Trời Sinh Cốt Phú Quý

Chương 79



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đoàn tụ vào đêm 30 âm lịch, và chuẩn bị cho Tết Nguyên đán và các lễ hội trong ngày.

Hai mươi tám âm lịch, hợp tác xã ngừng mọi việc, Lạc gia cũng dừng công việc, bắt đầu chuẩn bị đón năm mới.

Lạc Kim trở về vào hai mươi chín, vì tạm thời không có việc làm, có thể năm sau sẽ không có thời gian về nhà ăn Tết, khi là ngôi sao, có thể có hoạt động tiệc tùng. Không thể tránh được.

Lạc Bạch đưa Lệ Diễm về nhà, Lạc phụ và Lạc mẫu nghênh đón, đặc biệt là Lạc Lai Bảo.

Lạc Lai Bảo nhảy qua ôm lấy đùi Lạc Bạch, nhìn lén Lệ Diễm: "Bảo ca, Tiểu Bảo nhớ anh."

Lạc Bạch ôm lấy Lạc Tiểu Bảo: "Em nhớ anh hay nhớ anh trai xinh đẹp của anh?"

Lạc Lai Bảo ngượng ngùng: " Đều nhớ"

Lạc Bạch: "..." Về sau thấy nam nhân đẹp đẹp là bị bắt cóc là cái chắc. " sáng sớm ở cửa làm cái gì?"

Lạc Lai Bảo: "Dán câu đối xuân."

Lạc Bạch liếc nhìn trên bàn phòng khách, quả nhiên trên bàn có rất nhiều câu đối xuân, Lạc Ngân đang trộn cơm, Lạc Bạch bước tới nói: " Nhị tỷ, em tới Thanh Đăng."

Lạc Ngân ngẩng đầu nhìn Lạc Bạch và Lệ Diễm sau lưng, nhẹ giọng nói: "Không cần, nữa chị đi cùng Lạc Kim. Nếu không bận, em dẫn Tiểu Bảo đi chợ hoa mua vài thứ trở về."

Lạc Bạch: “Được.” Cậu hướng về Lệ Diễm nói: “Đi thôi, chúng ta đi phố Hành Hoa.”

Lệ Diễm: "Phố Hành Hoa?"

Lạc Bạch: " Chính là đi thăm chợ hoa."

Cả cậu và Lạc Lai Bảo đều đang phấn chấn, giải thích phong tục 'Phố Hành Hoa' một bên họ vui vẻ đi về phía cửa.

Lệ Diễm đi theo, yên lặng nghe Lạc Bạch giải thích.

Ở phòng khách phía sau, Lạc Ngân đang xếp từng câu đối xuân và đặt ngay ngắn bên cạnh.

Cái gọi là 'Phố Hành Hoa' có nguồn gốc từ triều đại nhà Minh và nhà Thanh và là một phong tục lễ hội mùa xuân của Quảng Thị, sau đó nó lan rộng ra nhiều nơi khác nhau trong tỉnh Nam Việt và trở thành một phong tục lễ hội mùa xuân rất phổ biến ở tỉnh Nam Việt.

'Phố Hành Hoa' thực chất là một chợ hoa.

Có một thị trấn hoa gần thôn Tây Lĩnh, cũng là chợ hoa lớn nhất, hoa thường được giao đến các chợ hoa lớn ở thành phố Trường Kinh vào ngày 28 tháng Giêng âm lịch.

Lạc Bạch: "Chúng ta ở đây có câu nói Bác độc đắc' cùng 'Áp đáy hòm', chính là giành lấy vị trí đầu bảng và xuất hiện như đêm chung kết. Cho nên ngày 28 số hoa vẫn ở trong trấn hoa là đẹp nhất.. "

( Kiểu đi 28 sớm thì lấy được hoa đẹp 30 thì còn lại hàng dạt.)

Lạc Lai Bảo nằm trên vai Lạc Bạch, một đôi mắt đen láy liếc qua lại giữa Lạc Bạch và Lệ Diễm.

Nghe vậy, bé cũng gật đầu: “Từ lúc bảy giờ sáng mở chợ đến năm giờ chiều, sôi động hẳn lên”.

Lạc Bạch: “Ừ, có rất nhiều người, xoa xoa bả vai.” cậu có chút lo lắng: “Còn có thể chịu được sao?

