Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 267: Yên lặng ở sau lưng



Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của Hồ Tiểu Tri, có một loại cảm giác trong lòng nguội lạnh.

Lâm Vi cùng Hồ Tiểu Tri cùng đi, Trương Tâm Dao đứng ở bên cạnh Diệp Phồn Tinh, " Hồ Tiểu Tri là bạn cùng phòng của cậu sao?"

"Ừm."

Cô vốn nghĩ, vì là bạn cùng phòng, bình thường Triệu Gia Kỳ lại không hay trở về ký túc xá, nếu như mình chỉ chơi cùng Lâm Vi, cố ý lạnh nhạt Hồ Tiểu Tri,nghĩ làm sao cũng thấy không tốt lắm.

Bây giờ nhìn lại, cô đã suy nghĩ thừa mất rồi.

Diệp Phồn Tinh nhìn Trương Tâm Dao một cái, "Hôm nay vất vả rồi."

"Mình không sao! Không vất vả." Trương Tâm Dao có ý riêng nói, "nhưng mà hai bạn cùng phòng của cậu đều không ổn chút nào."

"Không có việc gì." Diệp Phồn Tinh biết Trương Tâm Dao là đang ám chỉ cái gì.

...

Diệp Phồn Tinh vào hôn trường, mọi người đã ra về gần hết, chỉ còn một số họ hàng thân thiết ở lại nói chuyện.

Phó Linh Lung nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, đi tới, "sao em lại ra đây?"

"Em ra xem có cái gì giúp được không." Là cô kết hôn, nhưng tất cả mọi chuyện đều là chị xử lý, cô cũng muốn chia sẻ một chút.

Phó Linh Lung cười nói: "Không có không có, mọi người đều ở đây, những chuyện nhỏ nhặt này xử lý được, em đi về nghỉ ngơi đi."

Kết hôn dù sao cũng là việc rất mệt mỏi.

"Vậy em đi chào hỏi cô của em đã ạ." Diệp Phồn Tinh thấy cô Tôn Tình ở phía gần đó.

Phó Linh Lung nhìn thấy còn có mấy người của Diệp gia đang ở đó nói, "Đi thôi."

Cô của Diệp Phồn Tinh, Diệp mẫu, cùng với một người họ hàng Diệp Phồn Tinh ít qua lại đứng chung một chỗ.

Diệp Phồn Tinh đi tới, Tôn Tình thấy cô, cười một tiếng.

cách nhìn củaTôn Tình và người khác không giống nhau, mặc kệ Phó Cảnh Ngộ thế nào, Diệp Phồn Tinh có thể gả vào Phó gia, chính là kiếm được mối hời lớn.

Diệp Phồn Tinh nói: "cô hôm nay vất vả rồi ạ."

"Ngoan."

Chào hỏi bắt chuyện xong,ánh mắt Diệp Phồn Tinh rơi vào trên người cô Tôn Tình, "Cô ơi."

Diệp Phồn Tinh nghe nói, cô mừng đám cưới cho mình 2 triệu.

Hai triệu này đối với người khác mà nói, khả năng không nhiều, nhưng đối với cô, hai triệu này, là cả một vấn đề.

Dù sao nhà Cô Tôn Tình còn hai đứa trẻ đang tuổi đi học, còn có chú rể nằm liệt giường.

Cô Tôn Tình nhìn Diệp Phồn Tinh, cười nói, "Kết hôn rồi, là người lớn rồi. Sau này về nhà người ta, phải hiểu chuyện một chút, biết không?"

"Vâng ạ."

Cô Tôn Tình trước giờ đều rất ôn nhu như vậy

Người họ hàng xa kia đứng đó nói xen vào: "Tinh Tinh! Cháu nghĩ thế nào mà lại đi lấy một tên tàn phế như thế... Mẹ cháu cũng thật là, nhìn đối phương có tiền, cũng không để ý người thế nào, liền để cháu gả rồi."

Có mấy người chính là như vậy, cứ như không nói vài câu làm cho bạn không thoải mái thì sẽ chết vậy.

Diệp mẫu nghe câu nói này xong, liền không vui, cái gì gọi là vì tiền? Diệp Phồn Tinh gả cho Phó Cảnh Ngộ, bà ta cũng đâu lấy được gì từ nhà họ Phó.

Bà ta tức giận mà nói: "Là nó đòi lấy, liên quan gì đến tôi?"

Không riêng gì người họ hàng xa này nói, rất nhiều người quen đều nói lời tương tự, Diệp mẫu đã sớm nhẫn nhịn một bụng lửa giận, hiện tại khách đã về hết, cũng liền phát tiết ra.

Bà ta nói lời này, cũng mặc kệ Diệp Phồn Tinh nghe xong có khó chịu hay không.

Diệp Phồn Tinh nghe xong lời của mấy người ở đây mới biết,những gì Hồ Tiểu Tri nói lúc ở phòng nghỉ đều là thật. Nguyên lai, hôm nay người tới tham gia hôn lễ phần lớn đều đang chê cười cô.

Có mấy cô gái trẻ, sẽ nguyện ý gả cho một người ngồi trên xe lăn?

Tôn Tình không muốn bị người nhà họ Phó thấy mấy cái này, trực tiếp kéo bọn họ về.

Diệp Phồn Tinh đứng tại chỗ, cảm giác lòng bàn tay lạnh như băng.

Phó Linh Lung ở bên cạnh, nhìn rõ một màn này. Đang chuẩn bị đi tới an ủi Diệp Phồn Tinh, liền thấy Tưởng Sâm đẩy Phó Cảnh Ngộ, dừng ở sau lưng Diệp Phồn Tinh...

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé