Tự Cẩm

Chương 32: Tên khốn nạn lừa hôn



Editor: Khuynh Vũ

Thiếu nữ váy lụa trắng áo đỏ đứng dưới đại thụ cành lá um tùm, ánh nắng chói lọi mặc dù bị cành lá lọc bớt, chỉ có một vài tia thưa thớt xuyên thấu qua, nhưng vẫn như cũ bao quanh thân thiếu nữ phủ lên một quầng sáng nhàn nhạt.


Giai nhân như mộng, đẹp không sao tả xiết.


Thiếu niên đối diện quên cả chớp mắt, cứ như chỉ cần thở ra một cái thôi thì người gần trong gang tấc sẽ lập tức biến mất.


Khương Trạm e hèm một cái thật to.


Hắn còn sống mà, hai người kia đang làm gì vậy?


Dư Thất nhìn Khương Trạm một cái, ngọn lửa nhảy vọt nơi đáy mắt bị màu mực đậm đặc che giấu, khiến ánh mắt của hắn giống như mặc ngọc thượng hạng, đen nhánh sáng ngời.


Khương Trạm nhịn không được thở dài.


Con hàng này tướng mạo đẹp như vậy, thông đồng tiểu cô nương không rành thế sự quá thuận tiện mà!


Dư Thất gật đầu thăm hỏi Khương Tự: “ Khương cô nương, xin chào.”


Khương Tự rũ mắt che lại cảm xúc, khẽ khom người xem như lễ gặp qua, ngữ khí nhàn nhạt nói với Khương Trạm: “ Nếu bằng hữu nhị ca đã tới, muội muội sẽ không quấy rầy các huynh gặp nhau nữa, muội đi về trước.”


“ Được, Tứ muội về trước đi.” Thấy Khương Tự thái độ lãnh đạm, Khương Trạm lại có chút ngượng ngùng, mắt nhìn thấy Khương Tự đi về phía Đông Bình Bá phủ, nghiêng đầu nói với Dư Thất, “ Dư Thất ca chớ để ý, Tứ muội ta ở trước mặt người khác tương đối văn tĩnh......”


“ Cô nương gia phải như vậy ——”


Dư Thất lời còn chưa dứt, chó lớn liền vọt ra ngoài, như một cơn gió trong nháy mắt quét đến bên người Khương Tự, cắn váy nàng không hé miệng.


Khương Tự túm váy có chút bất đắc dĩ, trách mắng: “Nhả ra!”


Chú chó ủy khuất nhả miệng ra, quay đầu kêu Dư Thất một tiếng.


“ Nhị Ngưu, trở về!” Dư Thất hiển nhiên không nghĩ tới chú chó có thể làm ra động tác này, nhíu mày gọi.


Khương Tự liếc Dư Thất một cái, mặt đột nhiên lạnh xuống.


“ Khương cô nương, xin lỗi, là ta dạy bảo vô phương.” Dư Thất ngữ khí khẩn thiết, sau đó nhấn mạnh: “Nhị Ngưu, mau trở lại!”


“ Gâuuuu——” Chú chó kéo dài giọng gọi Dư Thất, ánh mắt lại lộ ra mấy phần chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.


Khương Trạm hận không thể nện chết con chó hoang này, cắn răng nói: “ Đừng kêu nữa, còn không trung thực sẽ kêu Dư Thất ca hầm thịt ngươi!”


Chú chó liếc trắng Khương Trạm một cái, ý tứ - ngươi có thể làm gì ta?


Khương Trạm lập tức tìm Dư Thất cáo trạng: “ Dư Thất ca, huynh nhanh quản Nhị Ngưu nhà huynh đi, chớ dọa muội muội ta.”


“ Nhị Ngưu!” Trên mặt Dư Thất bao phủ sương lạnh.


Chú chó lập tức phát giác chủ nhân thật sự tức giận, suy nghĩ một chút, bỗng nhiên vọt lên cắn xuống túi tiền thắt ở bên hông Khương Tự quay đầu bỏ chạy.


