Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Chương 135: Nhàn nhạt tình tố! Ấm áp ở chung (6)



"Đánh thức ngươi?" Vừa thấy trạng thái Lăng Thần chính là bị mình đánh thức, nhưng Hạ Thiên Tịch trong lòng một chút cũng không thấy áy náy.

"Không ngủ được?" Lăng Thần không trả lời, hỏi lại một câu.

"Thật nhàm chán" Hạ Thiên Tịch nhàm chán nhếch mắt, bĩu môi nói: "Có lẽ ban ngày ta ngủ quá nhiều, hiện tại một chút cũng không buồn ngủ."

Ngay cả y cũng không phát hiện, trong giọng nói của mình có bao nhiêu ý vị làm nũng.

Lăng Thần cong khóe môi, dịu giọng nói: "Gần nhất có rèn luyện không?"

"Ừm, có chút tiến bộ." Hạ Thiên Tịch đem trứng Lục Dực Thiên Hổ trên đầu giường khoe với Lăng Thần: "Ngươi xem, đây là trứng ma thú hệ thống thưởng cho ta, tên là Lục Dực Thiên Hổ..." Hạ Thiên Tịch cười mắt meo meo nói cho Lăng Thần chỗ tốt của Lục Dực Thiên Hổ.

Lăng Thần nhìn Hạ Thiên Tịch ngồi trên giường ôm một quả trứng cười đến thấy răng không thấy mắt, trong lòng đột nhiên có chút ăn dấm, nhưng nghĩ lại hắn không cần vì một quả trứng mà ăn dấm, cũng liền bình thường trở lại, gợi lên khóe môi, trong mắt là ôn nhu ấm áp.

Nói nửa ngày, Hạ Thiên Tịch đây là tinh thần no đủ không có một chút buồn ngủ, y nhìn Lăng Thần trong video, tuy Lăng Thần không lộ ra buồn ngủ, nhưng nhìn thời gian đã quấy rầy hắn một giờ, Hạ Thiên Tịch le lưỡi cảm thấy hơi xấu hổ, sao hai người vừa mới có chút quan hệ thôi ý đã tùy hứng như vậy rồi? Đây tuyệt đối không phải một hiện tượng tốt.

"Không sao, ta hiện tại không buồn ngủ." Lăng Thần nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Hạ Thiên Tịch nói: "Ngày mai ngươi muốn đi chơi ở đâu?"

"Ngô..." Hạ Thiên Tịch nghiêng đầu nghĩ nghĩ thở dài, bất đắc dĩ lôi kéo khóe miệng: "Thôi, ngươi vẫn là đừng tới"

"Hửm?"

"Không phải ta nói với ngươi rồi sao, phụ thân không đồng ý ta và ngươi ở bên nhau, ngày hôm qua vừa mới làm người lo lắng, ta tạm thời không muốn làm người lại thương tâm nữa." Hạ Thiên Tịch ủ rũ bĩu môi nói, đôi mắt sáng lấp lánh ảm đạm một chút.

Ngay cả y cũng không phát hiện, tâm tư của y hiện tại đã hướng về Lăng Thần.

Lăng Thần trầm tư một chút an ủi: "Đừng lo lắng, ta sẽ khiến Hạ nguyên soái nhanh chóng đồng ý chúng ta." Xem ra, muốn ở cùng với Hạ Thiên Tịch, Hạ nguyên soái là vấn đề cần nhanh chóng giải quyết.

"Ừ, dù sao đó cũng là việc của ngươi, ta một chút cũng không lo lắng." Hạ Thiên Tịch giảo hoạt cười, không tim không phổi nói, đôi mắt nhìn bầu trời đen bên ngoài cửa sổ nói: "Lăng Thần, ngươi có đọc qua sách về địa cầu cổ không?"

"Hả?"

"Chính là...." Hạ Thiên Tịch từ trên giường đi xuống tới cửa sổ, mở ra cửa sổ nhìn bóng đêm bên ngoài, bầu trời chỉ có mấy ngôi sao xám xịt lập lòe, y nhìn mấy ngôi sao nói: "Ta trước kia đọc qua sách giới thiệu về địa cầu cổ, trên sách nói ban đêm ở địa cầu cổ rất là đẹp, bầu trời đêm đen nhánh đầy sao sáng lập lòe, ngươi đã thấy qua bầu trời đầy sao sáng chưa?"

Từ sau khi tận thế bùng nổ, bầu trời không còn đầy sao sáng nữa, cho tới bây giờ bầu trời đêm chỉ có ít ỏi mấy ngôi sao điểm xuyết, hơn nữa cũng không lộng lẫy giống như trong sách nói, lúc này mấy ngôi sao thật giống như bị bịt kín bởi một tầng tro bụi, một chút cũng không lấp lánh.

Hạ Thiên Tịch từ khi còn nhỏ đã thấy bầu trời đêm có bộ dáng này, cho đến hiện tại trời đêm vẫn là như vậy, y trước nay đều không thấy qua bầu trời đêm đầy sao lộng lẫy sáng cả bầu trời, chỉ mới nghĩ thôi đã cảm thấy thực đẹp.

