Thần Khống Thiên Hạ

Chương 422: Ầm Ĩ Trong Dược Phong (2)​



- Ngươi... Ngươi chẳng lẽ không tính toán giải thích một chút?

Nam Cung Thường Nhạc cả giận nói.

- Tốt, ta giải thích!

Lăng Tiếu gật đầu ứng một câu, nói tiếp:

- Lời nói của Liễu Đông toàn bộ là đánh rắm!

- Ngươi... Ngươi khốn kiếp, thỉnh phong chủ vì ta làm chủ a!

Liễu Đông hướng về phía Lăng Tiếu mắng một câu, hướng Nam Cung Thường Nhạc quỳ lạy cầu khẩn nói.

Ở trong lòng Lăng Tiếu vạn phần khinh bỉ nói:

- Còn là lần đầu tiên gặp qua người có thể giả bộ như vậy a!

- Lăng Tiếu ngươi quá mức làm càn, ngươi không giải thích, ta liền xem như ngươi đã chấp nhận, hôm nay ngươi đã không phải là môn hạ của Dược phong ta, nhưng mà ngươi giết chính là người của Dược phong ta, ta sẽ đem ngươi giao cho trưởng lão hội, tùy trưởng lão xử quyết.

Nam Cung Thường Nhạc không vui nói.

Hắn vốn là cấp cho Lăng Tiếu cơ hội giải thích, nhưng mà tiểu tử này miệng đầy ô uế, thật sự để hắn không muốn nghe tiếp, chẳng thà giao cho trưởng lão hội do Mộc Hòe đi nhức đầu đi.

- Lăng Tiếu, ngươi đem việc nói rõ ràng đi, nếu không...

Triêu Nam TIên một mực không có mở miệng lên tiếng khuyên.

Lăng Tiếu xem thường nói:

- Người là ta giết, nhưng mà bọn hắn đều đáng chết, Liễu Đông thiệt thòi ngươi nói như vậy cũng không đỏ mặt, ta rất hối hận ngày trước không đem ngươi giết đi, bất quá.... Hiện tại đi chết đi cũng được.

Dứt lời, Lăng Tiếu khẽ cau mày, tinh thần lực hướng Liễu Đông tập quyển mà qua.

A!

Liễu Đông một mực núp ở phụ cận Nam Cung Thường Nhạc, hắn cho là có Nam Cung Thường Nhạc che chở thì ai cũng đừng nghĩ giết được hắn, cho dù là Lăng Tiếu có lợi hại hơn nữa cũng không thể ở trước mặt Nam Cung Thường Nhạc giết hắn đi.

Đáng tiếc hắn sai lầm rồi, sai đến vô cùng thái quá!

Lăng Tiếu vốn là một người không sợ trời không sợ đất, hắn vốn định thả cho Liễu Đông một mạng, vậy mà gã lại cắn hắn một ngụm, không giết gã chẳng phải là tiện nghi cho gã.

Liễu Đông chẳng biết tại sao đã bị chết ở trong đại điện, tất cả mọi người đều phát mộng rồi.

Không ai nghĩ đến Lăng Tiếu lại ở trước mặt Nam Cung Thường Nhạc giết chết Liễu Đông.

Chư Như Thường thân là sư phụ của Liễu Đông lần nữa mất lý trí hét lớn:

- Ngươi cái thiên sát này, ta muốn ngươi bị bầm thây vạn đoạn!

Song chưởng của Chư Như Thường đánh ra mấy chục liệt mang nóng rực, hỏa mang nồng đậm cơ hồ tràn ngập cả đại điện.

- Con mẹ ngươi, tới a, hai thầy trò các ngươi một bực không muốn ta sống khá giả, hôm nay chúng ta liền có một cái kết thúc a.

Lửa giận đè nén trong lòng Lăng Tiếu cũng bạo phát ra, rống lớn một tiếng, cả người chui vào trong hỏa mang của Chư Như Thường.

Phanh phanh!

Hai người liền triển khai linh khí cường đại đối oanh lên.

Chư Như Thường như thế nào là đối thủ của Lăng Tiếu, mới giao thủ hai chiêu liền bị oanh bay.

Đang ở thời điểm Lăng Tiếu lần nữa tiến công, một cỗ linh lực cường đại hướng hắn áp bách mà đến.

Phốc!

Nam Cung Thường Nhạc nén giận mà phát, Lăng Tiếu bị hung hăng vỗ một chưởng, cả người ngã bay ra ngoài, một ngụm máu tươi phun ra.

- Lão đại!

Hoa Hiểu Quế kinh hô một tiếng, vội vàng chạy về đến bên Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu ôm ngực đứng lên, bình tĩnh nhìn Nam Cung Thường Nhạc, trong lòng đã đối với vị sư phụ này cảm thấy thất vọng cực độ rồi.

- Lăng Tiếu, ngươi thật to gan, dám giết Liễu Đông, đả thương sư thúc của ngươi, ngươi có phải hay không là muốn bị trục xuất tông môn.

Nam Cung Thường Nhạc quát to.

- Sư huynh, Lăng Tiếu quá mức làm càn, ta cho là trực tiếp giết hắn đi.

