Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Chương 168: Vui vui vẻ vẻ ăn Tết^_^



Hai người đi xuống lầu, Hạ Thanh nhìn hai người: "Muốn đi ra ngoài?"

"Vâng, phụ thân, ta muốn mang Tịch Tịch ra ngoài đi dạo". Hạ Thiên Tịch còn chưa kịp nói, Lăng Thần đã lập tức trả lời.

Hạ Thiên Tịch run rẩy khóe miệng, vô ngữ nhìn trời.

Ánh mắt Hạ Thanh nhàn nhạt nhìn Hạ Thiên Tịch một cái, rồi nhìn Lăng Thần, khóe miệng hơi run rẩy, lúc lâu sau mới nói: "Đi đi."

"Vâng phụ thân." Lăng Thần cung kính nói.

"Phụ thân, bọn con đi đây." Hạ Thiên Tịch có chút ngượng ngùng nhìn Hạ Thanh.

"Ừ." Hạ Thanh gật gật đầu, nhìn bóng dáng hai người rời đi, đột nhiên nhớ ra nói: "Chậm đã."

Hai người vừa bước qua cửa liền dừng lại, quay đầu nhìn Hạ Thanh.

Hạ Thanh lúc này mới đứng lên khỏi sofa, ánh mắt nhìn hai người nhàn nhạt nói: "Các ngươi tối nay không cần trở lại."

Hạ Thiên Tịch chớp chớp đôi mắt, ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn Hạ Thanh.

"Ta buổi tối có việc không ở nhà, tiểu Tịch, con liền đi theo Lăng Tần về nhà hắn đi!"

"A?"Hạ Thiên Tịch ngơ ngác, chớp mắt hỏi: "Phụ thân có chuyện gì sao?" 30 giao thừa, phụ thân còn có chuyện gì?

"Được rồi, các ngươi đi thôi!" Hạ Thanh tựa hồ căn bản không muốn nói nguyên nhân choHạ Thiên Tịch, mày nhíu lại, cũng không để ý tới hai người, lập tức lên lầu.

Lăng Thần ngoéo một cái khóe môi tà khí, đem Hạ Thiên Tịch còn đang nghi hoặc khó hiểu kéo ra khỏi Hạ gia.

Hắn đúng là muốn ở một mình với Hạ Thiên Tịch vào đêm trừ tịch hôm nay, chẳng qua hắn cũng không tiện mang Hạ Thiên Tịch đi cả đêm để Hạ Thanh ở nhà một mình, cho nên hắn chuẩn bị mình không về nhà mà ở Hạ gia tối nay, trước khi tới hắn đã nói qua với phụ thân, không nghĩ tới cư nhiên hiện tại là Hạ Thanh có việc đi ra ngoài, vừa lúc buổi tối hắn có thể đơn độc ở cùngHạ Thiên Tịch.

"Khoan đã...phụ thân...ta còn chưa hỏi nguyên nhân đâu?" Ra khỏi Hạ gia, Hạ Thiên Tịch mơ hồ lập tức muốn quay lại.

"Bảo bối, nếu ngươi trở về, phụ thân sẽ nói nguyên nhân với ngươi sao?" Lăng Thần đúng lúc đem người ngăn lại, giải thích: "Nếu phụ thân muốn nói cho ngươi nguyên nhân thì vừa rồi đã nói rồi."

Ý tứ chính là, anh không muốn nói cho bọn họ.

"Nhưng mà..." Hạ Thiên Tịch nhăn mày: "Hôm nay là 30, phụ thân một mình thì có việc gì?" Bọn họ không có thân nhân, không có ngoại thích cũng không có thân thích,một mình phụ thân thì có thể làm gì?

"Chờ khi phụ thân muốn nói cho chúng ta biết tự nhiên ông sẽ nói, phụ thân là người lớn, ngoan, chúng ta không cần phải quản lý chuyện của phụ thân." Lăng Thần khuyên Hạ Thiên Tịch.

Hạ Thiên Tịch nhíu mày, tuy trong lòng vẫn rất nghi hoặc, nhưng cũng không rối rắm bao lâu, dù sao việc của phụ thân, phụ thân tự có chừng mực.

Lăng Thần mang theo Hạ Thiên Tịch đi ăn đồ ăn y yêu nhất, Hạ Thiên Tịch ăn đến cả người sảng khoái, đôi mắt sáng ngời, khóe môi cong cong.

Lăng Thần nhìn y vui vẻ, tâm tình bản thân cũng thực sung sướng.

Từ tiệm cơm đi ra, hai người tay nắm tay, Hạ Thiên Tịch nghiêng đầu nhìn Lăng Thần: "Buổi tối hôm nay thật sự phải đến nhà ngươi?"

Hạ Thiên Tịch thần sắc có điểm quẫn bách, y còn chưa gặp qua cha mẹ Lăng Thần đâu, lại còn phải ăn Tết ở nhà hắn, cái tốc độ phát triển này có phải quá nhanh hay không?

"Muốn đi?" Ánh mắt Lăng Thần mang ý cười nhàn nhạt liếc nhìn y.

