Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 60: Khói thuốc lá



"Tôi không muốn nghe những lời này , tôi đã từng cảnh cáo em , không thể phá hư hạnh phúc của Tư Vũ . Nếu không , hậu quả này em nhất định phải gánh chịu ! Em đã dám khiêu khích tôi , vậy để tôi cho em nếm thử một chút mùi vị ‘hậu quả’ !" Lạc Ngạo Thực nổi lên gân xanh gầm nhẹ nói , hơn nữa còn dùng sức kéo lấy tóc Vũ Nghê , ngón tay cầm thuốc lá đưa lên khóe miệng , dùng sức hút gấp vài hớp , đầu thuốc sớm đã phát sáng đến đỏ rực , vẻ mặt của hắn càng ngày càng ~~ kinh hoàng khủng khiếp !

Nhìn hắn đem thuốc lá từ bờ môi lấy ra , tàn thuốc đỏ rực từ từ đưa xuống phía dưới , Vũ Nghê hoảng loạn cầu xin "Không , cầu xin anh , tôi không muốn ——"

Hương vị tinh hoa và âm thanh tiếng cháy ‘xèo xèo’ hòa lẫn vào nhau , làm cho Vũ Nghê gần như tê liệt , cô gào khóc vang dội cả phòng ngủ sang trọng !

Cô run rẩy mở ra cánh môi , toàn thân căng thẳng phải co rúc lại , đôi tay cứng ngắc níu lấy áo sơ mi của hắn . Chỗ bắp đùi truyền đến nóng bỏng , đau đớn khiến nước mắt cô lã chã rơi xuống

Cho đến khi cô lấy lại được hô hấp , thân thể chậm rãi buông lỏng . Lạc Ngạo Thực mới đem tàn thuốc dập tắt , ném tới trên sàn nhà.

Thật lâu sau Vũ Nghê mới tìm lại được thanh âm của mình . Cô khóc nức nở đến cả hai chân cũng đang quỳ trên sàn nhà "Cầu xin anh , bỏ qua cho tôi , có được hay không ?!"

"Bỏ qua ?! Em suy nghĩ thật đơn giản , nói cho em biết , trò chơi này chỉ mới bắt đầu mà thôi !" Lạc Ngạo Thực coi thường hành động cẩu khẩn của Vũ Nghê , sau đó dùng sức đẩy cô trên sàn nhà lạng băng , rồi xé ngay quần ngủ.

Cô gái đáng chết này dám phản bội hắn , khi hắn trở về nước liền nhận được điện thoại , nói là Lâm Hiên mang theo nữ nhân về nhà , mà nữ nhân kia lại chính là cô —— Phó Vũ Nghê !

"Dừng lại được không , tôi thật sự không muốn ——"

"Em như vậy không phải là quá thất lễ với chồng mình hay sao ?! Vậy hôm nay đây , tôi sẽ hoàn toàn hưởng thụ em một cách triệt để !" Lạc Ngạo Thực ảm đạm nói . Ngay sau đó trong phòng ngủ vang lên âm thanh kinh hoàng . Những người giúp việc đi qua từ gian phòng đó chỉ biết vội vàng cúi đầu tránh xa ——

Không biết đã trải qua bao lâu thì tiếng khủng bố trong phòng ngủ chính ở lầu hai cũng ngừng lại

Bàn chân đang mang đôi giày da bò đá đá vào người đang thoi thóp nằm trên mặt đất "Đứng lên mau , theo như em mong muốn , chúng ta bây giờ đi ly hôn !" Trên người Vũ Nghê lúc này đau đớn đến mắt mở không ra ——

Hắn nói hắn không muốn đụng đến thân thể của cô , bởi vì giờ đây cô quá dơ bẩn . Cô không biết rằng hắn đã dùng thứ gì đó đặt vào cơ thể của mình , ép cô một lần lại một lần thừa nhận mình dâm đãng , cô cũng cảm giác được bản thân mình bây giờ như bị thiêu đốt , so với trước đây , còn hơn là dùng tàn thuốc nóng bỏng kia !

Bàn tay run rẩy của Vũ Nghê âm thầm đặt lên phía bụng dưới , nó phát đau đến âm ĩ , thương tâm đến nổi không kiềm chế được mà chảy nước mắt

Con à , mẹ thật xin lỗi . Mẹ không thể nói điều này cho ba con biết . Nếu như hắn biết được sự tồn tại của con , hắn sẽ cướp con khỏi tay mẹ , hoặc là sẽ không để con ra đời . Có thể bây giờ con sẽ không thoải mái , nhưng con cũng phải kiên cường mà nằm trong bụng mẹ , có biết hay không ?!

Chỉ như vậy con mới có thể ở cùng mẹ vĩnh viễn !

Con à , cố gắng lên , không được rời khỏi bụng mẹ !

"Đứng lên ——" hắn thúc giục đá cô một cước

"Tôi sẽ đi , anh chờ tôi một chút !" Cô không trách hắn , dù hắn có làm gì thì cô cũng không thể trách hắn . Vũ Nghê lảo đảo đứng lên , tập tễnh hướng tủ quần áo

Lạc Ngạo Thực nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay , chau mày nhìn về phía Vũ Nghê , tròng mắt đã mất đi kiên nhẫn "Tôi ra ngoài chờ em , tốt nhất là em nên nhanh lên một chút , mười giờ tôi còn có việc !"

"Tôi biết rồi !" Vũ Nghê mệt mỏi , dựa vào tường , cố sức mà nói

Tựa hồ như đứa con trong bụng không biết nghe lời , đang lúc này đây trọng bụng Vũ Nghê cảm giác như sôi trào lên , cổ họng nghẹn lại "Ụa ——"