Nâng Mông Đến Gặp

Chương 22



Pha lê và mặt tường cùng chen chúc trong không gian chập hẹp, ánh sáng đèn trần ảm đạm càng khiến cho gạch tráng men chỉnh tề chói mắt hơn. Phòng tắm chỉ còn lại mỗi tiếng nước tràn lan trong chốc lát, dòng nước ấm áp chảy trên làn da màu lúa mạch, rồi lại rơi xuống mặt đất, ngưng tụ thành bãi nước nhàn nhạt.

Hơi nước dần mịt mù trở lại, thấm ướt mi mắt, Đường Chu thoáng ngẩn ngơ choáng váng một giây, tuy rằng khoảng cách chưa đến hai mét, hắn lại dường như không thể trông thấy rõ ràng biểu cảm của người trước mắt, Hà Tử Vi cúi đầu nhìn chằm chằm vòng xoáy nho nhỏ chỗ cống thoát nước, giống hệt một pho tượng lặng thinh.

Mặc cho thời gian trôi qua rất lâu cũng chẳng ai chịu mở miệng trước, hai người trần trụi yên lặng đứng đối diện nhau. Không khí vẫn chưa kịp tan hết mùi vị tình dục, dịch đục còn sót lại dần chảy ra khỏi địa phương bí ẩn, bắp đùi bị chất nhờn trong suốt để lại dấu vết, thế nhưng vào giờ khắc này bầu không khí đã không thể đình trệ thêm nữa rồi.

Lát sau Hà Tử Vi chợt vươn tay giật khăn tắm ở trên giá treo bên cạnh xuống. Hành động này giống như tín hiệu súng lệnh phá vỡ sự căng thẳng, cậu còn chưa kịp trùm hết lên người mình, đã bị Đường Chu túm bả vai đẩy vào tường.

“Có ý gì?” Đường Chu kiềm nén nội tâm rối rắm, cố gắng duy trì âm thanh bình tĩnh, giọng điệu vẫn mất tự chủ gấp rút lên, “Không muốn tiếp tục là có ý gì?

“…” Gạch tráng men kề sát sau lưng thật lạnh, Hà Tử Vi khẽ run rẩy, còn chưa kịp trả lời Đường Chu đã tiếp tục hỏi: “Cậu ghét tớ đến thế sao? Cậu cảm thấy ghê tởm ư?”

Đôi môi Hà Tử Vi khẽ nhúc nhích, cả buổi sau cúi đầu nhỏ giọng nói: “Chúng ta như vậy là không đúng.”

“Cậu nói cho tớ biết thế nào là đúng!” Âm thanh của Đường Chu phẫn nộ tàn khốc, siết cằm của Hà Tử Vi bắt cậu ngẩng đầu, ánh mắt chất chứa bão táp, “Vậy cậu cho rằng, thế nào mới là đúng?”

“Chúng ta không làm bạn học bình thường được sao?” Vẻ mặt Đường Chu ngày càng u ám, Hà Tử Vi không tránh nổi cái tay đang kìm chặt của hắn, chỉ có thể đối mặt với Đường Chu, “Cậu… Cậu thích con gái mà, về sau còn phải kết hôn sinh —”

“Tớ thích con trai hay con gái, từ bao giờ đến phiên cậu quyết định?!” Đường Chu giận dữ cười, “Cậu muốn kết thúc thì kết thúc sao? Tớ cho cậu biết, không bao giờ có chuyện đó, đừng hòng mơ tới!”

Hà Tử Vi nghẹn ngào trong chốc lát, cậu vội vàng muốn viện lý do chính đáng để Đường Chu buông tha cho cậu: “Nếu như cậu muốn trả thù tớ, vậy tớ đã biết lỗi rồi… Cậu có thể thay người khác đẹp hơn tớ…”

“Rốt cuộc cậu xem tớ là hạng người gì?” Đường Chu đột nhiên cảm thấy rất đau khổ, hắn lùi bước, buông cánh tay bị siết của Hà Tử Vi ra. Trước khi cửa khép lại, Hà Tử Vi nghe thấy hắn hỏi chính mình: “Hà Tử Vi, cậu xem mình là hạng người gì?” Âm thanh chẳng phân biệt nổi mừng giận, càng giống mịt mù lạc lối hơn.

Hà Tử Vi đứng thẳng bất động, đợi nghe được tiếng đóng sầm cửa mới dám dời thân đứng dưới dòng nước. Cơn lạnh buốt sau lưng vẫn chưa chịu biến mất, bả vai và da cằm như thể còn sót lại hơi ấm bị chạm vào. Trước khi Đường Chu rời đi, Hà Tử Vi biết chuyện này còn lâu mới kết thúc, nhưng cò kè mặc cả thất bại như vậy, cậu đã đánh mất cơ hội rồi, đào đâu ra dũng khí tái phạm lần nữa.