Hạ Thiên Tịch nghiêng đầu nghĩ nghĩ lắc đầu, y cũng không biết có muốn đi hay không? Nhưng nếu không đi...y không muốn ở nhà một mình cô đơn, y muốn cùng Lăng Thần ăn Tết với nhau.

Lăng Thần nhìn bộ dáng nhỏ đáng yêu của y, nhịn không được cúi đầu hôn trán y một cái, căn bản không bận tâm đây là bên ngoài, cũng không quan tâm hai người sẽ rước lấy tròng mắt của bao nhiêu người, hắn thân mật xoa đầu Hạ Thiên Tịch cười nói: "Đêm nay chúng ta không đi đâu hết, chúng ta đến nhà của mình."

Đúng, nhà của mình, đó là nhà chung của hai người bọn họ.

"Nhà của mình?" đôi mắt Hạ Thiên Tịch sáng ngời nhìn Lăng Thần, ý tứ chính là như y đang nghĩ sao?

Lăng Thần gật gật đầu, ý tứ chính là như y nghĩ.

"Thật sao?" giọng nói Hạ Thiên Tịch lập tức đề cao vài phần, nhảy cẫng lên, đôi mắt sáng ngời trừng lớn nhìn Lăng Thần: "Ngươi mua nhà lúc nào? Ta sao lại không biết? Nó ở đâu?"

Tuy rằng y có nghĩ tới kết hôn với Lăng Thần, tạo thành một gia đình mới, nhưng từ trước tới giờ y đều không nghĩ sẽ nhanh như vậy? Khi y không biết, Lăng Thần liền mua cả nhà, đem nhà của hai người bọn họ định ra. Nhìn thần thái sáng láng cao hứng của y, đôi mắt rực rỡ lấp lánh, Lăng Thần gợi lên khóe môi cười nói: "Mua trên đường ở khoảng cách giữa hai nhà của chúng ta, đến lúc đó đi tới nhà phụ thân của chúng ta cũng tiện, ta hiện tại chỉ mua nhà nhưng còn chưa trang trí, hôm nay dẫn ngươi tới xem, nếu ngươi thích, về sau nhà của chúng ta liền trang trí theo sở thích của ngươi, hôm nay chúng ta liền ở đó ăn Tết được không?"

"Được" Hạ Thiên Tịch sáng lên một đôi mắt động lòng người gật đầu.

Lăng Thần yêu thương hôn hôn đỉnh đầu y, nắm tay dẫn y đi tới xem nhà của bọn họ.

Lăng Thần mua ngôi nhà này vừa lúc ở chính giữa hai nhà bọn họ, là một tiểu biệt thự, tầm hơn 200 mét vuông, cũng không tính là lớn.

Vì hắn không thích cái cảm giác trống trải, cho nên liền không mua nhà quá lớn, vừa lúc hai người tới ở sẽ không bị trống vắng.

Tuy nói căn tiểu biệt thự này không lớn mấy, nhưng hiện tại trong phòng vì không có đồ đạc gia cụ gì nên vẫn có vẻ trống trải.

Lăng Thần cùng Hạ Thiên Tịch vào nhà xem, cũng chỉ là tiểu biệt thự hai tầng, tầng một là đại sảnh, phòng bếp và mấy gian phòng cho khách, tầng hai là phòng ngủ chính của bọn họ, thư phòng và phòng tập thể thao, bên ngoài là hoa viên nho nhỏ, mở ra cửa sổ phòng ngủ chính ở lầu hai là có thể nhìn thấy mặt cỏ xanh mơn mởn, có thể khiến người nhìn rất là vui vẻ thoải mái.

Hạ Thiên Tịch chỉ là nhìn thoáng qua liền thích, chờ bọn họ đem gia cụ sắm sửa đầy đủ, bố trí sắp xếp mỗi một chỗ, đến lúc đó ngôi nhà nho nhỏ này chắc chắn sẽ ấm áp và hạnh phúc.

"Thích không?" Lăng Thần gợi lên khóe môi vui vẻ hỏi.

Hai mắt Hạ Thiên Tịch sáng lên cười hì hì gật gật đầu, xoay người ôm chặt Lăng Thần, hai tay vòng quanh cổ Lăng Thần, vui vẻ không nói được lời nào, bẹp bẹp hai cái lên khóe miệng Lăng Thần làm phần thưởng.

Hạ Thiên Tịch nhướng lên đôi mắt đào hoa hẹp dài, con ngươi sáng ngời, cười hì hì vui tươi hớn hở nói: "Ngươi sao biết ta sẽ thích như vậy? Hả? Ta rất thích!"

Tuy còn chưa trang hoàng, nhưng chỉ nhìn hình thức ngôi nhà này Hạ Thiên Tịch liền thích không chịu được.

Hơn nữa, Lăng Thần còn rất cẩn thận mua nhà ở đoạn đường trung gian giữa hai nhà của bọn họ, điểm này quả thực là không thể tri kỷ hơn được nữa.

