Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 262: Thê nô



Thê nô

Diệp Phồn Tinh ăn một miếng thịt gà, thấy Phó Cảnh Ngộ không động đũa, biết anh hiện tại tâm tình không tốt.

Rất nhiều chuyện của Phó Cảnh Ngộ cô không hiểu được.

Bình thường, anh cũng không nói những chuyện này với cô.

Khả năng trong mắt anh, cô chắc chỉ là một đứa trẻ con.

Diệp Phồn Tinh chống cằm, thở dài một cái.

Thu hút sự chú ý của Phó Cảnh Ngộ.

Phó Cảnh Ngộ thấy cô phiền muộn, hỏi: "sao thế?"

Diệp Phồn Tinh chọc chọc thức ăn trong bát, "Không thấy ngon miệng."

"Mới vừa rồi không phải là còn kêu đói sao?" Cô là một con hàng ham ăn, lại cũng có lúc không muốn ăn sao?

Diệp Phồn Tinh cúi đầu, không nhìn Phó Cảnh Ngộ, rất nghiêm túc nói: "Nhìn thấy chú không vui, tôi cũng không vui, cho nên không thấy ngon miệng."

Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng này của cô, nhịn không được bật cười, "Ăn cơm đi."

Mặc kệ có bao nhiêu chuyện không vui, nói chuyện với cô, đều có thể tạm thời quên hết những thứ chuyện không vui kia.

Diệp Phồn Tinh nói: "tôi muốn ăn tôm."

"Đều là của em." Trên bàn có một đĩa tôm khá lớn.

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, "chú giúp tôi bóc đi."

Cô trực tiếp gắp con tôm vào bát anh.

Sai bảo người khác mà lại tự nhiên như vậy sao?

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, tay cũng không tự chủ cầm con tôm, bắt đầu bóc cho cô, bóc xong lại đưa sang bát cô.

Tưởng Sâm không yên tâm về Phó Cảnh Ngộ, đi theo ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ xong liền trở lại phòng nghỉ.

Vốn cho là tâm tình hiện tại của Phó Cảnh Ngộ khẳng định xấu tới cực điểm, kết quả vừa tiến đến, lại phát hiện anh Phó cao lãnh khó gần hàng ngày, đang ggiúp cô vợ nhỏ bóc tôm.

Trời ơi!

Phó Cảnh Ngộ bị đánh tráo mất rồi sao?

Bởi vì từng có trước kia có mấy lần kinh nghiệm, Tưởng Sâm cũng không dám quấy nhiễu, trực tiếp lui đi ra, để hai người họ ở bên trong dùng cơm.

...

Hai giờ chiều, phần lớn khách mời đều cơm nước xong, chuẩn bị rời đi, Triệu Gia Kỳ còn bị nhốt ở trong phòng nghỉ.

Cô ta nhìn đồng hồ đeo tay, đã bị nhốt ba giờ, trong lòng kìm nén lửa giận g.

Vừa tức vừa đói.

Không gọi được điện thoại để cầu cứu, lại không có biện pháp gì, chỉ có thể ở nơi này nhẫn nại.

Thật lâu sau cửa được mở ra, cô ta vội vàng đứng lên, xuất hiện ở cửa, là Phó Linh Lung.

Phó Linh Lung đi vào, chị vô cùng ôn nhu, nhìn cô ta một cái làm cho Triệu Gia Kỳ không dám càn rỡ.

Triệu Gia Kỳ nhịn xuống một bụng lửa, "dì."

Phó Linh Lung nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, đi tới, thái độ lịch sự, "Xin lỗi, chồng tôi có một số việc, quên cháu ở nơi này."

Phó Linh Lung thái độ vô cùng lễ độ, làm cho người đối diện cảm thấy, Cố Trường Bình cũng không phải cố ý

Có thể trong lòng Triệu Gia Kỳ đã rõ ràng, coi như Cố Trường Bình có việc, thật sự quên, nhưng đem cô ta nhốt ở chỗ này, lại là chuyện gì xảy ra?

Hết thảy các thứ này rõ ràng là cố ý.

Cô ta không nhịn được cười một tiếng.

Phó Linh Lung nhìn Triệu Gia Kỳ, "cháu cười cái gì?"

Triệu Gia Kỳ nói: "Bởi vì cháu không hiểu, tại sao các người đều như vậy, che chở cho Diệp Phồn Tinh. Rõ ràng cô ta... Cô ta lúc trước ở trường cùng Cố Vũ Trạch qua lại, cháu nói đều là sự thật."

Chuyện này, Phó Linh Lung mới vừa ở bên ngoài có nghe Cố Trường Bình nói qua, cũng biết tại sao chồng chị lại đem Triệu Gia Kỳ nhốt ở chỗ này.

Nghe được tin Cố Vũ Trạch cùng Diệp Phồn Tinh từng yêu nhau, làm cho Phó Linh Lung nhớ tới lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh tới nhà, Cố Vũ Trạch nhìn thấy Diệp Phồn Tinh thái độ vô cùng khác thường.

Chị lúc đó không hiểu, tại sao Cố Vũ Trạch nhìn thấy Diệp Phồn Tinh lại kháng cự và lạnh lùng như vậy, nhưng mà bây giờ, chị hiểu được rồi.

Trong lòng có chút đau lòng cho con mình.

. (゚▽^*)☆(゚▽^*)☆

Đừng quên like và bỏ phiếu để sữa còn có tiền mua gạo thịt về nấu " Sôi thịt " Cho mọi người ăn tết nhé!