu Hoán Thần Binh

Chương 335: Đều là những cực phẩm



- Họ Vu kia, ít mê hoặc Tiểu Mỹ!

Dạ Tình cả giận nói.

Thật ra Dạ Tình không tức giận Vu Nhai lắm. Chỉ là tỷ muội tốt khó chịu, nàng tất nhiên cũng phải giả vờ khó chịu.

Vu Nhai nhún vai. Nữ nhân, thực sự không hiểu nổi được. Có người nói khi nữ nhân tức giận thì không cần lý do. Có thể là kinh nguyệt của Nghiêm Sương vừa vặn mấy ngày qua đã tới không chừng. Có lẽ chờ thêm một thời gian, nàng sẽ không tức giận nữa.

- Chiến hữu Nghiêm Sương, trước kia ta quả thực… hình như có hơi quá đáng. Nàng đừng lộ sắc mặt như vậy, sẽ biến dạng mất.

Trước đó Vu Nhai đã từng muốn nói, thật ra Nghiêm Sương lúc trước đối với hắn cũng không tệ. Nếu không phải nhờ Nghiêm Sương, có lẽ chuyện Thất Tinh Thần Kích trước đây, hắn khó có thể làm được. Sau đó lại tới chuyện tổ trưởng tổ Kỳ Binh, chuyện nàng giới thiệu cho Dạ Tình tới tìm hắn làm nhiệm vụ, còn cả chuyện ở Thánh Hội trước đó...

- Hừ.

Tuy rằng Nghiêm Sương vẫn tức giận, nhưng sắc mặt đã hòa hoãn hơn rất nhiều.

Về chuyện này Nghiêm Lôi đã nói với nàng rõ ràng. Vu Nhai căn bản sẽ không biết, cũng không có rót thuốc mê gì. Hơn nữa phụ thân cũng nói với nàng, hắn nhận ân tình của Vu Nhai. Chỉ có điều Nghiêm Sương không muốn bị mất mặt. Từ trước tới nay, nàng chưa từng bị người nào đối xử như thế.

- Được, không nên tức giận. Mọi người đều là chiến hữu, có chuyện gì cứ nói ra là được.

Lúc này Ngọc Vấn Hiền cũng bu lại nói một chút. Tuy rằng hắn cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, cho dù hắn thông minh đi nữa, cũng không có khả năng biết được chuyện giữa nam và nữ.

Dạ Tình cũng nói vài lời hữu ích. Tiểu Mỹ chạy qua chạy lại hai bên đầu, cuối cùng tất cả mọi người đều tới, làm cho Nghiêm Sương cũng phải nghiêm chỉnh. Chuyện cuối cùng đã kết thúc.

- Đúng vậy, chuyện nói ra rồi sẽ không có gì nữa. Đúng rồi, chiến hữu Nghiêm Sương, ta rốt cuộc đắc tội nàng chỗ nào. Có phải nên nói rõ ra một chút được không? Chiến hữu, không có chuyện gì nói không ra được. Sau này ta cũng có thể chú ý một chút.

Cuối cùng Vu Nhai lại nói một câu, sau đó cục diện lại trở nên yên tĩnh. Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào hắn:

- Ách, các ngươi làm gì nhìn ta như vậy?

- Vu tổ trưởng, ngươi tự giải quyết cho tốt!

Ngọc Vấn Hiền trực tiếp rời đi.

Thật là nhiều người đều rời đi, chỉ còn lại có đám mấy gia hỏa thần kinh thô như Lữ Nham, Răng Lớn và Tiểu Mỹ.

- Không có gì. Là lỗi của ta. Ban đầu đều là lỗi của ta. Như vậy được chưa, chiến hữu Vu Nhai!

Nghiêm Sương kêu lên một tiếng kỳ quái, sau đó cũng căm hận rời đi.

Vu Nhai vẫn không hiểu gì cả, đưa ánh mắt vô tội nhìn về phía Dạ Tình.

- Vu Nhai, hiện tại ta mới phát hiện ra, ngươi không chỉ rất háo sắc, hơn nữa còn háo sắc thực sự không có phẩm chất!

Dạ Tình nói.

- Háo sắc không có phẩm chất là sao?

Vu Nhai trợn trừng mắt. Trời ạ, từ lúc nào mình lại trở nên bi kịch như thế. Chẳng lẽ lại thật sự rất không có phẩm chất sao?

- Không đúng! Chuyện này có liên quan gì tới háo sắc không có phẩm chất chứ? Ta lại chưa từng nghĩ qua chuyện muốn sắc Nghiêm Sương. Nghiêm Sương chính là bạn thân, là chiến hữu mà!

Vu Nhai siêu cấp buồn bực hỏi. Bởi vì Dạ Tình cũng muốn rời khỏi, cho nên âm thanh rất lớn.

Đây là ý gì? Là đang nói Nghiêm Sương không đáng cho sắc lang ngươi đi sắc sao?