Lăng Thần gợi lên khóe môi vui vẻ, thanh âm trầm thấp mang theo mê hoặc say lòng người, một tay hắn vuốt đầu Hạ Thiên Tịch, giọng nói trầm thấp vang lên: "Ngươi thích là được, hôm nào chúng ta cùng đi lựa chọn gia cụ, mỗi một kiện bài trí ở căn nhà này đều để ngươi bố trí được không? Mỗi một góc đều bố trí theo sở thích của ngươi được không?"

"Được."Hạ Thiên Tịch cong cong khóe môi, cười hì hì gật đầu: "Ta thích ngươi cũng sẽ thích sao?"

"Ừ, chỉ cần ngươi thích, ta đều thích."

Lăng Thần hai tay ôm eo Hạ Thiên Tịch, ôm cả người y vào lòng, nhìn Hạ Thiên Tịch cười thấy rắng không thấy mắt, trong lòng cũng hơi hơi nóng lên.

Hắn nghĩ, hắn thích người này như vậy, yêu tất cả của y, chỉ cần y thích, hắn cũng sẽ thích hết thảy. Nghĩ tới sau này căn nhà này được bố trí thành ý thích của y, trong lòng hắn cũng ấm áp lên, cả đời này có thể có một ái nhân như vậy làm bạn, hắn cũng thỏa mãn.

Hai người ở trong phòng nị oai một hồi lâu, bọn họ mới quyết định đi ra ngoài mua đồ ăn, thuận tiện mua chút đồ dùng trong bếp về.

Vì quyết định tối hôm nay sẽ ở chỗ này ăn Tết, cho nên Lăng Thần quyết định tự mình nấu ăn, hắn không thích khi hai người ở cùng nhau lại có người xa lạ tới quấy rầy ấm áp giữa hai người, cho nên liền không gọi quản gia tới, dù sao hắn cũng biết nấu ăn.

Phàm là đồ ăn hắn làm, Hạ Thiên Tịch cũng thực nể tình đều nhất nhất ăn, buổi tối hai người mua một ít rau cần, bọn họ quyết định hôm nay liền làm sủi cảo nhân thịt heo rau cần.

Nhân là Lăng Thần làm, tính cả nước chấm cũng là Lăng Thần chế, ngươi đừng nói, ăn sủi cảo chấm dấm là mấu chốt, nếu không chấm dấm, như vậy sủi cảo cho dù có hương vị cỡ nào cũng không ngon, nhưng nước chấm Lăng Thần tự chế chỉ là ngửi thôi cũng khiến Hạ Thiên Tịch nước miếng tràn lan, hai mắt y sáng lấp lánh nhìn thân ảnh bận rộn của Lăng Thần trong bếp, cười hì hì đi theo sau mông hắn, tuy mình không làm cái gì, nhưng y cũng không muốn bản thần đi theo Lăng Thần quấy rối.

Đem nhân trộn đều xong, Lăng Thần liền bắt đầu cán vỏ sủi cảo.

Tuy vỏ cùng nhân sủi cảo đều có sẵn, nhưng Lăng Thần không muốn ăn những thứ do máy móc làm ra đó, hắn muốn cho Hạ Thiên Tịch nếm thử do tự tay hắn làm, hắn muốn dưỡng ái nhân đến trắng trẻo mập mạp.

"Ta muốn gói ta muốn gói..." Vừa thấy Lăng Thần cán được một cái vỏ sủi cảo, hai mắtHạ Thiên Tịch sáng ngời, lập tức duỗi tay tới lấy, sau đó hưng phấn dùng đũa gắp một chút nhân đặt trên vỏ sủi cảo.

Tuy có câu, không ăn thịt heo cũng thấy heo chạy qua, Hạ Thiên Tịch theo ký ức về hình dạng sủi cảo mà trước kia mình ăn hy vọng có thể gói ra.

Nhưng mà, từ nhỏ đến lớn mười đầu ngón tay đều chưa chạm qua dương xuân thủy, cho dù y có thông minh, đối với việc nấu cơm...cái sủi cảo thứ nhất, quang vinh mà hy sinh! Cái sủi cảo thứ hai lại lần nữa quang vinh hy sinh, y liên tiếp gói bảy tám cái sủi cảo, không phải cho nhiều nhân gói không kín thì chính là vỏ sủi cảo quá dính bị y dùng sức tạo thành một nắm bột, tóm lại hình thù kỳ quái không một cái thành hình.

Hạ Thiên Tịch từ lúc ban đầu hứng thú sục sôi đến lúc sau chu miệng, miệng càng chu càng cao.

Lăng Thần ánh mắt nhàn nhạt nhìn y, thấy miệng y cong lên sắp treo được một chai nước tương, đạm đạm cười: "Bảo bối, ngươi đi rửa bát của chúng ta đi, lát nữa chờ ăn là được."

Lăng Thần cho Hạ Thiên Tịch một cái bậc thang, Hạ Thiên Tịch lúc này mới giận dỗi buông cục bột đang phấn đấu trong tay mình xuống.

.................