Lạc Lai Bảo vỗ vỗ bộ ngực của mình hai tay mập mạp tự hào nói: " Em gái của anh sức khỏe rất tốt, đừng lo lắng."

Lạc Bạch: "Câm miệng, anh không có hỏi cưng."

Lạc Lai Bảo: "Ồ."

Lệ Diễm cười nhẹ: "Không sao."

Lạc Bạch cau mày, trong lòng vẫn có chút lo lắng: "Không chịu nổi, phải nói cho tôi biết, nơi đó có khá nhiều quán trà, có thể ngồi vào quán trà nghỉ ngơi."

Lệ Diễm rũ mắt xuống: " Tôi muốn đi cùng em."

Lạc Bạch quay đầu lại: "Cái gì?"

Lệ Diễm nói nhỏ: "Tôi cũng muốn thử đứng trong đám đông và cảm nhận sự náo nhiệt."

Lạc Bạch giật mình, ngơ ngác nhìn thiếu niên xinh đẹp cô độc trước mặt, răng đau nhức, trong lòng cũng cảm thấy đau nhói ê ẩm.

Đây thực sự là, tại sao đứa trẻ này lại khiến cậu cảm thấy đau lòng như vậy?

Sau khi Lạc Bạch ra khỏi nhà liền ôm lấy Lạc Lai Bảo, bất giác cánh tay đau nhức, trong lúc cử động có chút mất tự nhiên.

Cậu muốn buông ra Lạc Lai Bảo, nhưng Lạc Lai Bảo lại không ở yên được

Không có ai giữ cô bé nhất định sẽ chạy lung tung, ở Trấn Hoa sẽ có nhiều người hơn, nếu lạc đường sẽ rất phiền phức.

Lạc Bạch đang cau mày thì cánh tay đột nhiên nhẹ đi, quay đầu lại liền thấy Lệ Diễm đang ôm Lạc Lai Bảo trong tay.

Lệ Diễm: "Tôi không biết nhìn hoa, nên trông chừng em nhỏ đi".

Nhìn Lệ Diễm gần trong gang tất. Hai anh em họ Lạc phải hứng sự công kích từ vẻ đẹp trước mặt. Làm cả hai phải choáng váng. Luôn luôn không thích bị người ngoài ôm ấp trừ gia đình thân yêu---Lạc Lai Bảo. Giờ đây im re rúc trong lòng Lệ Diễm, ý đồ muốn giảm trọng lượng của bé

Lạc Bạch đẩy kính, ho khan hai tiếng, nhéo nhéo lòng bàn tay: "Được, vậy đi thôi."

Từ thôn Tây Lĩnh đến Hoa trấn vẫn còn một đoạn đường dài, vì vậy trên đường đi phải đi xe ba bánh nhỏ.

Xe ba bánh nhỏ giống như Thần khí ở nông thôn, cho dù đường hẹp đến đâu, ít nhất chúng cũng dễ sử dụng hơn nhiều so với ô tô.

Lạc Bạch nghĩ, cậu nên mua xe.

Khi trưởng thành nhất định phải thi bằng lái xe, nếu không sẽ chỉ dựa vào phương tiện công cộng, taxi đôi khi cũng bất tiện, hơn nữa nếu bố mẹ muốn làm việc vặt thì phải có phương tiện đi lại

Nửa giờ sau, ba người Lạc Bạch đã đến Hoa trấn.

Nhìn thấy cảnh tượng đông đúc, Lệ Diễm hơi kinh ngạc, hắn biết là náo nhiệt, nhưng không ngờ lại đông người như vậy.

Lệ Diễm thích yên tĩnh, không thích sôi nổi, không thích tiếp xúc thân thể với người khác, còn mắc chứng nghiện sạch sẽ.

Cái gọi là 'muốn cảm thấy náo nhiệt' vừa rồi chỉ là cái cớ để không muốn tách ra, và cái cớ để đạt được sự đồng cảm.

Lạc Bạch cũng nghĩ đến chuyện này, nhưng càng lo lắng đám người sẽ khiến Lệ Diễm khó thở.

Lệ Diễm lắc đầu: "Không thành vấn đề, too uống thuốc rồi, độc tố cũng gần hết."

Hắn ta chỉ đơn giản là ghét tiếp xúc thân thể, và ngay cả khi nói vậy thì cảm thấy không khí đầy vi khuẩn.