Trong lúc nhất thời mấy người đều sửng sốt.


Một hồi lâu, một cơn gió thổi qua, thổi Ngọc Lan Hoa đang bay xuống tới trên mặt Khương Trạm.


Khương Trạm như ở trong mộng mới tỉnh, sải bước đi đến bên người Khương Tự, gấp giọng hỏi: “ Không cắn muội chứ?”


Khương Tự lắc đầu, lạnh lùng quét Dư Thất một cái: “ Nuôi ra một con chó không có quy củ như vậy, có thể thấy được chủ nhân cũng chẳng kiên nghị đến đâu, nhị ca về sau giao hữu vẫn nên thận trọng chút.”


Nàng nói xong xoay người bỏ đi, trong lòng thật sâu thở dài.


Nàng rất thích Nhị Ngưu, lại không muốn tiếp tục có liên quan gì với Dư Thất nữa cả.


Kiếp trước nàng từ trong ma trảo của vợ chồng Khương Thiến thoát đi, lại không thể trở lại An Quốc Công phủ, mà vì ngoài ý muốn mà lưu lạc đến Nam Cương, thành cháu gái của trưởng lão Ô Miêu tộc, dùng thân phận thánh nữ A Tang đã qua đời của Ô Miêu tộc tiếp tục sống sót.


Nàng thầm thấy may mắn vì có được một đoạn nhân sinh mới, ở một nơi xa lạ có phong tục hoàn toàn khác biệt với kinh thành, không ai biết quá khứ của nàng, thậm chí nàng còn nghĩ sẽ chọn một người nam nhân mình thích rồi gả đi cũng được.


Dư Thất xuất hiện đúng vào lúc ấy.


Hắn và trưởng lão Ô Miêu tộc là chỗ quen biết cũ, một lần lại một lần xuất hiện ở trước mặt nàng.


Nàng không biết lúc nào thì đã lặng lẽ động tâm.  


Trải qua đoạn hôn nhân với Tam công tử An Quốc Công phủ, nàng sớm đã hiểu rõ quyền thế địa vị, hư vinh thể diện cùng hạnh phúc là không bình đẳng, một nữ nhân nếu chỉ vì những thứ này mà giao phó bản thân mình, thường thường sẽ tự nếm quả đắng.


Không liên quan xuất thân, không liên quan phú quý, thiếu niên như ngọc tuấn dật vô song lại chỉ ôn nhu quan tâm một mình nàng, ai có thể không thích đây?


Ngày đó ánh nắng nhè nhẹ, từng ruộng từng ruộng Quỳ Hoa ( hoa hướng dương ) trải thiên địa thành màu kim sắc, thiếu niên hỏi nàng: “ Gả cho ta được không?”


Nàng liền gật đầu.


Ai ngờ tên khốn nạn này thế mà lừa hôn!


Hắn nào phải là Dư Thất gì, mà là con trai thứ bảy của đương kim thiên tử Úc Thất!


Thời điểm nàng biết thân phận thật sự của đối phương, giống như một chậu nước lạnh giội xuống đầu, phản ứng đầu tiên chính là giơ tay cho tên khốn nạn ấy một bạt tai.


Nàng từng là tân quả phụ khắc chết nam nhân của An Quốc Công phủ, hiện tại là một nữ tử Ô Miêu tộc cách kinh thành ngoài mấy ngàn dặm, vô luận là thân phận nào, thì làm sao có thể gả cho đương triều Thất hoàng tử?


Một khắc ấy nàng cảm nhận được không phải là vui vẻ, mà chỉ có phẫn nộ sau khi bị lường gạt.


Bởi vì thật sự động tâm, nên phần phẫn nộ ấy càng thêm đầy ắp, nàng vẫn đánh cho đến khi tay mình phát đau mới dừng lại.


