Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ

Chương 230: Nhập học



Liên lão gia tử hút nốt nửa gói thuốc còn lại xong mới chậm rãi mở miệng.

“Phòng trên thị trấn chắc chắn phải bán, hai ngày này ta sẽ đi thúc giục.” Liên lão gia tử nói chuyện, đem nõ điếu gõ gõ trên mép giường, “Kế Tổ à, cháu cũng theo đám Ngũ Lang, tiểu Thất học ngoại trú đi. Nhà ta cách thị trấn cũng gần, đi lại mỗi ngày cũng không mất bao nhiêu thời gian. Ở trong nhà so với phòng trống trên thị trấn thì tốt hơn a.”

Ý tứ Liên lão gia biểu đạt rất rõ ràng, là không cho Liên Kế Tổ ở trên thị trấn, câu nói kế tiếp bất quá là trấn an.

Điều này còn là lần đầu tiên, Liên lão gia tử bác bỏ ý kiến của Đại phòng khi sự tình liên quan đến việc đọc sách.

Hà thị và Triệu Tú Nga hai bà tức liếc nhau một cái, có chút đắc ý. Mà cha con Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ hai người, sắc mặt tất nhiên là không thể dễ nhìn.

“Ông nội, cháu…”

Liên Kế Tổ còn muốn nói gì, lại bị Liên lão gia tử cắt đứt.

“Kế Tổ, điều kiện của chúng ta như thế này, về bối phận sau này cháu là lớn nhất. Về sau, cái nhà này, còn phải dựa vào cháu. Có một số việc, từ giờ trở đi, cháu nên nghĩ nhiều thêm một chút. Việc này quyết định như vậy đi, tất cả giải tán.” Liên lão gia tử nói với mọi người.

Mọi người đều đi ra ngoài, Liên lão gia tử lại đem Liên Kế Tổ gọi lại, nói là muốn dặn dò hắn thêm một hai câu.

… …

Trở lại Tây Sương phòng, Trương thị bắt đầu chuẩn bị đồ vật cho Ngũ Lang và tiểu Thất đến trường. Đồ đạc cũng không nhiều, Trương thị thu thập cũng xong sớm, nhưng nhịn không được lại lật qua lật lại xem xét.

“Lão gia tử lần này rất kiên quyết. ” Liên Thủ Tín ngồi ở trên giường gạch, nghĩ đến chuyện vừa rồi, “Không cho Kế Tổ ở trên thị trấn.”

“Lẽ ra cái phòng kia không bán ai, để không cũng chẳng làm gì, ai ở cũng được mà.” Trương thị nói.

“Miệng người nhiều hơn, không giống với lúc trước. Nếu cha ta đáp ứng để cho Kế Tổ và vợ Kế Tổ ở, trong nhà Nhị ca sẽ làm náo loạn đi. Không thấy vừa rồi vợ Nhị Lang sao, chỉ cần cha nói một câu đáp ứng thì sẽ náo loạn lên đấy.” Liên Thủ Tín nói.

“Ai…” Trương thị thở dài.

So về Liên Thủ Tín cùng Trương thị, Liên Mạn Nhi mấy hài tử nói chuyện cũng không kín đáo như vậy.

“Muội xem Đại bá và Nhị bá đều mơ tưởng cái nhà trên thị trấn kia. Nhưng ai cũng không dám nói rõ.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng nói, “Trong lòng ông nội khẳng định đã rõ ràng rồi. Nên tình nguyện không giữ lại cũng không cho bọn hắn ở.”

“Hiện tại ông nội phát hiện cái nhà này không tốt rồi.” Ngũ Lang nói.

“Đúng thế, so trước kia phải bận tâm nhiều hơn.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

Lúc trước một nhà Liên Thủ Nghĩa vàg nhà Liên Thủ Nhân một lòng. Người hai nhà Liên Thủ Lễ và Liên Thủ Tín đều đặc biệt “hiểu chuyện”, lúc trước, Liên lão gia tử không cần bận tâm như hiện tại.