Lạc Bạch đột nhiên duỗi tay ra, nắm Lệ Diễm, mà không phải Lạc Lai Bảo rảnh tay, thái độ thẳng thắn: "Tay trong tay sẽ không bị lạc."

Đúng vậy, đúng vậy, đó là một đề nghị trung thực không chút khách sáo.

Có nhiều người như vậy, nhất định sẽ bị đám người phân tán, trên người không có điện thoại di động, cũng không có điện thoại tiện lợi thế hệ sau liên lạc.

Vì vậy, nắm tay nhau là một ý kiến rất đúng đắn.

Lạc Lai Bảo nghiêm túc gật đầu: "Đúng!"

Lạc Bạch: Nhìn đi, Bảo Bảo cũng nghĩ vậy.

Lệ Diễm nắm tay Lạc Bạch ngược lại, các ngón tay đan vào nhau, làm cho tư thế của họ càng thêm ái muội.

" Ừ."

Lạc Bạch nở mày nở mặt, tình huynh đệ từ lòng bàn tay đan vào đến tứ chi, trái tim lúc này sáng rực lên.

Từ khóe mắt Lệ Diễm nhìn thấy vành tai Lạc Bạch đã đỏ lên từ khi hắn nắm tay cậu, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay y càng bị kéo chặt hơn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, có chút nhớp nháp. Nhưng không thấy ghét.

Đám đông chen chúc, tiếng nói ồn ào, đã trở nên bớt khó chịu hơn.

Lạc Lai Bảo nhìn chằm chằm yết hầu của anh trai xinh đẹp lăn lộn lên xuống, nơi đó có một yết hầu nho nhỏ, cô bé biết đó là sự khác biệt giữa con trai và con gái.

Trước kia Bảo ca cũng có, cũng là nho nhỏ, về sau chậm rãi trở nên rõ ràng.

Lạc Lai Bảo ngẩng đầu nhìn thấy dáng vẻ anh trai xinh đẹp đang nhìn chằm chằm Bảo ca, ánh mắt và nụ cười kỳ lạ, không hiểu sao lại khiến cô bé cảm thấy nguy hiểm.

Tại sao lại cảm thấy nguy hiểm? Người xinh đẹp như vậy thì đều là thần tiên.

Lạc Lai Bảo đang suy nghĩ miên man, đột nhiên đối diện với Lệ Diễm cúi đầu, đập vào đôi mắt thâm sâu kia, không khỏi sửng sốt.

Lệ Diễm cười hỏi cô bé: "Sao vậy?"

Lạc Lai Bảo lắc đầu, si ngốc, đầy trong đầu đều là 'Đẹp mắt, thật là dễ nhìn, thần tiên ca ca'.

Về phần cảm giác nguy hiểm đã bị lãng quên từ lâu, thần tiên ca ca làm sao có thể nguy hiểm?

Ảo giác, đều là ảo giác.

Lạc Bạch đến chợ hoa ở Hoa trấn, nơi trồng rất nhiều hoa, cảnh tượng như trăm hoa đua nở phi thường rực rỡ.

"Chúng ta hãy mua một ít hoa đào để chưng và cả quýt nữa"

Ngày Tết phải có quýt, mang hàm ý may mắn tài lộc, hoa đào hàm ý phú quý, khi nở ra rất lộng lẫy, sống động và cũng là một trong những loài hoa được mua nhiều nhất.

Lạc Bạch chọn hai chậu quýt Tết đẹp đẽ và trĩu quả, cùng một chậu hoa đào.

Tất nhiên, những chậu bông này không thể dùng sức người để chuyển về nên một chiếc xe ba bánh nhỏ đã được thuê và chất thành đống, gần như hết chỗ trong xe.

Lệ Diễm đi nửa đường ở chợ hoa, còn nhìn trúng một chậu hoa bách hợp

Rất hiếm khi thấy hoa bách hợp ở chợ hoa, vì thời kỳ nở hoa của hoa loa kèn là từ tháng 4 đến tháng 7, và cao điểm nhất là vào tháng 7. Những hoa bách hợp xuất hiện trên chợ hoa tết hầu hết là thời gian nở hoa nhân tạo được nâng cấp.

Chậu hoa bách hợp mà Lệ Diễm mua có vài nụ rất to và đẹp, chưa hé nụ, ước chừng vài ngày nữa là sẽ nở.

