Bách Luyện Thành Tiên

Chương 540: Hải Vực Hỗn Loạn



Ả cắn răng đang muốn sử dụng chiêu số khác thì Lâm Hiên đã tiên hạ thủ vi cường. Tay áo phất một cái, Sơn Thủy Phiến bay vút ra rồi rơi vào trong tay.
Linh quang chợt lóe, Lâm Hiên hung hăng quạt tới.
Oanh!
Như ngân hà đổ xuống chín tầng trời, không gian dao động một hồi. Không ngờ trên đầu yêu nữ xuất hiện một dòng sông lớn mãnh liệt đổ xuống. Xà Yêu đại kinh hồn vía, yêu khí từ thân cuồn cuộn ra tạo thành một vầng sáng màu lam muốn tạm thời ngăn cản con đại hà hung bạo này, chỉ cần có chút trì hoãn là ả sẽ có thời gian bỏ chạy.
Tuy thế Xà Yêu đã quá coi thường uy lực của phỏng chế linh bảo. Đại hà này nào phải bình thường mà chính do tinh thuần linh lực và thuỷ nguyên khí dung hợp thành.
Oanh!
Một tiếng nổ lớn điếc tai, vô vàn tia sáng lam ầm ầm bạo mở chói mắt.
Yêu nữ chỉ cảm thấy linh lực toàn thân như nước bị vỡ đê ào ào thoát đi. Đang định thi triển tiếp bí thuật nhưng pháp lực lại không đủ.
Lâm Hiên muốn chỉ là chút điểm thời gian này, quát to một tiếng: " Nằm xuống"
Không trung dao động rồi chợt loé linh quang thanh thúy, lại quỷ dị xuất hiện một ngọn núi cao mấy trăm trượng. Thế như lưu tinh quá hải đập xuống đối phương.
Xà Yêu còn đang giãy dụa giữa đại hà, chưa thoát được lại lâm vào nguy hiểm hơn nữa. Trên mặt hiện vẻ điên cuồng, không kịp nghĩ ngợi mà thân hình quay tròn tại chỗ, một cỗ yêu khí đỏ như máu bạo thiểm hoá thành một vầng huyết quang đậm đặc như thực chất, nhất thời bắn lên định cản tòa đại sơn kia.
Tiếng xương cốt bạo liệt bùm bùm bùm vang lên, yêu nữ đã hiện nguyên hình là một con đại xà lớn hơn mười trượng toàn thân sặc sỡ hoa văn, vung mạnh đuôi giãy đã thoát khỏi đại hà.
Trong đôi mắt băng lãnh của nó hiện tia vui mừng nhưng bên tai đã truyền đến tiếng cười lạnh của Lâm Hiên. Bản mệnh yêu vụ của yêu xà thần diệu bất phàm nhưng đối mặt tòa đại sơn hơn trăm trượng kia chỉ là châu chấu đá xe. Đại sơn giống như một cái lồng khổng lồ mở ra trùm lấy Xà Yêu.
Thế như lưu tinh trụy địa, đại sơn đập thẳng xuống bản thể yêu xà. Nó muốn tránh nhưng không được, bị đại sơn nặng nề đè bắn xuống mặt biển.
Ầm!..
Nước biển trắng xóa bốc lên ngập cả tầng trời, rồi như bị một sức mạnh cực lớn tách ra. Sau đó lại thêm một tiếng nổ lớn, đáy biển bị phá thành một cái hố sâu tới mấy chục trượng.
Lâm Hiên cúi nhìn Xà Yêu nằm không nhúc nhích trong hố, tuy chưa chết nhưng đã hôn mê thì trên mặt hắn lộ vẻ hài lòng. Nếu Xà Yêu này chết đi lại mất công sức đi tìm hiểu.
"Lên!".
Tay phải Lâm Hiên vươn ra, thanh quang chợt lóe rồi một Quang Thủ cỡ hơn mười trượng xuất hiện móc lấy Xà Yêu kéo lên. Lâm Hiên lại đánh vài đạo pháp quyết cấm cố toàn bộ hành động của đối phương, sau đó không nói hai lời sử dụng Sưu Hồn Thuật.
Qua thời gian một chén trà thì hắn thu tay, vẻ mặt tràn ngập vui mừng.
