Trọng Sinh Thành O Thê Của Tổng Tài Nhà Giàu

Chương 64



64. QUÀ GẶP MẶT.

Tác giả: Hàn Môn Nha Đầu.

Editor: Cá.

*****

Trong phòng, Tiên Ma Khoai có chút phiền muộn cùng đồng bọn chia sẻ tin tức: "Con trai ta yêu sớm, nó chỉ mới 18 tuổi!"

Long Ma Đằng phản hồi: "Đình chỉ hành vi lo lắng ngu xuẩn của ngươi lại đi, nó là nhân loại, chẳng lẽ ngươi muốn chờ nó 300 tuổi mới yêu đương? Cùng phần mộ nói chuyện sao?"

Căn đen thui đang xụi lơ lập tức lay động lên: "Ha ha ha, ngươi thật thông minh, bất quá ngươi phải chuẩn bị hai phân lễ gặp mặt."

Long Ma Đằng nhịn không được chửi:"Ngu ngốc, kết hôn chưa? Là người một nhà hả? Gấp gáp tặng lễ làm gì."

Tiên Ma Khoai nghĩ nghĩ: "Ngươi nói rất có đạo lý nha...... Mà sao giống như ngươi keo kiệt không muốn tặng lễ vật vậy?"

Long Ma Đằng không buồn phản ứng.

Tiên Ma Khoai: "Như thế này đi, lễ vật của con dâu thì chờ đến khi bọn họ kết hôn lại đưa."

Long Ma Đằng: "Dong dài, ta chính là tính toán như vậy."

Khi Tiêu Chiến cùng Vương Nhất Bác ăn xong bữa sáng, cùng nhau đi xuống lầu thì bắt gặp Diệp Lỗi đang ở trước cửa phòng của Tiên Ma Khoai đi tới đi lui.

Nhìn thấy hai người bọn hon, bước chân Diệp Lỗi lập tức dừng lại, anh nói với Tiêu Chiến: "Cậu mau vào xem thử đi, có điểm không đúng, Tiên Ma Khoai không cho tôi đi vào."

Tiêu Chiến nghiêng đầu khó hiểu: "Làm sao vậy?"

Diệp Lỗi giải thích: " Trên người nó đột nhiên có thêm đồ vật."

Nghe xong, Tiêu Chiến kinh ngạc nhướng mày, nhanh chóng đi vào trong phòng.

Lúc cậu vừa tiến vào, liền nhìn thấy cánh hoa màu đỏ và căn đen thui của Tiên Ma Khoai cùng nhau đong đưa, quấn quanh ở trên cánh hoa của nó là phiến lá giống như móng vuốt động vật của dây đằng kia.

Dây đằng ở trên cánh hoa tạo thành một viên cầu hoàn chỉnh, vừa nhìn thấy, cứ nghĩ vốn dĩ là cánh hoa lớn lên đã vậy.

Căn đen thui kéo cậu đi đến cánh hoa trước mặt, cánh hoa rơi xuống, một phiến lá của dây đằng đột nhiên biến lớn, thẳng đến ước chừng bằng cây quạt tay thì mới không biến hoá nữa.

Những phiến lá khác từ dây đằng tách ra, mang theo phiến lá lớn kia đưa đến trước mặt Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến sửng sốt, đang chuẩn bị hỏi có ý gì, một cái căn đen thui đã nhanh chóng cuốn lấy phiến lá, đem phiến lá kéo xuống đặt trong lòng ngực của cậu.

Dây đằng đột nhiên duỗi dài ra, giống như một cái roi, từ trên quấy xuống cái căn đen thui vừa đoạt phiến lá một roi.

Long Ma Đằng cực kỳ phẫn nộ: "Hỗn đản, ngươi cư nhiên dám phá hư khung cảnh tặng lễ vậy hoàn mỹ của ta!"

Căn đen thui bị quất rũ xuống, buông phiến lá ra nói: "Thực xin lỗi, ta sợ ngươi hối hận nha, con trai ta lại không hiểu ý của ngươi."

Phiến lá không có căn cần quấn lấy, tự nhiên rơi xuống, Tiêu Chiến theo bản năng dùng tay bắt lấy.

Tiêu Chiến quan sát phiến lá, xúc cảm khi chạm vào cực kỳ bóng loáng, sắc xanh phỉ thuý tràn ngập sức sống, tản ra mùi hương nhàn nhạt.

Mùi hương này giống như mùi hương lúc dây đằng duỗi dài ra đánh căn đen thui, bất quá thực nhanh, cậu hoảng hốt cảm thấy loại mùi hương này cùng mùi hương của Tiên Ma Khoai tựa hồ như là một.

Nhưng cậu phân biệt được rất rõ, đây là hai mùi vị hoàn toàn bất đồng.

Kết thúc đánh nhau bằng thái độ nhận sai tốt đẹp của căn đen thui, căn đen thui cùng dây đằng đồng thời duỗi đến trước mặt Tiêu Chiến, căn đen thui còn vặn vẹo lắc lư như là rất vui vẻ.