Lúc Hà Tử Vi trở về phòng ngủ, Đường Chu đang nằm trên giường, cũng chẳng biết có phải ngủ rồi hay không mà nhắm hai mắt. Trên bàn mỗi người đều đặt cả đống đồ ăn, chắc là đặc sản Đường Chu mang về cho bọn họ, nhìn thoáng qua chút ít thì đều là vài cái bánh ngọt nhỏ khéo léo, còn có hải sản tươi chẳng hạn. Hà Tử Vi hơi khó hiểu, quê Đường Chu cách biển rất xa, mà những thứ này không hề giống kiểu quà Đường Chu đem về suốt mấy năm qua, trông lại giống đặc sản quê hương mình hơn.

Hà Tử Vi quan sát cẩn thận túi hàng sặc sỡ này một chút, thoáng có linh cảm xấu, cậu cầm lần lượt từng cái lên kiểm tra thật kĩ, nơi sản xuất gốc đều là khu vực xung quanh thành phố M. Lòng cậu phức tạp mà kinh ngạc ngẩng đầu, Đường Chu đã ngồi dậy, con người sâu thẳm nhìn về phía cậu.

“Cậu… Lần này cậu không về nhà sao?” Hà Tử Vi cố gắng dùng lí trí phân tích chuyện này một chút, càng nghĩ càng cảm thấy đầu óc choáng váng hết dung lượng.

“Thế nào, thất vọng à?” Đường Chu xuống giường bước sang chỗ này, giơ màn hình điện thoại ra trước mắt Hà Tử Vi, mười phút trước vừa nhận được tin nhắn confirm chính thức, chúc mừng hắn đậu phỏng vấn, địa điểm nhậm chức là chi nhánh ở thành phố M, chính là tỉnh lị quê hương Hà Tử Vi, công ty Hà Tử Vi đăng ký cũng ở đó. Đường Chu cười lạnh một tiếng, hạ giọng sáp lại gần: “Có phải cậu tưởng sau khi tốt nghiệp sẽ thoát khỏi tớ? Nằm mơ!”

Hà Tử Vi chỉ cảm thấy sự kiện trước mắt y hệt trò cười thật lớn, cũng chẳng biết là đang giễu cợt Đường Chu hay đang giễu cợt cậu. Tại sao Đường Chu lại đến thành phố M chứ? Cậu thấy Đường Chu sắp nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị người khác chen ngang.

Lý Tín Hiệt lao vào như tia chớp, người còn chưa thấy đâu mà giọng cứ oang oang: “Đường Chu ới đời mày đúng là quá phong phú quá sặc sỡ quá mạo hiểm quá kích thích, vụ kia cũng nên chú ý chút chứ thằng này, mày bị người ta gọi hồn trên diễn đàn trường học rồi kìa.”

Ngay trang đầu diễn đàn chính là title bự chảng giật tít mù khơi: [Quần áo nam thần ngày xưa không ngay ngắn, tin đồn hot boy ngành cơ khí xoạc bậy trở thành sự thật?” Phía sau còn có chữ “hot” đỏ chót bay phấp phới, có thể thấy được độ quan tâm của công chúng nhiều chuyện cao đến nhường nào.

Tấm hình trong bài viết nổi bật nhất chụp được Đường Chu vô cùng rõ ràng, đang cài nút áo, cơ bản không thể nào nhìn lầm được. Sau khi hắn và Hà Tử Vi ầm ĩ xong chỉ lo nóng nảy, cũng chẳng còn tâm trạng chải chuốt bề ngoài, áo sơ mi chỉ cài qua loa hai nút bèn vội vàng xông ra ngoài, giữa lông mày còn thoáng lộ vẻ giận dữ, nhìn sơ qua thì góc độ của tấm ảnh này vừa có mấy phần cương quyết, vừa nom hết sức phóng đãng ngông cuồng. Mà phía sau chính là mặt tiền của nhà trọ nào đó, Hà Tử Vi đứng trước máy vi tính thực sự chẳng biết nên làm gì mới phải.

Chủ topic kể lại sống động như thật, rằng lúc sẩm tối cô đang trên đường về trường thì tình cợ gặp một thanh niên cực kì đẹp trai ra khỏi nhà trọ, mà nhà trọ nhỏ xung quanh trường học có tác dụng gì trong lòng mọi người tự hiểu, nhìn kĩ lại chút xíu thì chợt phát hiện đây chẳng là nam thần bách khoa Đường Chu mang tiếng xấu lẫy lừng do scandal chịch xã giao trước kia hay sao?