"Vạn Niên Hoả San Hô, tài liệu cực phẩm hỏa thuộc tính. Còn quý giá hơn cả Nam Minh Ly Hoả, bất quá phẩm cấp cụ thể ra sao còn phải xem niên đại mới biết được" Lâm Hiên thì thào.
Từ trí nhớ của Xà Yêu hắn tìm được thông tin về Vạn Niên Hoả San Hô. Đừng nói dùng luyện chế pháp bảo bình thường mà có thể luyện được cả Thông Thiên Linh Bảo, có điều phải là loại trên mười vạn năm mới thỏa mãn yêu cầu.
Hơn nữa hắn còn biết nơi này gọi là Hải Vực Hỗn Loạn.
Danh như ý nghĩa, nơi này chính là một mảnh hải vực vô pháp vô thiên của tu tiên giới Đông Hải.
Các thế lực lớn nhỏ của Nhân tộc, Yêu tộc, Hải tộc đan xen cài răng lược. Nơi này chính là chỗ giao nhau. Có thể nói tinh phong huyết vũ vượt xa các nơi khác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tu sĩ ở trong các phường thị, thành trì còn đỡ một chút. Một khi rời khỏi, chẳng những phải đề phòng thiên tai, hung thú trên biển đủ loại mà còn phải phòng cướp giật.
Có thể nói ở nơi này sát nhân đoạt bảo xảy ra như cơm bữa. Hai tu sĩ gặp nhau, mặc kệ cùng tộc hay khác tộc, chỉ cần thực lực chênh lệch nhau khá xa là một bên lập tức động thủ. Luật rừng ở đây phát triển tới mức bá đạo.
Như vậy theo lẽ thường, ở hải vực này vô pháp vô thiên này thì nhân sinh mỏng manh, thực lực không đủ mạnh thì không ai bảo chứng cho tiểu mệnh.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn tương phản, đây là khu vực phồn hoa nhất của Đông Hải.
Nguyên nhân có rất nhiều.
Một là nơi đây có nhiều linh mạch xuất sắc, là địa điểm thích hợp nhất để tu luyện.
Hai là vị trí địa lý đặc thù, là nơi giao giới giữa thế lực của tam tộc mà còn tiếp giáp một địa phương gọi là Di Tích Chi Hải.
Di Tích Chi Hải là nơi nguy hiểm nhất và cũng là địa điểm thần bí nhất. Nghe nói có nhiều bảo vật xuất thế được các tu sĩ tầm bảo mang ra từ bên trong.
Nói đến lai lịch của Di Tích Chi Hải thì phải quay ngược về mấy trăm vạn năm trước. Khi đó Tu La Vương vừa mới ngã xuống, quỷ vật lâm vào cảnh quần long vô thủ. Thiên Sát Minh Vương mang theo tàn binh bại tướng chạy trốn đến Đông Hải.
Các đại năng tồn tại ở các giới diện khác nhanh chóng truy tới. Nghe nói đầu lĩnh của truy binh một trong tam đại tán tiên của Linh Giới.
Song phương đại chiến kinh thiên động địa một phen làm cho cả Đông Hải thương hải tang điền, tạo nên Di Tích Chi Hải.
Nơi đây chính là thượng cổ chiến trường, có không biết bao nhiêu tồn tại đã ngã xuống, để lại bảo vật vô số kể. Đan dược, tài liệu, công pháp, bảo vật… Bất quá nơi này nguy cơ cũng trùng điệp, năm đó tàn binh bại tướng của Thiên Sát Minh Vương cũng mấy chục vạn, đều là tinh nhuệ thề chết trung thành với chủ. Mà tán tiên Linh Giới dẫn đến quân đội cũng không kém.
Hỗn chiến của mấy chục vạn tồn tại đương nhiên khác với đấu pháp tầm thường, song phương bày ra đủ loại kỳ trận cấm chế.
Tuy rằng qua dòng chảy năm tháng, phần lớn số trận pháp đã bị huỷ cùng hư hao nhưng vẫn còn sót lại không ít cấm chế.
Mặc dù chỉ là tàn trận nhưng uy lực không nhỏ. Ngay cả tồn tại Động Huyền Kỳ vẫn có thể ngã xuống trong đó.
Mức độ nguy hiểm của Di Tích Chi Hải lớn tới cỡ nào khỏi nói cũng biết.
Thượng cổ đại chiến năm xưa rất kịch liệt khiến toàn bộ không gian nơi đây trở nên hỗn loạn. Tuyệt không có biện pháp tiến vào Di Tích Chi Hải từ những hướng khác. Đi những hướng đó không phải sát khí bao trùm mà là tuyệt địa ắt tử vô sinh.