"Ngươi muốn nhìn sao trời." Lăng Thần từ trên ghế đứng dậy đi tới cửa sổ nhìn bầu trời đêm, như cũ vẫn là mấy ngôi sao xám xịt không có một chút lấp lánh, cũng không làm người cảm thấy nó mỹ lệ.

"Có coi cũng như không!" Hạ Thiên Tịch tựa vào cạnh cửa sổ nhìn bầu trời đêm nói: "Chỉ nhìn trên sách, cảm nhận qua miêu tả thấy nó thực đẹp, bầu trời đêm được che kín bởi những ngôi sao lấp lánh chắc chắn sẽ làm người chấn động, chưa từng nhìn thấy qua cho nên cũng chỉ có thể tưởng tượng."

Lăng Thần giương mắt nhìn bầu trời đêm, trầm mặc một chút, một lát sau nói: "Đừng ngủ, ta tới đón ngươi." Nói xong, liền cắt đứt quang não.

Hạ Thiên Tịch chớp chớp mắt nhìn quang não bị ngắt liên hệ, quả thực cũng không biết phải phản ứng như thế nào.

Hình ảnh y vừa nói kia, hai người dựa vào cửa sổ cùng nhìn ngắm sao trên trời, nghĩ thế nào cũng thấy có tình thơ ý họa phải không? Lúc này, không phải là thời gian bồi dưỡng tình cảm sao? Sao hắn lại lập tức cắt đứt quang não chứ?

Hạ Thiên Tịch lắc lắc đầu, giống như trước khi ngắt quang não Lăng Thần còn nói gì thì phải? Nhưng y cũng không nghe rõ, có nên gọi lại cho hắn hỏi một chút hay không? Hạ Thiên Tịch nghĩ nghĩ, vẫn là thôi, nếu đã ngắt, vậy đi ngủ, chờ ngày mai hỏi lại hắn là được. Đem quang não tắt đi để tránh bị người quấy rầy, ném trên tủ đầu giường, Hạ Thiên Tịch ngã lên chăn đệm mềm mại trên giường, có lẽ do nói chuyện với Lăng Thần, lúc này tuy không mệt rã rời, nhưng chỉ cần nghĩ tới hình ảnh Lăng Thần, y thực nhanh liền ngủ.

Khi y đang mơ mơ màng màng ngủ, giống như nghe thấy được tiếng động gì đó, Hạ Thiên Tịch duỗi người ngáp một cái, đầu chợt thanh tỉnh, làm quân nhân luôn có tính cảnh giác khiến y trong nháy mắt từ trên giường đứng lên dọn xong tư thế chiến đấu, hai mắt cảnh giác mà nhìn cửa sổ.

Vì bảo trì thông thoáng trong nhà, cửa sổ của y cho dù là mùa đông cũng không đóng kín mít.

Khi y dọn xong tư thế chiến đấu cảnh giác nhìn về phía cửa sổ, một cánh cửa sổ bị người đẩy ra, thân ảnh Lăng Thần từ bên ngoài cửa sổ đập vào mắt, Hạ Thiên Tịch ngẩn người, cả người còn chưa phản ứng được, mà lúc này tay Lăng Thần chống lên bệ cửa sổ, đôi tay bỗng nhiên dùng sức chống đỡ thân thể, từ bên ngoài nhảy vào trong.

Hạ Thiên Tịch cả người choáng váng, quả thực không thể tin được, người mà mấy tiếng trước còn nói chuyện qua quang não làm sao hiện tại đã xuất hiện trước mặt mình.

Nhìn đồng hồ trên tường, hiện tại mới 3 giờ sáng mà thôi! Lăng Thần này có phải là giả mạo hay không? Hạ Thiên Tịch ngốc hề hề mà nghĩ trong lòng.

Lăng Thần đầu tiên là nhìn thoáng qua Hạ Thiên Tịch đang bày ra tư thế chiến đấu ở trên giường, biểu tình lại ngốc hề hề, sau đó nhìn nhìn bố cục trong phòng, thấy được quang não trên tủ đầu giường, hắn đi qua cầm lấy quang não nhìn nhìn, bị tắt nguồn, trách không được hắn ở bên ngoài gọi nhiều lần như vậy mà vẫn gọi không được.

"Không phải...làm sao? Ngươi sao lại ở chỗ này?" Hạ Thiên Tịch ngây ngốc xong mới phục hồi lại tinh thần nhìn Lăng Thần coi nơi này như phòng của hắn, Hạ Thiên Tịch run khóe miệng hỏi.

Ba giờ trước bọn họ còn thông qua quang não nói chuyện, hiện tại người cư nhiên ở trước mặt y, không phải là hắn bay qua đấy chứ!

"Không phải nói ngươi đừng ngủ hay sao!" Lăng Thần nhìn y một cái.

"Nói lúc nào a?" Hạ Thiên Tịch mơ hồ chớp chớp mắt.

