Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ

Chương 6: Cơm tối ở Liên gia



Editor: Sakurahuong Beta: Tiểu Tuyền Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị muốn Liên Hoa Nhi lăn dấu tay trên biên lai vay tiền làm Liên lão gia tử và Liên Thủ Nhân đều lấy làm kinh hãi.

“ Nhị đệ, đệ nói vậy là ý gì. Hoa Nhi là một cô nương sao tới lượt lăn dấu tay, Phụ thân mới là chủ một nhà.” Liên Thủ Nhân vội nói.

“ Đại ca, mọi việc đều có vạn nhất. Hoa Nhi nói nghe thì thật tốt nhưng đến lúc đó không có tiền trả nợ thì phải dùng phòng ốc trong nhà để trả. Mấy đứa cháu của huynh đều dựa vào những thứ này để ăn cơm cưới vợ kìa.” Liên Thủ Nghĩa cười hì hì nói. “ Hơn nữa, tiền này không phải là cho Hoa Nhi dùng sao, cháu nó ký cũng là việc thiên kinh địa nghĩa.”( đạo lý hiển nhiên).

“ Đại ca, bọn muội biết huynh đau lòng khuê nữ nhưng Hoa Nhi lập tức trở thành thiếu phu nhân của Tống gia rồi, cũng không thể để cho những người nghèo như chúng ta đây thay nàng gánh nợ chứ.” Hà thị nói.

Lão Kim như nghe ra một chút ít manh mối, “ Tiền này là tú tài tướng công mượn cho đại cô nương sao?”

“ Không phải.” Cổ thị cùng Liên Hoa Nhi đang ở ngoài cửa nghe thấy vội vàng đi vào.

Để cho Liên Thủ Nghĩa nói thêm gì nữa, không chừng chuyện Ngọc bội do Liên Hoa Nhi làm vỡ cũng sẽ lộ ra. Đến lúc đó truyền tới tai Tống gia, Hoa Nhi sẽ không thể gả đi được.

“ Nhị thúc, có lời gì người một nhà chúng ta một hồi tới thương lượng là được .” Cố thị theo Liên Thủ Nghĩa cười cười, “ Huống chi đã bàn tốt lắm rồi, thúc còn ở đó lo lắng cái gì?” (TT: bà này rất âm hiểm)

Liên Thủ Nghĩa chỉ cười cười nói, “ Đại tẩu, nói mà không có bằng chứng, tới lúc đó các ngươi làm quan thì đi làm qua, người làm thiếu phu nhân thì làm thiếu phu nhân, chỉ còn lại một đại gia đình gánh nợ cho các ngươi thì cũng quá oan uổng. Tam đệ, Tứ đệ các đệ nói có đúng hay không?”

Không sai, Liên Mạn Nhi âm thầm gật đầu. Vợ chồng Liên Thủ Nhân vì lợi ích của bọn họ mà không tiếc bán nàng đi thì chuyện gì mà họ không làm được.

“ Nhị thúc, rốt cuộc thúc muốn thế nào?” Liên Hoa Nhi cắn răng nói.

“ Hoa Nhi, cháu nói cháu có tiền sẽ trả lại, vậy cháu còn sợ cái gì mà không đi lăn dấu tay vào giấy nợ?” Liên Thủ Nghĩa nói.

“ Bằng không chúng ta thương lượng lại một chút đi.” Liên Thủ Tín nói.

“ Tốt.” Cổ thị cùng Liên Hoa Nhi vội vàng gật đầu, các nàng cũng không muốn trước mặt lão Kim cùng Liên Thủ Nghĩa nói toạc ra.

“ ai u, tú tài tướng công, lúc nãy ngươi nói chuẩn xác thúc giục ta đem biên lai vay tiền đến đây, giờ lại đi thương lượng. Không phải ta nói mạnh miệng, người tìm lão Kim này vay tiền còn đứng xếp hàng, năm trăm lượng bạc, mỗi ngày lợi tức không ít. Tú tài tướng công, nếu không muốn vay nữa cũng đừng nên chặn tài lộ của ta.” Lão Kim có chút mất hứng.

“ Tiền này ta nhất định vay, ngàn vạn lần phải giữ lại cho ta.” Liên Thủ Nhân vội nói.

“ Chỉ có thể lưu một đêm, lợi tức thì tính từ hôm nay.” Lão Kim trả lời.