“Thật ra lúc trước bản thân tôi cũng không tin lời đồn chịch xã giao đâu, dù sao vẫn chưa có bằng chứng xác thực, nhưng lần này được tận mắt chứng kiến thì tôi không thể tự lừa gạt chính mình thêm được.” Từng câu từng chữ của chủ topic đều chân thành tha thiết, kết luận đầy ắp lên án kịch liệt rất chi là hùng hồn, “Vừa nghĩ tới chuyện tôi đã từng thầm mến cậu ta, lập tức cảm thấy mắt mình bị mù! Ai mà ngờ cậu ta lại đi chịch xã giao thật, tôi cho rằng mình phải để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của cậu ta, phòng ngừa lại có chị em nào đó bị cái mã ngoài này mê hoặc lừa tình!”

Quần chúng bà tám phía dưới cũng tranh cãi hết sức sôi nổi, một bên chửi rủa thậm tệ đạo đức suy đồi làm bại hoại thuần phong mỹ tục, bề ngoài bảnh bao mà chịch xã giao lẳng lơ thành thói; một bên khác chế giễu chủ topic bon chen không biết tôn trọng chuyện riêng tư của người khác, thầm mến tán tỉnh hot boy không thành còn tự tạo thêm trò cười cho mình; còn có vài người bị tấm ảnh hấp dẫn xin info của nhân vật chính và tóm tắt giùm sự kiện lúc trước. Tình hình trận chiến ngày càng kịch liệt, mày tới tao tiếp lôi đạo lí ra cãi, chẳng mấy chốc đã dài hơn mười trang.

“Tính sao với bài viết này bây giờ?” Hà Tử Vi hắng giọng thấp thỏm hỏi.

Đường Chu trông rất thờ ơ, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cậu: “Chỉ chụp được mỗi mình tớ, cứ kệ nó đi, đợi mấy hôm nữa là hết.”

Hà Tử Vi hơi lo lắng: “Cậu không định làm sáng tỏ một chút ư?”

Đường Chu bình tĩnh một cách kì lạ, như thể là người xa lạ nào đó chẳng màng đến chuyện này: “Cô ta nói chuẩn đấy, đúng là hôm nay tớ đã vào nhà trọ, chả có cái gì cần sáng tỏ hết.”

“Nhưng rõ ràng không phải chịch xã giao —” Hà Tử Vi vội vàng mở miệng, nói hơn phân nửa chợt im bặt, cậu phát hiện mình cũng không dám nói thẳng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Không phải gì cơ?” Team qua đường Lý Tín Hiệt chưa rõ chân tướng đúng lúc đặt câu hỏi, nghi ngờ nhìn về phía Hà Tử Vi, “Có phải cưng biết chuyện gì không hả?”

“…Hổng có gì.” Hà Tử Vi chẳng biết nên giải thích thế nào, đành buộc lòng trả lời, “Chỉ muốn bảo chủ topic đã hiểu lầm, Đường Chu đâu phải hạng người như vậy.”

“Nói chuyện huề vốn vãi, hai đứa bây đang giấu giếm bí mật hả?” Lý Tín Hiệt nhạy bén bắt được ẩn ý giữa cuộc đối thoại.

Đường Chu không hề định bào chữa chút nào, Hà Tử Vi há hốc mồm, thầm chửi mình lắm mồm, nín thật lâu mới nói: “Chắc là Đường Chu đi với người yêu cậu ấy, vài ngày trước tớ trông thấy cậu ấy đứng chung với cô gái nào đó.”

Nửa câu là nói thật, nửa câu là nói dối, khó phân biệt nổi thật thật giả giả. Sử dụng kĩ năng chém gió rất hoàn mỹ, Lý Tín Hiệt lập tức tin tưởng, đẩy đẩy Đường Chu: “Á đù mày giỏi phết, hẹn hò từ khi nào đấy?”

“Người yêu?” Đường Chu không ngờ Hà Tử Vi sẽ bịa đặt ra lí do kiểu này, tiện thể tiếp lời, trong lòng nhanh chóng thoải mái không ít, giọng điệu cũng ôn hòa hơn chút chút, “Được một quãng thời gian rồi, bắt đầu từ lúc thực tập xong.”

“Bao giờ mới chịu mang đến giới thiệu?” Lý Tín Hiệt cười hỏi.

“Sợ là tạm thời không được.” Đường Chu tiện tay thoát bài viết, “Đột nhiên hôm nay nổi giận với tao, cãi nhau ầm ĩ một trận.”

“Con gái thích cái trò nửa chống cự, nửa nghênh đón này lắm.” Lý Tín Hiệt nói có sách mách có chứng, “Mày cứ thẳng thừng chạy tới ôm ôm hôn hôn, dỗ dành nhiều vào thì người sẽ trở về.”

“Được.” Đường Chu xoay người, ý cười như có như không nhìn về phía Hà Tử Vi, “Tao dỗ dành cậu ấy.”

Hà Tử Vi hứng chịu ánh mắt của Đường Chu, mặt lập tức đỏ lên.