Cửa vào duy nhất chính hỗn loạn hải vực. Vì nguyên do này khiến cho nơi đây sinh cơ bừng bừng, tụ tập đông đảo nhân khí.
Do tình huống địa lý đặc biệt nên Hải Vực Hỗn Loạn không thuộc bất cứ tộc nào. Bất quá không phải không có qui củ nào cả.
Kỳ thật là đã không biết bao nhiêu vạn năm, có một tổ chức lớn hùng mạnh thống trị nơi này gọi là Cửu Tiên Cung.
Thế lực lâu đời này vô cùng cường đại thần bí. Không ai rõ khởi nguyên như thế nào. Có người nói ở thời thượng cổ, người đứng đầu Cửu Tiên Cung chính là hậu nhân của vị tán tiên từng quyết đấu với Thiên Sát Minh Vương, mục đích chính là trấn thủ nơi đây.
Bởi vì trong Di Tích Chi Hải còn những âm hồn tà ác rất cường đại. Mục đích tồn tại của Cửu Tiên Cung chính là ngăn chặn bọn chúng thoát ra ngoài gây ác.
Đương nhiên điều này cũng chỉ là đồn đại, đại bộ phận tu sĩ nghe thì cười nhạt. Thiên Sát Minh Vương trốn mất, cho dù còn âm hồn dư nghiệt thì có thể gây nên sóng gió gì hay sao?
Lời đồn như vậy hơn phân nửa là do Cửu Tiên Cung phát ra, mục đích là dát vàng lên mặt, chỉ là đồ ngốc mới tin.
Bọn họ tin rằng đây là một thế lực thần bí do đại năng tồn tại nào đó sáng lập từ thời thượng cổ đến bây giờ.
Bất kể lai lịch thế nào nhưng rõ ràng thực lực của Cửu Tiên Cung cực mạnh. Thế lực này sánh vai cùng với Tam yêu hoàng, Lục Vương và thánh thành Nhân tộc.
Chưa ai gặp qua cung chủ của Cửu Tiên Cung. Người này là nam hay nữ, là yêu hay người thì không rõ. Mà nhân sự của Cửu Tiên Cung cũng vô cùng phức tạp, đều thu nhận cả Nhân tộc, Hải tộc, yêu tộc.
***
Ghi nhớ tin tức một lát, Lâm Hiên quét mắt nhìn về Xà Yêu trước mắt. Đã biết điều hắn cần thì không thể lưu lại tính mạng đối phương.
Tay áo phất một cái, mấy chục đạo kiếm quang bay vút ra bắn vào thân thể Xà Yêu đang hôn mê. Rất nhanh đã chém thân thể nó đến thất linh bát lạc.
Tất cả lông da xương cốt cùng yêu đan, Lâm Hiên đều hảo hảo thu vào. Không thể lãng phí, Thân thể yêu thú cấp năm chính là tài liệu luyện khí tốt nhất.
Ở bên kia, gã đại hán đầu trọc thấy rõ diễn biến thì vẻ mặt sợ hãi cùng cực. Có điều hiện gã đang bị Huyễn Thiên Linh Hỏa đóng băng, muốn đào tẩu cũng là người si nói mộng.
Vốn còn trông cậy vào đồng bạn nào ngờ Xà Yêu đã đi trước một bước. Trong lòng vừa sợ lại vừa giận, thấy ánh mắt đối phương âm trầm nhìn về phía mình thì trong lòng gã chợt nảy lên ý định liều mạng.
Dù sao cũng chết, đã đến nước này chỉ cách ngư tử võng phá.
Thân thể không thể động đậy nhưng vẫn có thể lưu chuyển pháp lực. Gã bèn hít vào một hơi, không thèm dùng linh lực ngăn cản độc tốc và sự ăn mòn của Huyễn Thiên Linh Hỏa, cả thân thể đại phóng linh quang.
Đoành! Một tiếng nổ mạnh vang lên.
Chỉ thấy những mảnh băng tinh màu lam bắn ra tung tóe như mưa. Trên mặt Lâm Hiên không khỏi hiện vẻ kinh ngạc.
Yêu tộc quả khác với Nhân tộc. Nếu không vạn bất đắc dĩ thì không đành hủy đi thân thể.