Liên Thủ Nhân đưa lão Kim đi, mọi người của Liên gia lại cùng nhau ngồi xuống.

“ Đều đã thương lượng xong, làm sao lại trở mặt, lão Nhị, đệ còn đem Phụ mẫu để vào mắt không?” Liên Thủ Nhân lên mặt đại ca dạy dỗ Liên Thủ Nghĩa.

“ Đại ca, chúng ta làm huynh đệ nhiều năm như vậy, nhưng chuyện này nói miệng là không có bằng chứng.” Liên Thủ Nghĩa nói. Hắn cùng Hà thị vừa mới thương lượng, cảm thấy nhất định phải để Liên hoa Nhi lăn dấu tay vay nợ mới đảm bảo.

“ Lão Nhị làm sao ngươi có thể như vậy!” Liên Thủ Nhân hướng Liên lão gia tử nhờ giúp đỡ, “ Phụ thân ngài nói đi.”

“ Lão Tam, lão Tứ, hai người các ngươi có ý kiến gì?” Liên lão gia tử hỏi.

Liên Thủ Tín cùng Liên Thủ Lễ liếc nhau một cái.

“ Chúng con đều nghe Phụ thân.”

Liên lão gia tử thở dài một hơi.

“ Những năm này vì đại ca của các ngươi vào học, trong nhà chúng ta tốn không ít bạc, làm cuộc sống của các ngươi chật vật, ta đây cũng rất xót xa. Lần này đại ca các ngươi nếu được lựa chọn làm quan, toàn gia chúng ta cũng bớt khổ. Mấy tiểu tử tuổi còn nhỏ, có thể lên lớp nghe giảng bài, lớn thì cũng cưới vợ tốt, ta sẽ bảo đại ca chiếu cố tới các ngươi.”

“ Phụ thân, tâm tư của ngài con hiểu. Đại ca được chọn quan là bản lĩnh của Đại ca, con chỉ muốn làm nông dân, sống thực tế.” Liên Thủ Tín nói. “Có thể giúp Đại ca con đây sẽ giúp, như lần này Mạn Nhi……”

Nói đến Liên Mạn Nhi, Liên Thủ Tín không nói được nữa, buông đầu rũ xuống.

Không phải là khóc chứ, Liên Mạn Nhi suy nghĩ đến lời nói của Liên Thủ Tín, … tâm tình có chút phức tạp.

“ Con cũng cùng một ý với Tứ đệ.” Liên Thủ Lễ nói.

“ Tiền này Hoa Nhi nhất định sẽ trả. Nhưng Hoa Nhi không thể lăn dấu tay, nếu truyền đi ra ngoài thì người ta sẽ nghĩ thế nào.” Cổ thị cũng khóc thút thít.

“ Thủ Nhân, ngươi nói phải làm sao?”

“ Không thể để Hoa Nhi lăn dấu tay, Phụ thân ngài là chủ một nhà, hay là ngài lăn ấn đi.” Liên Thủ Nhân nói. (TT: thằng con bất hiếu)

Người nam nhân này, có còn một chút trách nhiệm hay không. Liên Mạn Nhi không nhịn được mà cảm giác muốn nhảy dựng lên mắng chửi người, quay đầu liền thấy Liên lão gia tử mặt mày u ám, lần nữa nghiêng đầu vừa lúc nhìn thấy trong ánh mắt Liên Hoa Nhi lóe lên hàn quang.

Liên Hoa Nhi lạnh lùng đánh giá người trong phòng. Theo nàng xem ra, bọn họ cũng không nguyện ý vì nàng gánh vác món nợ này, chỉ sợ là tạm thời cũng không nguyện ý. Liên lão gia tử cũng bị bọn họ thuyết phục, không đành lòng, hắn sợ đem tòa nhà này cùng mười mấy mẫu đất mất hết. Trong phòng này, đến phụ mẫu nàng cũng không có vì nàng suy nghĩ, chỉ vì hôn ước và Tống lang đồng ý dâng tiền cho giám sinh mới bằng lòng ra sức.

Vô luận phải trả giá bao nhiêu, để cho Liên gia tán gia bại sản cũng được, hay một lần nữa thực hiện chuyện của Liên Mạn Nhi, thì ai cũng không thể ngăn cản nàng gả vào Tống gia.

Hiện tại các ngươi cho ta sắc mặt như vậy, chờ ta gả vào Tống gia, hừ.. ta sẽ cho các ngươi biết sự lợi hại của ta.