Giấc mộng làm quan của Liên Thủ Nhân tan vỡ, Nhị Lang cưới Triệu Tú Nga, tình hình Liên gia đã xảy ra biến hóa cực lớn. Khách quan mà nói, Liên lão gia tử không thể tiếp tục dung túng nhà Liên Thủ Nhân nữa rồi. Vì một đại gia đình hòa thuận, hắn không thể không cố gắng cân bằng các nhà.

“Chúng ta không nói những thứ này nữa, ca, tiểu Thất. Hai ngươi đến trường đi, phải chăm chỉ học bài.” Liên Mạn Nhi nói, “Tranh thủ khảo thi cái tú tài. Tốt nhất có thể khảo thi cử nhân trở về. Để nhà chúng ta đều có mặt mũi. Về sau chúng ta kiếm tiền, mua đất cái gì đấy, cũng không sợ người khác đánh chủ ý vào.”

“Ừ.” Ngũ Lang gật đầu, “Mạn Nhi, ca và tiểu Thất đến trường. Trong nhà chỉ còn muội với Chi Nhi tỷ, hai người các muội phải khổ cực rồi.”

“Việc chạy bàn muội đã tìm được người thay thế rồi. Các việc khác cũng không có gì.” Liên Mạn Nhi nói.

Ngũ Lang đi đến trường, không thể tiếp tục chạy bàn trong cửa hàng, người một nhà đã sớm tìm kiếm người thay Ngũ Lang làm việc, cuối cùng tuyển được một tiểu tử mười ba tuổi, gọi là Thạch Nhi. Thạch Nhi là người thành Đô, đi theo phụ thân hắn đến phương Bắc. Phụ thân hắn ở trên núi làm đầu lĩnh nhóm thợ thủ công nhỏ. Trên núi không có việc thích hợp cho hắn, vừa cửa hàng điểm tâm thiếu người nên để cho hắn đến thử. Không nghĩ tới Thạch Nhi làm chạy bàn còn có chút thiên phú, Liên Thủ Tín liền làm chủ nhận hắn.

“Nhị tỷ, tỷ hình như không vui, đúng không?” Tiểu Thất mẫn cảm thấy được cảm xúc Liên Mạn Nhi không tốt, cẩn thận hỏi.

Trước mặt người trong nhà, Liên Mạn Nhi đã không thế nào che dấu tâm tình chân thật của mình.

“Tỷ không nỡ xa hai người chứ sao.” Liên Mạn Nhi nói. Đây cũng là lời nói thiệt tình, nhóm huynh muội bọn họ cả ngày đều cùng một chỗ, Ngũ Lang và tiểu Thất đi đến trường, thời gian ở cùng nhau mỗi ngày đều không nhiều lắm.

“Đệ cũng không nỡ xa tỷ, Nhị tỷ, đệ còn không nỡ xa Đại tỷ, không nỡ xa cha mẹ.” Tiểu Thất nhích lại gần Liên Mạn Nhi, nói ra.

“Không nên nói như thế. Cũng không phải là đi đâu thật xa, mà mỗi ngày còn trở về kia mà.” Trương thị nói. Nói thì nói như thế, nhưng là trong nội tâm vắng vẻ, chính Trương thị cũng không nỡ đấy.

“Hai người đi học, phải học tập thật giỏi, đừng nghĩ nhiều.” Liên Thủ Tín nói.

“Vâng.” Ngũ Lang và tiểu Thất đều gật đầu. Hai đứa trẻ nhất là Ngũ Lang, đặc biệt quý trọng cơ hội có thể đến trường. Nói nhiều thì không có ý nghia, Ngũ Lang muốn dùng hành động để biểu thị tâm ý của hắn.

“Muội cũng muốn đến trường…” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng nói.

Không có trường tư thục nào chịu thu học sinh nữ nên cũng không có biện pháp nào.

“Mạn Nhi”, vẫn là Ngũ Lang hiểu rõ Liên Mạn Nhi, “Muội không thể đi cũng không có việc gì, về sau chiều nào học xong ca sẽ đem những gì học được dạy cho muội. Cam đoan ca học được bao nhiêu, sẽ dạy cho muội bấy nhiêu.”