Người nào đó bị đánh thành đầu heo trịnh trọng nói cho nàng, nếu nàng đã gật đầu thì không cho đổi ý, hắn sẽ cưới hỏi đàng hoàng để nàng làm thê tử của hắn.


Nàng chỉ cười lạnh, nói với hắn thánh chỉ tứ hôn ban đến rồi hẵng nói, bằng không cũng đừng xuất hiện ở trước mặt nàng nữa.


Nàng cái gì cũng đã không còn, nhưng chí ít không thể ném đi một chút cốt khí cuối cùng, đi làm thiếp cho người ta!


Khương Tự đến bây giờ nhớ lại đoạn quá khứ này đều không thể không cảm thán vận mệnh ly kỳ, bởi vì Ô Miêu tộc hiệp trợ Chu quân chống lại Nam Lan có công, thiên tử tứ hôn Thất hoàng tử cùng Thánh nữ Ô Miêu tộc.


Lúc nàng còn choáng váng thì đã loan bào khoác thân, thành Thất hoàng tử phi.


Chỉ là về sau nàng mới biết được, chân tâm của Úc Thất cho tới bây giờ là thánh nữ A Tang của Ô Miêu tộc, mà không phải Khương Tự nàng.


Bởi vì các nàng dung mạo tương tự, nên mới có những trăm phương ngàn kế ở chung sau đó.


Hai đoạn hôn nhân, một lần bị người ta trực tiếp bỏ qua, một lần làm thế thân của người ta, Khương Tự ngẫm lại liền nghẹn khuất đến hộc máu.


Nhưng mà nàng biết được quá muộn, khi đó nàng đã cùng Úc Thất chân chính làm vợ chồng, không thể trốn đi đâu được.


Cứ việc những ngày sau đó Úc Thất đối xử với nàng coi như không tệ, thế nhưng một lần nữa trở lại năm mười lăm tuổi Khương Tự chỉ muốn nói:


Rời xa Quý Sùng Dịch, rời xa cặn bã!


Rời xa Úc Thất, rời xa kẻ khốn nạn!


Mắt thấy thiếu nữ thịnh nộ quay người mà đi, thiếu niên áo xanh luống cuống nhìn về phía Khương Trạm.


Khương Trạm ngượng ngùng cười cười với Úc Thất: “ Thật xin lỗi, Dư Thất ca, muội muội ta khả năng tâm tình không tốt, nó bình thường không phải như vậy. Ta đi trước xem sao, chúng ta ngày khác lại tụ họp.”


Úc Thất vội vàng phất tay với Khương Trạm nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt lại đuổi theo bóng lưng đi xa của thiếu nữ không chớp mắt.


Nàng giống như tức giận......


Khương Trạm nhanh chân đuổi kịp Khương Tự, rất khó hiểu: “Tứ muội, muội làm sao vậy?”


“Không có gì.” Khương Tự hơi hơi ngửa mặt lên, che giấu thủy quang nơi khóe mắt.


“ Muội hiểu lầm Dư Thất ca rồi, mặc dù chúng ta gặp mặt ở bên cạnh thanh lâu ——”


Khương Tự đột nhiên dừng bước.


Khương Trạm tự biết lỡ lời, vội nói: “ Dư Thất ca không phải đi dạo thanh lâu ——”


“ Đừng giải thích!”


“ Nhưng mà ——”


“Giải thích chính là che giấu, tóm lại ta cảm thấy hắn không phải bạn tốt, nhị ca về sau vẫn là ít qua lại với hắn đi.”


Tên khốn nạn ấy rất có kiên nhẫn, ai biết tiếp cận nhị ca có mục đích gì, nàng mới không tin là trùng hợp.


“ Nhưng mà hắn cứu mạng nhị ca a, Tứ muội cũng không thể để nhị ca làm người vong ân phụ nghĩa chứ?” Khương Trạm rốt cuộc vẫn chống lại áp lực đem lời nói ra.