Yêu tộc ngoài tứ cấp có thể đoạt xá nhưng muốn tìm được một thân thể thích hợp thì vô cùng khó khăn do chủng loại khác nhau.
Hơn nữa Yêu tộc rất chú trọng việc rèn luyện thân thể, thân thể sau khi đoạt xá sao có thể sánh với thân thể thiên chuy bách luyện lúc trước.
Cho nên không ít Yêu tộc cho dù chết cũng không bỏ thân thể. Diễn biến trước mắt quả là hiếm thấy.
Trong huyết vụ đầy trời, một viên lam sắc yêu đan lớn cỡ nắm tay xuất hiện trong tầm mắt. Nó không ngừng lóe ra linh quang, sau đó xoay tròn rồi kích bắn về hướng chân trời.
Lâm Hiên nhíu mày, không chút nghĩ ngợi co tay búng tay. Một đạo kiếm quang thanh sắc nhanh như điện xẹt bắn ra. Nhưng chưa đánh trúng yêu đan thì vật này chợt lóe biến mất.
Thuấn di sao?
Lâm Hiên như đã sớm có chuẩn bị, tay phải giơ lên thì một cây trường mâu cổ phác hiển hiện.
Hắn không chút do dự múa may trường mâu, không gian dao động một hồi rồi yêu đan rung rẩy hiện ra.
Bên trong lam quang của yêu đan có một yêu hồn khoảng một tấc hình dáng cực kỳ xấu xí, có vài phần giống như cá sấu trong đầm lầy.
Không cần phải nói, đây chính tinh hồn của yêu thú.
Thuấn di bị phá nhưng trên mặt yêu hồn vẫn hiện vẻ ngoan độc, cả người phát ra lam quang càng chói mắt, muốn sử dụng bí thuật nào đó nhưng đáng tiếc đã chậm.
Một khối lam băng vỡ gần đó đột nhiên bùng cháy hóa thành một đóa hỏa diễm tam sắc, vù một cái bay đến bọc lấy yêu hồn.
Lần này không đóng băng cũng không có kịch độc ăn mòn nhưng giống như dầu gặp hỏa, hỏa diễm bùng lên một cái nuốt chửng yêu đan.
Lam quang nhanh chóng bị ăn mòn, yêu hồn phát ra tiếng kêu thảm kinh thiên động địa, trên người mang theo hỏa diễm bay múa loạn xạ. Lúc thì bay lên trời lúc thì nhào xuống biển nhưng không có tác dụng. Huyễn Thiên Linh Hỏa đâu phải là vật tầm thường để hắn có thể dập tắt.
Một lát sau tiếng kêu thảm thiết ngừng lại, Yêu hồn biến thành hư vô, yêu đan cũng bị đốt cháy thành tro.
Lâm Hiên thở dài tiếc nuối, bất quá cảm xúc này chỉ lóe lên rồi khôi phục lại vẻ lạnh nhạt. Hắn vẫy tay, toàn bộ các khối băng biến thành một ngọn tam sắc hỏa diễm, tụ lại thành đoàn bay vào bên trong tay áo.
Lúc này ánh dương quang đã lan tỏa đảo nhỏ khiến không khí trở nên ấm áp, mặt biển cũng trở nên thanh bình, cả quá trình đấu pháp chỉ chừng hai khắc mà thôi.
Lâm Hiên lại dụng thần thức cảm ứng trong phạm vi mấy ngàn dặm, không thấy xuất hiện khí tức của tu sĩ khác. Tuy vậy hắn cũng không dám sơ ý, trước hết nên lấy đi Vạn Niên Hỏa San Hô.
Để lấy bảo này cần phải dùng một vật nào đó do gã đại hán đầu trọc mang đến, có điều vừa rồi gã tự bạo khiến túi trữ vật cũng đã nổ tan tành.
Cũng may thông qua Sưu hồn thuật Xà yêu, Lâm Hiên biết ngoài thứ kia cũng một phương pháp lấy được Vạn Niên hỏa San Hô.
Tuy thế điều kiện rất hà khắc. Đó là cần phải có thần thông hàn diễm cực kỳ lợi hại. Nhưng lợi hại đến đâu thì trong trí nhớ Xà Yêu không nói rõ. Mà trong phương pháp này cũng đề cập, nếu uy năng của hàn diễm không đủ sẽ làm cho Vạn Niên Hỏa San Hô hóa thành tro tàn.