“Thật sự?” Liên Mạn Nhi cao hứng, “Ca, ca cũng không thể lừa gạt muội.”

“Đương nhiên thật sự. Hai ta ngoéo tay, ai nói lời không giữ lời, người đó là con chó nhỏ.” Ngũ Lang nói.

“Đệ cũng thế. ” tiểu Thất cũng lại gần, “Nhị tỷ, đệ học được cái gì, trở về rồi, đệ cũng nói cho tỷ biết.”

Ba đứa bé móc ngón tay út lại với nhau, lúc này, bọn hắn cũng không nghĩ tới, về sau ước định học tập này đối với bọn họ có nhiều tác dụng không thể đếm nổi như thế.

Ngày hôm sau, Liên gia đều dậy sơm, Cổ thị cùng Tưởng thị vì Liên Kế Tổ thu thập túi sách, Liên lão gia tử tự mình đưa Liên Kế Tổ đi ra ngoài.

“Nhà lão Tứ gia Ngũ Lang và tiểu Thất đâu?” Ra khỏi phòng trên, Liên lão gia tử hỏi. Đã nói để cho Ngũ Lang, tiểu Thất cùng Liên Kế Tổ cùng đi đến trường, như thế nào lúc này rồi, còn không thấy hai đứa trẻ đến.

“Ông nội.” Liên Chi Nhi nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, đi ra, “Ngũ Lang và tiểu Thất sáng sớm đã dậy, đi cửa hàng bên kia hỗ trợ. Nói là đợi thời điểm Kế Tổ ca đi ngang qua cửa hàng, nói cho bọn hắn một tiếng là được.”

“Nha.” Liên lão gia tử gật đầu nhẹ, cái gì cũng chưa nói, nhưng trong lòng không biết có tư vị gì. Ngũ Lang và tiểu Thất, thừa dịp vừa sáng sớm trước khi đến trường còn biết làm giúp việc nhà.

Liên lão gia tử vốn định tiễn Liên Kế Tổ ra đến cửa lớn thì trở về phòng, nghe Liên Chi Nhi nói xong, lại đột nhiên thay đổi chủ ý, cùng Liên Thủ Nhân hai người, đi tiễn Liên Kế Tổ đến cửa ra vào của cửa hàng điểm tâm.

Canh giờ lúc này, đúng là thời điểm cửa hàng bận rộn nhất. Liên lão gia tử không muốn quấy rầy Liên Thủ Tín bọn hắn làm kinh doanh, chỉ đứng ở ngoài cửa đứng không đi vào trong.

Liên Thủ Tín trong phòng nhìn thấy Liên lão gia tử ba người, vội vàng gọi Ngũ Lang.

“Nhanh lên, ông nội các con tiễn Kế Tổ đã tới.”

Đang bận rộn làm việc, Ngũ Lang và tiểu Thất lúc này mới lấy tạp dề xuống, Trương thị đem túi sách đưa cho hai đứa trẻ, Liên Mạn Nhi cũng mang theo túi tiền để trong ngực, đi theo Ngũ Lang và tiểu Thất từ trong cửa hàng đi ra.

“Mạn Nhi đây là cũng muốn đi theo?” Liên lão gia tử hỏi.

Không chỉ Ngũ Lang và tiểu Thất, Liên Mạn Nhi hôm nay cũng mặc vô cùng chỉnh tề.

“Vâng, cha và mẹ cháu không rảnh, cháu tiễn ca cùng tiểu Thất đi đến trường.” Liên Mạn Nhi nói.

“Vậy thì mau đi thôi.” Liên lão gia tử cười cười nói.

Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang, tiểu Thất và Liên Kế Tổ chia tay với mọi người trong nhà, hướng trên thị trấn đi đến.

Phía sau bọn họ, Liên lão gia tử, Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Tín cùng Trương thị đứng yên thật lâu.

“Cha, đại ca, hai người đã ăn cơm chưa? Vào cửa hàng ngồi một hồi, ăn một chút gì?” Liên Thủ Tín đối với Liên lão gia tử cùng Liên Thủ Nhân nói.