Liên Hoa Nhi quyết định chủ ý xong, xoa xoa khóe mắt, lúc này mới mang theo nức nở mở miệng.

“ Cháu đồng ý lăn tay… “ Liên Hoa Nhi nói. “ Bất quá chuyện Ngọc bội ai cũng không được nhắc lại. Nếu để cho người ngoài biết, khiến chuyện chung thân của cháu thất bại, thì món nợ này cháu sẽ không trả, đến lúc đó mọi người cũng không được lợi gì.”

Liên Mạn Nhi rõ ràng đã nhìn thấy ánh mắt ngoan lệ của Liên Hoa Nhi, đảo mắt cái nàng ta đã mang bộ dạng nhu nhược ẩn nhẫn, trong lòng thầm cảnh giác, cô nương này tâm cơ cũng rất cao.

Liên Thủ Nhân cùng Cổ thị trao đổi một ánh mắt, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị là kẻ cầm đầu, một chút cũng không chịu thiệt thòi, nếu bọn họ vẫn kiên trì để Liên lão gia tử đồng ý, đến lúc đó Liên Thủ Nghĩa thật làm ầm ĩ lên, vậy thì bọn họ kiếm củi ba năm sẽ thiêu một giờ rồi.

“ Hoa Nhi nguyện ý như vậy, vậy thì cứ thế mà làm đi.” Liên Thủ Nhân nói.

Mọi người thương lượng quyết định xong rồi, sáng sớm ngày mai sẽ gọi lão Kim lần nữa tới, ký biên lai vay tiền lấy bạc.

“ Trời không còn sớm, ăn cơm đi.” Liên lão gia tử nói.

“ Nương, cơm đều làm xong, chuẩn bị món gì ăn?” Trương thị hỏi Liên lão thái thái Chu thị.

“ Trong nhà có cái gì, chuyện này còn tới hỏi ta sao?” Chu thị tức giận nói.

Trương thị không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng mà thẳng bước đi ra ngoài.

Liên Mạn Nhi cũng đi theo ra ngoài, gian ngoài trước sau cửa mở rộng ra, Trương thị cùng Liên Chi Nhi đều mặc tạp dề, đang từ nồi lớn lấy cơm ra ngoài.

“ Mạn Nhi, con vào trong nhà nghỉ ngơi đi.” Trương thị nhìn thấy Liên Mạn Nhi đi ra, thì chận lại nói, “ Bằng không, để cho Tiểu Thất mang theo con đi ra bên ngoài một chút cũng được. Chớ đi xa, sắp ăn cơm rồi.”

“ Dạ.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

Nhà lớn của Liên gia có năm gian, từ đông sang tây mỗi bên hai gian, gian nhà phụ ở ngoài này là phòng bếp. Hai bên trái phải có hai bếp lò to và hai bếp nhỏ. Ở giữa có một vách ngăn, ngăn phía bắc để chén tủ, vài bó rau, còn có một chút mấy thứ lặt vặt. Giống như những phòng bếp bình thường khác.

Từ nơi này phía sau phòng đi ra chính là hậu viện Liên gia. Hậu viện rất lớn, toàn bộ làm vườn rau xanh. Bây giờ là khí trời đầu mùa hè cuối mùa thu, trong vườn một luống một luống rau hẹ, cải trắng, cây ớt, dưa leo, cà các loại… đều rất tươi tốt. Một trận gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi vị của lá xanh cùng bùn đất.

Liên Mạn Nhi hít sâu vài hơi, nếu như trở về không được, như vậy ở đây cũng tốt, không khí không bị ô nhiễm, thức ăn xanh biếc khỏe mạnh.

Ở tại hậu viện nhìn một chút, Liên Mạn Nhi lại nhớ tới tiền viện.

Tiền viện cùng hậu viện không khác mấy, đông tây tổng cộng có ba gian, từ sương phòng( hiên nhà, chái nhà) đến cửa lớn cũng bị mở thành vườn rau xanh. Liên gia xây tòa nhà này, xem như hết sức đoan chính là sân của nhà nông, ban đầu, thời điểm Liên lão gia tử mua lại ước chừng là một trăm năm mươi lượng bạc.

Liên Ngũ lang ôm một bó củi đưa lên phòng, Liên Mạn Nhi cũng là đi theo trở lại.