Dương An giờ phút này đối với hành động của Lăng Tiếu cũng là rất chán ghét, lúc này lên tiếng nói.

Vô luận lời nói của Liễu Đông là thật hay giả, Lăng Tiếu cũng không nên ở trước mặt của bọn họ đem Liễu Đông giết đi, đây quá mục vô tôn trưởng rồi, đây đối với bọn họ là khiêu khích trắng trợn.

- Ha ha... Lăng Tiếu hất tay của Hoa Hiểu Quế ra cười phá lên, thần sắc kia lúc này tràn đầy mấy phần kiên quyết bi thương.

Nghĩ đến hắn ở Diễm Hỏa cốc vì tông môn cứu được bao nhiêu chấp sự cùng đệ tử, không chỉ không được phần thưởng, còn bị thầy trò Chư Như Thường nhằm vào, sau lại Bái Nguyệt tông xâm phạm, hắn lại lực chém Vương giai Ngũ Uy, khiến cho một bộ phận chấp sự cùng đệ tử có thể thoát khốn.

Hôm nay trở lại Dược phong, cư nhiên bị trục xuất sư môn, còn bị Liễu Đông tiểu nhân bực này nói xấu.

Hắn cho dù nhìn đến rất thông suốt, đối với Chư Như Thường cùng Liễu Đông khinh thường, nhưng mà cũng khó miễn đối với hành động của Nam Cung Thường Nhạc thất vọng cực độ, nói như thế nào chính mình lúc trước còn là đệ tử của hắn.

- Đồ hỗn trướng, ngươi cười cái gì, chẳng lẽ chết đến nơi rồi còn không nhận tội?

Nam Cung Thường Nhạc mắng to.

Giờ khắc này hắn đối với Lăng Tiếu cũng là thất vọng cực độ, lại dám trước mặt hắn giết Liễu Đông, trong lòng đối với một điểm áy này về Lăng Tiếu cũng biến mất không còn.

- Ta nhận tội? Ta có tội gì? Ngươi rốt cuộc có hiểu chuyện từ đầu đến cuối hay không? Chẳng lẽ ta bị trục xuất Dược phong còn phải bị các ngươi khi dễ nữa?

Lăng Tiếu cùng Nam Cung Thường Nhạc nhìn nhau quát lên.

Mặc dù Lăng Tiếu một mực cho rằng hắn rất thiện lương thành thật, nhưng mà cũng tuyệt đối không cho phép bất kỳ khi dễ.

- Hừ, ngươi còn dám giảo biện, lại ở trước mặt ta giết Liễu Đông, trong mắt ngươi có còn ta đây cái sư... Trưởng lão hay không?

Nam Cung Thường Nhạc hừ lạnh nói.

Nam Cung trưởng lão, phiền toái ngươi thấy rõ ràng ta như thế nào giết hắn? Ta mới vừa rồi một mực bị ngươi giam cầm, chẳng lẽ ta có thể phân thân giết người hay sao?

Lăng Tiếu phủ nhận nói.

Lời này của Lăng Tiếu vừa ra, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

Quả thật, mới vừa rồi Lăng Tiếu đối với Liễu Đông đe dọa một tiếng, hắn liền chết, nhưng mà người nào cũng không nhìn thấy Lăng Tiếu xuất thủ a, nhân gia còn đàng hoàng đứng ở nguyên tại chỗ đây.

Cái này khiến tất cả mọi người đều mê hoặc!

Nam Cung Thường Nhạc là cường giả Vương giai, mà Dương An, Chư Như Thường cùng Triêu Nam Tiên mấy người thực lực cũng không tầm thường.

Bọn họ mới vừa rồi quả thật nghe được Lăng Tiếu nói muốn giết chết Liễu Đông, tiếp theo Liễu Đông quái khiếu một tiếng, liền đã bị chết ở trước mặt Nam Cung Thường Nhạc.

Nhưng mà bọn họ cũng tinh tường nhìn thấy Lăng Tiếu một mực cách Liễu Đông vài thước, Lăng Tiếu còn bị khí thế của Nam Cung Thường Nhạc giam cầm.

Lúc ấy bọn họ cũng cực kỳ tức giận, đều cảm thấy là Lăng Tiếu giết người.

Cũng hiểu rõ xác thực là Lăng Tiếu giết.

Nhưng mà bọn họ lại không để ý đến, Lăng Tiếu tại sao có thể ở trước mắt bọn hắn vô thanh vô tức mà đem Liễu Đông giết chết?

- Không nói được? Không nói được thì để ta trở về Mộc Kỳ phong, về phần chuyện của Bàng Quân phụ tử ta sẽ cho Nam Cung Thường Nhạc một câu trả lời thỏa đáng.

Lăng Tiếu cười lạnh nói.

- Không... Ngươi không thể đi, Liễu Đông nhất định là ngươi giết, bằng không hắn sẽ không chết.

Chư Như Thường hướng về phía Lăng Tiếu dữ tợn quát lên.

Lần này hắn không dám tiếp tục trực tiếp động thủ với Lăng Tiếu nữa, hắn biết mình cũng không phải là đối thủ của Lăng Tiếu, đồng thời cũng sợ giống như Liễu Đông mạc danh kỳ diệu mà chết.