Nghiêm Sương cũng muốn khóc. Hiện tại nàng hoàn toàn tin tưởng Vu Nhai không mê hoặc phụ thân. Hóa ra hắn không có xem mình là nữ nhân, vậy làm sao có thể đi mê hoặc phụ thân đòi kết hôn với mình. Không trách được lúc trước hắn tức giận như vậy. Hóa ra đó là do hắn phiền muộn vì bị chiến hữu nghi ngờ. Không trách được hắn tỏ ra rất không thân sĩ. Đối với chiến hữu, hắn cần thân sĩ làm gì. Không trách được...

Dạ Tình không biết phải nói cái gì, nhưng trong lòng lại không nhịn được có chút vui mừng nho nhỏ đầy tà.

Mọi người đưa ánh mắt đáng thương nhìn về phía Nghiêm Sương. Một sắc lang đột nhiên không có hứng thú đối với nữ nhân nào đó, điều này thật sự là một đả kích thảm khốc.

Nhưng thật ra mọi người hiểu nhầm Vu Nhai. Thật ra quan hệ giữa Vu Nhai cùng Nghiêm Sương vẫn là xã giao hời hợt, tiếp xúc cũng không nhiều. Hơn nữa người ta là nữ nhi của người lãnh đạo trực tiếp mình, đối với hắn xem như là có ân. Theo bản năng hắn sẽ không đi làm loạn, cũng vô thức không suy nghĩ nhiều ít tìm cách.

Nếu như Vu Nhai biết suy nghĩ của mọi người và Nghiêm Sương, thật không biết nên khóc hay nên cười. Hóa ra không đủ vô sỉ cũng là sai lầm.

- Vu Nhai, cám ơn ngươi!

Lữ Nham cũng không nghĩ ra việc này, trực tiếp nói sang chuyện khác:

- Hóa ra Lữ lão là thúc tổ bà con xa của ta. Hắn đã truyền công pháp Lữ gia cho ta. Lại thêm thứ Thủy Tinh và ngươi cho trước đó, không bao lâu nữa, ta có thể đánh bại Lữ Băng!

- Ừ, ta tin tưởng!

Vu Nhai vỗ nhẹ vào bờ vai của hắn nói:

- Phù văn của Lữ lão thế nào?

- Hắn truyền thụ công pháp và chiến kỹ của Lữ gia cho ta xong liền bế quan. Chỉ có điều trước khi bế quan thật ra hắn có căn dặn ta, nếu như có cơ hội lại trở về Lữ gia, bảo ta đến tàng thư khố của Lữ gia trộm loại sách phù văn này ra!

Lữ Nham gật đầu một cái nói.

Vu Nhai lắc đầu. Lữ lão thật đúng là tẩu hỏa nhập ma. Chỉ có điều lấy tính cách của Lữ Nham chắc hẳn hắn sẽ thật sự đi làm.

- Vu Nhai, đến lúc đó nếu như ngươi cần, sách phù văn này...

- Chờ đến lúc đó rồi hãy nói. Hiện tại nhiệm vụ của ngươi là đánh bại Lữ Băng, danh chính ngôn thuận quay về Lữ gia!

Vu Nhai cắt ngang lời hắn nói.

Lữ Nham gật đầu.

Đúng lúc này, có tiếng ma thú xuất hiện.

Độc Cô Cửu Tà dẫn đầu mười bảy kỵ sĩ dự bị cũ đã xuất hiện. Ánh mắt Lữ Nham khóa chặt khóa ở trên người Lữ Băng, sau đó chợt thu hồi ánh mắt, nắm chặt nắm đấm.

- Họ Vu kia, ta đã là Hoàng Binh Sư tứ đoạn. Chúng ta lại tái chiến một trận!

Lý Thân Phách từ phía xa quát lớn:

- Yên tâm, trước khi ta còn chưa đánh bại ngươi, Lý gia ta sẽ không truy cứu chuyện ngươi có thể là người giết chết tam đệ ta!

- Lý Thân Phách, Yến đại nhân không chừng đã sắp tới, làm sao có thời gian cho ngươi đánh một trận chứ?

Độc Cô Cửu Tà nói.

- Vậy đến tỉnh Kiếm Vực lại đánh.

Độc Cô Cửu Tà nhún vai, lười để ý tới gia hỏa này. Hắn nhìn về phía Vu Nhai nói:

- Độc Cô Nhai, ngươi đã viết xong thư tình chưa? Nếu xong, hiện tại có thể cho ta, ta sẽ giúp ngươi chuyển cho Cửu Huyền. A, nếu không, đến lúc đó quá vội vàng lại không viết ra được.

Hai gia hỏa mạnh nhất này đều là cực phẩm.

Trong lòng Vu Nhai thầm kết luận.

Lý Thân Phách quả thực đáng sợ. Mới nửa tháng không gặp, hắn liền trực tiếp đạt được Hoàng Binh Sư tứ đoạn. Mình vẫn chỉ là Linh Binh Sư cửu đoạn mà thôi. May là mình còn đang trùng kích cực hạn. Chuyện của Lý Đông Phách, xem ra có gia hỏa cực phẩm nàyở đây, không cần lo Lý gia trả thù.

Lộp cộp lộp cộp...

Đột nhiên, phía xa lại có tiếp vó ngựa vang lên.