“Không được, các con cũng bận rộn, các con làm việc đi thôi. Ta và đại ca con từ sớm đã ăn rồi, phải đi về nhà.” Liên lão gia tử nói liền mang theo Liên Thủ Nhân trở lại thôn.

Trên đường đi, Liên lão gia tử mấy lần muốn cùng Liên Thủ Nhân nói cái gì đó, nhưng từ đầu đến cuối cũng không nói ra miệng, chỉ có tiếng thở dài quanh quẩn bên hai người.

… …

Trường tư thục nằm ở phía đông trấn Thanh Dương, là giữa chỗ náo nhiệt chọn được một nơi yên tĩnh. Cả tòa tư thục gồm hai biệt thự lớn, bên cạnh cửa lớn có người gác cổng, có tư thục mướn nô bộc phụ trách canh cổng, quét dọn, vì các học sinh cung cấp nước ấm. Sân nhỏ đầu tiên gồm nhà giữa có năm gian, Đông Tây Sương phòng tất cả có ba gian, là địa phương học tập của các học sinh. Sân nhỏ thứ hai, nói là sân nhỏ, nhưng nếu như trừ tường ngăn ngăn với sân nhỏ đầu tiên, thì là một loạt dãy nhà, có mấy vị tiên sinh tư thục, còn có ít đệ tử cách trường thật xa ở lại đây.

Làm thủ tục nhập học thì phải tiến vào sân nhỏ phía sau, đi về phía bên tay trái của đại sảnh làm thủ tục đấy. Đệ tử nhập học đều phải trải qua cuộc thi, kể cả đệ tử già như Liên Kế Tổ cũng phải thi. Thông qua cuộc thi, dựa theo thành tích của đệ tử, xếp vào ba lớp theo ba loại cấp bậc cao, trung, thấp.

Lớp cấp thấp dành cho những người không có căn bản, lớp trung đẳng dành cho những người đã có chút căn bản rồi, về phần lớp cao đẳng, tương đương thí sinh chuẩn bị thi khoa cử là lớp tăng cường học tập.

Ngũ Lang được vào lớp trung đẳng, tiểu Thất vào lớp cấp thấp, cuối cùng năn nỉ tiên sinh của cuộc thi, Ngũ Lang cũng cam đoan đốc thúc tiểu Thất, tiểu Thất mới được học cùng Ngũ Lang ở lớp trung đẳng. Liên Kế Tổ được vào lớp cao đẳng.

Liên Mạn Nhi ỷ vào dáng người cùng tuổi nhỏ, không chiếm nhiều chỗ, tận lực giảm xuống cảm giác tồn tại của chính mình, nhưng thật ra chỉ đứng ngoài quan sát cuộc thi của Ngũ Lang và tiểu Thất. Nàng vừa hâm mộ vừa ghen ghét, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nếu như nàng cũng có thể tham gia cuộc thi, khẳng định cũng có thể tiến vào lớp trung đẳng.

Sau cuộc thi là phải đóng học phí, mua sách. Ngũ Lang và tiểu Thất hai người, tổng cộng bỏ ra bảy lượng bạc, đưa Ngũ Lang cùng tiểu Thất vào trong phòng học ở Đông sương phòng, “tiểu giám hộ” Liên Mạn Nhi mới được coi là hoàn thành nhiệm vụ.

“Phải học tập thật giỏi ah, bằng không thì bán đệ đổi tiền mua thịt ăn.” Liên Mạn Nhi nhéo nhéo mặt bụ bẫm của tiểu Thất, đe dọa nói.

“Đến kỳ thi phải đạt được loại ưu, nếu không thì về nhà không có cơm ăn.” Liên Mạn Nhi tiếp tục đe dọa.

Cảm giác được một phòng tất cả đệ tử lớn nhỏ đều nhìn qua đây, tiên sinh ăn mặc nghiêm chỉnh đã đứng ở cửa ra vào, Liên Mạn Nhi mới lưu luyến không rời đi ra khỏi phòng học.