“ Vợ lão Tứ.” Chu thị đứng ngoài phòng chỉ huy Trương thị làm này làm kia.

“ Đem đậu giác trong cái giỏ xách kia đi xào.” Chu thị nói.

Mới vừa tồi Trương thị đi hỏi nàng nấu món gì bị nàng quát lớn, sau mới một lát đã quay ra chỉ huy rồi?

“ Cắt mỏng ra, đem phần già đi xào trước.” Liên Tú nhi đi theo bên cạnh nói tiếp, “ Cũng đừng để hành thái, Hoa Nhi không ăn, để nhiều dầu vừng một chút, Hoa Nhi thích ăn.”

“ Con đi ra ngoài làm gì, sẽ bị dính một thân khói dầu.” Chu thị oán giận nữ nhi.

“ Nương, con đi tìm Hoa Nhi nói chuyện.” Liên Tú Nhi cười, cất bước đi vào tây phòng.

“ Tại sao rửa nhiều khoai tây vậy?” Chu thị nhìn cái bồn lớn trước mặt Liên Chi Nhi rồi khiển trách, “ Lấy ra một nửa để nương ngươi rửa, ngươi đi hái hai mươi trái cà, bữa tối ăn món cà chưng.”

Trương thị bận rộn lấy khoai tây từ trong chậu ra, Liên Chi Nhi cũng đứng lên đưa tay ở tạp dề chùi chùi, cầm rổ đi ra sau vườn hái cà.

“ Những thứ khoai tây này ngươi cắt nhỏ, lại rửa thêm mấy cây ớt xào ăn.” Chu thị tiến thêm một bước chỉ thị nói.

“ Dạ.” Chu thị vừa vội đáp vừa đem khoai tây đã rửa sạch lên thớt cắt.

“ Mạn Nhi, ngươi đứng ngốc ở đó làm gì, mau tới đây nhóm lửa.” Chu thị nhìn thấy Liên Mạn Nhi lập tức ra lệnh.

“ a, nha,…”

“ Mạn Nhi còn chưa khỏe, để cháu làm.” Liên Ngũ lang đi vào chỗ lò lớn bên cạnh.

“ Ngũ lang nên làm gì thì ngươi làm đi, đây không phải là việc ngươi nên làm, để cho Mạn nhi nhóm lửa.”

“ Nội à, để cháu nhóm cho.” Liên Chi Nhi cầm một rổ cà đi vào, nghe thấy Chu thị nói chuyện, thì gấp rút nói.

“ Nương, Mạn Nhi vừa mới tỉnh lại, mấy mẫu tử chúng ta cũng bận rộn nãy giờ, đợi nàng tốt lên một chút đi, nếu không làm hại nàng bệnh thêm thì sao.” Trương thị hướng Chu thị thỉnh cầu.

“ Bọn nhỏ bị ngươi làm hư.” Chu thị hung ác trừng Trương thị một cái nhưng không hề kêu Mạn Nhi nhóm lửa nữa, đồng thời tự mình đi ra phía tủ chén lấy ra một miếng thịt ba chỉ, cắt thành miếng nhỏ sau đó thả một nửa trở lại.

Triệu thị lúc này mang theo Liên Diệp Nhi đi tới, đem người đi nhóm lửa bên bếp lò lớn.

Hai nồi lớn trên lò cũng đã nóng, Chu thị ở trong nồi bỏ dầu lại lấy thịt đã được cắt tốt bỏ vào, xào sơ cho tỏa ra mùi thơm, Liên Chi Nhi đưa cà lên để Chu thị bỏ thêm vào nồi, xào một hồi nữa, Liên Chi Nhi lại đưa thêm nước, Chu thị lúc này thả muối vào trong nồi rồi lấy nắp đậy lại.

“ Xem thật kỹ coi chừng cháy.” Chu thị phân phó Triệu thị, nâng người lên liền nhìn thấy Trương thị đang hướng trong nồi thả dầu, “ Dầu kia không tốn tiền mua sao, thật không chịu được ngươi hoang phí như vậy a!”.

Chu thị vừa quở trách vừa đi tới, lấy chén dầu trong tay Trương thị hướng trong nồi đổ vào.

Trương thị đi bưng ớt cùng khoai tây đã được cắt xong, cũng đem đổ vào trong nồi.

“ Đi lấy đậu giác ra đây, phải xào đậu giác trước.” Chu thụ lập tức phân phó.