Nhìn biểu tình mơ mơ hồ hồ này của y là hắn biết ngay y không nghe thấy lời mình nói, Lăng Thần cũng không biện giải với y, cầm quần áo sạch sẽ treo trên giá áo đưa cho Hạ Thiên Tịch nói: "Thay quần áo đi"

"Thay quần áo làm gì?" Hạ Thiên Tịch ngơ ngơ ngác hỏi, cả người hiện tại còn chưa phản ứng lại được.

"Mang ngươi đi xem ngôi sao" Lăng Thần gợi lên khóe môi ngữ khí ôn nhu.

"Ngôi sao?" Hạ Thiên Tịch ánh mắt sáng lên, bỗng nhiên nhảy từ trên giường xuống dưới sợ hãi kêu: "Ai...không đúng, ngươi sao lại tiến vào từ cửa sổ? Ta là ở lầu hai a! Hơn nữa, quân khu đại viện nhiều thủ vệ như vậy, ngươi vào bằng cách nào? Nhà ta còn có thiết bị theo dõi công nghệ cao Libor quản gia bài trí, ngươi làm thế nào tránh thoát được những thiết bị theo dõi đó?"

Những thiết bị theo dõi mà Libor quản gia bài trí, Hạ Thiên Tịch dám cam đoan, cho dù là một con muỗi muốn bay qua cũng phải xem mình có năng lực đó hay không, Lăng Thần cư nhiên liền dễ dàng mà vào được như vậy, còn bình yên vô sự không kinh động đến bất cứ kẻ nào mà nhảy từ cửa sổ vào phòng y, quả thực quá soái.

Lăng Thần cong cong khóe miệng, nhà hắn tốt xấu gì cũng là một nhà nguyên soái, đối với những máy móc theo dõi công nghệ cao, dựa vào hiểu biết cùng năng lực trinh sát của hắn, muốn tránh thoát những dụng cụ đó không phải dễ như trở bàn tay sao! Chẳng qua hắn vừa rồi phải tìm phòng của Hạ Thiên Tịch mà lãng phí chút thời gian, nếu không phải lúc trước hai người trò chuyện qua video, từ trong video nhìn thấy góc độ Hạ Thiên Tịch dựa vào cửa sổ mà phán đoán phòng của y, phỏng chừng muốn tìm được vị trí phòng của Hạ Thiên Tịch cũng rất khó khăn.

"Được rồi, trước đi thay quần áo, ta mang ngươi ra ngoài xem ngôi sao." Lăng Thần trấn an Hạ Thiên Tịch đang hưng phấn hoa chân múa tay, Hạ Thiên Tịch cả người cao hứng ánh mắt sáng lấp lánh, thần thái sáng láng, kinh ngạc nói: "Ngươi biết chỗ nào có ngôi sao sao?"

Hiện tại thời đại này, muốn nhìn sao thật đúng là không dễ, bằng không y cũng không đến nỗi lớn từng này còn chưa thấy qua hình ảnh bầu trời đầy sao sáng lấp lánh.

"Ừ" Lăng Thần gật gật đầu: "Trước kia cùng người khác ra ngoài chơi nhìn thấy qua một lần, ngươi mau đi thay quần áo, nơi đó có chút xa, một hồi chúng ta ngồi tòa hạm đi qua." Nếu lái xe qua, nhìn thời gian hiện tại, vậy chỉ có thể chờ đến đêm mai.

"Thật đúng là có chỗ có ngôi sao sao?" Hạ Thiên Tịch Kinh ngạc mở to mắt, dưới cái gật đầu khẳng định của Lăng Thần mới hoan hô một tiếng lập tức chạy đi thay quần áo.

Y sinh sống ở đế đô nhiều năm như vậy đều chưa từng thấy qua bầu trời đầy sao sáng, vậy nơi Lăng Thần nói chắc chắn là không phải ở đế đô. Đế đô diện tích lớn như vậy, cũng chỉ có ngồi tòa hạm mới có thể tới kịp, bằng không lái xe tới đó trời cũng sáng rồi, còn sao gì nữa mà nhìn?

Hạ Thiên Tịch nhanh chóng thay quần áo, lôi kéo Lăng Thần hướng phía cửa chạy tới.

"Từ từ." Lăng Thần đúng lúc giữ chặt y.

"Làm sao vậy?"

Lăng Thần nhìn toàn thân y nhíu mày: "Ngươi mặc như này ra ngoài sao?"

Hạ Thiên Tịch nhìn nhìn bản thân, là quần áo hàng ngày a, không có vấn đề gì!

"Hiện tại ban đêm hơi ẩm quá nhiều, nơi đó lại là trên núi, ngươi ăn mặc quá ít sẽ bị lạnh" Lăng Thần nói quay đầu nhìn tủ quần áo trong phòng, sau đó tự đi qua mở tủ quần áo nhíu nhíu mày mà nhìn, căn bản là không có quần áo dày, hắn tùy tiện chọn hai cái áo gió dài, sau đó đi tới mép giường đem chăn bông trên giường bọc lấy mang đi hết.

Hạ Thiên Tịch trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn này.

..........