Tuy nhiên, thời gian nở hoa quá nhân tạo này, làm gián đoạn thời kỳ ra hoa và không có phương pháp bảo dưỡng thích hợp, chậu hoa bách hợp này chỉ có thể nở hoa một lần, sau đó sẽ héo và chết.

Lạc Bạch nói với Lệ Diễm chuyện này, Lệ Diễm khẽ đáp: "Tôi sẽ chăm sóc tốt."

Quyết tâm muốn mua?

Lạc Bạch bất lực: "Được, vậy cậu phải có trách nhiệm nuôi nó."

Lệ Diễm: “Ừ.” Thế là y ngẩng đầu cắt ngang bài phát biểu dài ngoằng của ông chủ đang nói vô số cát tường với ý đồ muốn bán được chậu bách hợp

Ông chủ vui mừng khôn xiết: "Được rồi, tôi sẽ cho anh cái chậu. Tôi làm việc này bao nhiêu năm rồi, anh có mắt mà thấy chậu bách hợp này. Loại này không kém cây trúc may mắn, cây tài lộc. Ngài muốn bày trong nhà mình, đó chính là trăm sự tình hài lòng. Muốn tặng cho người yêu, tức là bách niên giai lão, có nhiều ý tốt nên mua không lỗ ”.

Lệ Diễm nở nụ cười trên môi, nhìn chậu hoa bách hợp, ánh mắt khá ôn nhu.

" Ha," bách niên giai lão

" là một ý kiến ​​hay."

Ông chủ đóng gói cẩn thận rồi cho vào xe ba gác cho chúng, khi quay lại trả tiền, ông thở dài bảo mấy đứa trẻ ngày nay đẹp thật, đẹp mắt, trắng nõn

Thằng bé mua bông bách hợp, thật sự quá mức đẹp mắt.

Sau khi chiếc xe ba bánh nhỏ chất đống quýt, hoa đào và hoa bách hợp trở nên chật chội chật hẹp, chừa một khoảng trống nhỏ cho ba người Lạc Bạch chen chúc nhau, vải vóc chạm vào, cùi chỏ đụng cùi chỏ, đùi sát bên đùi, rõ ràng quần áo cũng rất dày, Lạc Bạch lại cảm thấy từng chỗ kề sát đụng chạm hơi nóng bỏng

Lệ Diễm nghiêng người đưa ngón tay chạm vào những bông hoa bách hợp đã mua.

Ngay khi chiếc xe ba gác rung lên, y liền bảo vệ chậu, vì sợ làm gãy nụ của hoa bách hợp.

Lạc Bạch tò mò: " Cậu thích hoa bách hợp?"

Lệ Diễm: "Hiện tại thích. Rất đẹp, hương vị cũng có thể."

Lạc Bạch: "Vậy cậu phải nhớ kỹ đem nó về nhà."

Lệ Diễm: " Ân."

Lạc Lai Bảo bị thủ dưới khuỷu tay nhìn Lạc Bạch, sau đó dòm Lệ Diễm, trên mặt đột nhiên nhăn lại.

Tại sao cô ấy lại cảm thấy giống như một gia đình ba người? Trong một gia đình ba người, cô bé là người có giá trị nhan sắc thấp nhất!

Lạc Lai Bảo không vui, nhưng không có người đến dỗ dành nên hờn dỗi, quên mất, nằm ôm Lạc Bạch, đặt nửa thân dưới lên đùi Lệ Diễm, uể oải lười biếng.

Lạc Bạch nói nhỏ: "Như heo."

Lệ Diễm: "Ăn được ngủ được, vui vẻ hạnh phúc liền rất tốt."

Lạc Bạch ánh mắt ôn nhu: "Ừm

Trong nguyên tác, Lạc Lai Bảo là một cô gái nhỏ bé, tính cách kiềm chế, trầm mặc ít nói, lầm lì, ít năng lực nhưng chưa bao giờ từ bỏ gia đình.

Ngay sau khi người nhà rời khỏi thế giới này, cô bé đã đi theo.

Cô ấy là một cô gái nhỏ bình thường sợ cô độc, bị gò bó và không đủ can đảm.

Cho nên cả đời này Lạc Lai Bảo chỉ cần được cưng chiều đến lớn lên là tốt rồi. (