Lúc này vẻ mặt Tiêu Chiến thật sự mê mang.

Trong đầu cậu xuất hiện hình ảnh của Tiên Ma Khoai cùng hình ảnh người lớn tặng lễ vật cho người trẻ tuổi, sau đó nhìn nhìn phiến lá lớn trên tay, bừng tỉnh.

Đây là quà gặp mặt mà dây đằng đưa cho cậu!

Tiêu Chiến nhìn về phía dây đằng: "Cảm ơn."

Nghĩ linh thực đều thích chạm vào mình, cậu duỗi tay ở đỉnh chóp của dây đằng nhẹ nhàng nhéo nhéo cảm tạ, dây đằng thuận thế tự nhiên mà cuốn lấy ngón tay cậu.

Căn đen thui ở một bên vặn vô cùng vui vẻ: "Ha ha ha, con trai ta rất giỏi làm người ta thích đúng không?"

Dây đằng buông ra Tiêu Chiến ra đáp: "Đình chỉ hành vi cười ngây ngô của ngươi lại đi, nó làm cho người ta thích cùng ngươi không có liên quan gì."

Dây dằng lùi về đi cánh hoa, lại lần nữa cuộn thành một viên cầu, ngụy trang thành một bộ phận của tiên ma khoai.

Một cái căn đen thui nhoáng qua kề sát dây đằng, tản ra mùi hương nồng đậm, phiến lá dây đằng loé lục quang, dùng chóp đỉnh bén nhọn của mình mà đánh xuống cái căn đen thui đang kề sát nó.

Thế nhưng căn đen thui vẫn không rời bỏ, thân thân mật mật dán chặt vào dây đằng.

Tiêu Chiến nhìn nhìn phiến lá to trong tay mình, nhẹ niết căn đen thui đang quấn trên cổ tay: "Nó là đồng bọn của ngươi sao?"

Căn đen thui gật gật rồi lại tiếp tục vui vẻ xoắn xoắn.

Nghĩ nghĩ, Tiêu Chiến đem phiến lá thu vào trong nhẫn không gian, đánh giá dây đằng, nhỏ giọng hỏi: "Nó cũng là linh thực cấp S?"

Căn đen thui tiếp tục gật gù, trong đầu cậu lại lần nữa hiện lên nét bút vẽ miệng đơn giản, cùng một điệu bộ giữ bí mật.

"Không muốn để cho người khác biết phải không?" Tiêu Chiến hỏi rõ.

Căn đen thui vui vẻ gật gật.

Tiêu Chiến nhìn bốn phía: "Rất khó để không bị người ta phát hiện, nơi này nơi nơi đều có cameras."

Trong đầu như cũ là hình ảnh giữ bí mật kia.

Tiêu Chiến cười cười: "Như vầy đi, cho dù người khác đoán được, ta cũng sẽ không nói."

Căn đen thui lẻn đến trước mặt cậu cọ cọ, cảm giác mát lạnh vừa thoáng qua một cái, cả người cậu đã bị Vương Nhất Bác ôm lấy, phải lùi về sau một bước tránh khỏi căn đen thui cọ tới cọ lui.

Tiêu Chiến ngẩng đầu liền thấy Vương Nhất Bác cau mày nhìn chằm chằm căn đen thui, ngữ khí trầm thấp: "Đừng đụng vào em ấy."

Hắn nói xong, ngón tay nhẹ nhàng quệt ngang chỗ vừa bị căn đen thui cọ qua trên mặt Tiêu Chiến.

Căn đen thui dựng thẳng, nhất thời bất động.

Tiêu Chiến chớp chớp mắt, nắm lấy tay của Vương Nhất Bác: " Anh......"

Khi cậu vừa mới mở miệng, một cái căn đen thui đột nhiên bay đến đây, cuốn lấy cổ tay còn lại của cậu, vì thế hai tay đều không rảnh rỗi.

Ngay sau đó, trên tay truyền đến hai cổ sức kéo, đem cậu lôi ra khỏi cái ôm của Vương Nhất Bác.

Cùng lúc đó, bên hông cũng bị Vương Nhất Bác gắt gao ôm chặt không buông.

Tay bị bắt nâng lên một cách cứng đờ, bộ dáng của Tiêu Chiến lúc này trông rất ngốc, cũng may mà căn đen thui không dùng nhiều sức, bằng không không chỉ có tay bị nâng lên, biết đâu cả người đều bay lên rồi.

Tiêu Chiến bắt lấy căn đen thui, bất đắc dĩ nói: "Đừng kéo."

Sau đó cậu quay đầu về phía sau, dùng khuỷu tay chọt Vương Nhất Bác một cái: "Anh cũng vậy, nhẹ tay một chút."

Sức kéo trên hai tay cùng lực đạo bên hông đồng thời giảm bớt.

Tiêu Chiến vẫn không hài lòng: "Đều buông ra."

Trong đầu cậu tức khắc bị biểu tình rơi lệ chiếm cứ.

Tiên Ma Khoai bi thương khóc lóc kể lể cùng đồng bọn: "Con trai không cần ta, con dâu quá xấu xa, ta chạm vào con trai mình một chút thì đã sao? Quá đáng thật sự!"

Long Ma Đằng liếc mắt: " Ngu xuẩn muốn chết, nhân loại Alpha sau khi đánh dấu Omega thì tính chiếm hữu siêu cường, hiểu không? Còn không buông ra, ngươi muốn đem con trai của ngươi phanh thây sao?"

Tiên Ma Khoai oan ức: "Mới không phanh thây, ta khống chế lực đạo rất tốt."

Lúc này Tiêu Chiến không biết đoạn đối thoại giữa hai cây linh thực, chỉ đang bị biểu tình rơi lệ trong đầu làm cho dở khóc dở cười, nhéo nhéo căn đen thui an ủi nó: "Đừng khóc, đâu phải về sau không cho ngươi quấn lấy. Ngươi đã quên, ngươi còn đang phối hợp nghiên cứu nha, ta cũng còn có việc."

Căn đen thui buông ra Tiêu Chiến ra, ở mu bàn tay cậu cọ cọ một chút rồi mới lui về chỗ của dây đằng.

Giải quyết xong Tiên Ma Khoai, Tiêu Chiến bắt lấy bàn tay bên hông mình, nghiêng đầu cười hỏi Vương Nhất Bác: "Anh ghen hả?"

Vương Nhất Bác trở tay nắm lấy tay Tiêu Chiến, cúi đầu hôn xuống trán của cậu một cái: "Em là của tôi."

"Vậy cũng không đến mức ăn dấm với Tiên Ma Khoai đi?" Tiêu Chiến vừa nói vừa cảm thấy buồn cười.

Ánh mắt của Vương Nhất Bác chuyên chú mà nhìn cậu: "Tôi đã khắc chế rồi, nó quấn lấy tay em tôi cũng không có quản mà."

Tiêu Chiến nhướng mày, đây là biểu hiện cho tính chiếm hữu siêu cường của Alpha sao?

Đôi mắt cậu cong cong, ngón tay ở lòng bàn tay của hắn cọ cọ: "Ừm, là của anh, anh xem, anh đang ôm lấy em mà."

Biểu tình của Vương Nhất Bác thư hoãn lại, đem tay của cậu nắm thật chặt.

"Tiêu Chiến" Diệp Lỗi ở ngoài cửa kêu một tiếng, thăm dò ló đầu nhìn qua ô cửa xem, sau đó thử bước vào một chân, thấy không có căn đen thui ngăn cản nữa, anh lập tức đi vào, "Biết được nguyên nhân chưa? Trước đó Tiên Ma Khoai ngăn cản không cho bất kỳ ai tiến vào."

Tiêu Chiến đã đáp ứng với Tiên Ma Khoai là không nói cho người khác biết về chuyện của dây đằng, vì thế trợn tròn mắt nói dối: "Không biết, nhưng mà hẳn là không có việc gì, nó rất vui vẻ."

Diệp Lỗi nhìn nhìn Tiên Ma Khoai cùng dây đằng, vẻ mặt nghi hoặc.

Lúc này, thanh âm của chủ nhiệm Lý vang lên từ xa: "Tối hôm qua phát sinh chuyện gì vậy?"

Khi dứt lời, chủ nhiệm Lý đã đi đến.

Diệp Lỗi nhìn Tiêu Chiến rồi trả lời: "Bác sĩ Ni An cùng người của quân bộ tới."

"Cái này ta biết, tin tức có đưa tin, tất cả dân cư mạng hiện tại đang đồn đoán hiệp hội đã phát hiện linh thực hi hữu gì phải không. Ta nói là chuyện khác, cây đại thụ trong khoảng sân trống phía trước office building không phải vẫn luôn có một loại dây đằng ký sinh sao? Sáng nay không thấy, các ngươi tối hôm qua ở nơi đó, biết nguyên nhân là gì không?" Chủ nhiệm Lý hỏi.

Làm việc ở hiệp hội đã nhiều năm, Diệp Lỗi vô cùng quen thuộc cây đại thụ kia, nghe vậy liền sửng sốt: "Không thấy thật sao?"

Chủ nhiệm Lý gật đầu: "Này thật sự quá kỳ quái, tựa như hư không tiêu thất, dây đằng lớn như vậy ở trên cây mười mấy năm, sao có thể nói không thấy liền không thấy. Cũng không phải chủng loại trân quý, hiệp hội nơi nơi đều có, cho dù có người muốn, cũng không đến mức phí tâm tư lấy từ trên cây đại thụ cao như vậy, kỳ quái nhất chính là không có phát hiện dấu vết của con người."

Tiêu Chiến nghe đến đó, đột nhiên hiểu được.

Hết chap 64.

Trang chuyển tên miền từ trumtruyen.me sang trumtruyen.vn nha mọi người.