Tu Chân Thế Giới

Chương 829: Phản kích (1)



"Tập trung tinh thần!" Trâu Phàm răn dạy thủ vệ, nhìn ra phía ngoài thì thấy cuồng phong và bão tuyết đang giận dữ thét gào, trong lòng hắn có chút bất an.

Hắn đóng ở Minh Hải thương khố (nhà kho) là nơi tập kết vật tư quan trọng của Thiên Hoàn, ở đây có vô số tài liệu. Các tài liệu này đều được chuyển tới từ các nơi khác, tập kết ở đây rồi sắp xếp chuyển lên thuyền sau đó vận chuyển tới nơi được chỉ định. Ở đây đa số là tài liệu trung cấp và tài liệu cấp thấp, chủng loại và số lượng đều rất lớn, bởi vậy quy mô của thương khố cũng lớn kinh người.

Đây là đầu mối vận chuyển tài liệu quan trọng, tầm quan trọng đối với Thiên Hoàn không nói cũng biết. Do đó có một chiến bộ hoàn chỉnh đóng ở Minh Hải thương khố, hơn nữa còn có rất nhiều cao thủ trấn giữ bảo vệ. Nhưng mấy ngày trước, hoàn chủ đóng tại Minh Hải thương khố đã mang theo ba gã cao thủ giỏi nhất rời đi, nói là phải đi làm một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

Trâu Phàm vốn cẩn thận liền cảm thấy có chút bất an, lúc này chính là lúc Minh Hải thương khố phòng thủ yếu ớt nhất.

Nếu địch nhân tấn công vào lúc này…

Chỉ nghĩ thôi hắn đã cảm thấy run sợ nhưng ngay sau đó hắn lại lắc đầu, không có khả năng. Mạc Vân Hải đang bị Thiên Hoàn áp chế toàn diện, bất cứ lúc nào cũng có thể lâm nguy, làm sao còn sức để đối phó với bọn họ.

Hơn nữa, thời tiết ác liệt như này thì không thể xuất hành được.

Minh Hải giới chính là phong tuyết giới, một năm thì có tới chín phần thời tiết là bão tuyết. Hơn nữa trong gió tuyết ở đây còn có phong cương và tuyết cương làm nơi đây biến thành một thế giới băng tuyết tràn ngập tử vong. Có thể sinh tồn ở đây đều là những yêu thú băng tuyết có thực lực cường đại.

Thuyền vận tải mà di chuyển trong thời tiết này thì nửa bước cũng khó đi. Về phần tu giả bình thường thì không thể nào phi hành dưới thời tiết này, vô số phong cương và tuyết cương sẽ biến bọn họ thành cát bụi.

Nhưng vị trí của Minh Hải giới lại vô cùng quan trọng, chỉ có thể thông quan nó mới có thể tới được các giới xung quanh.

Bão tuyết như vậy là rất hiếm có, đây cũng coi như là ông trời giúp hắn.

Mặc dù suy nghĩ như thế nhưng Trâu Phàm vẫn tăng cường thủ vệ phòng ngự. Mắt hắn thoáng đảo qua những cấm chế dày đặc kia, sự bất an trong lòng cũng giảm bớt, cấm chế ở đây thật sự quá nhiều, như một cứ điểm.

Mặc dù Trâu Phàm chỉ là bạch ngân chiến tướng nhưng tính cách của hắn rất cẩn thận, làm việc chỉnh chu, đáng tin cậy cho nên mới được phái tới bảo vệ Minh Hải thương khố. Quy mô chiến bộ dưới trướng hắn so với chiến bộ bình thường thì lớn hơn nhiều, hoàn toàn dựa theo tiêu chí của hoàng kim chiến tướng để thành lập.

Bỗng, mắt Trâu Phàm co rút lại.

Trong bão tuyết có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng màu lam nhạt.

Tim Trâu Phàm đột nhiên nhảy mạnh, phía trước còn có ba đạo phòng tuyến, làm sao người này có thể đi qua được? Trong nháy mắt cảm giác nguy hiểm tràn ngập đầu óc hắn, sắc mặt hắn đại biến, giọng khàn khàn hô lớn: "Địch tập kích!"

Toàn bộ thương khố lập tức loạn hết cả lên, tiếng cảnh báo vang lên không dứt, ánh sáng của cấm chế sáng lên, toàn bộ thương khố giống như đang ngủ say giật mình tỉnh dậy, từng phù trận sáng lên.

Thủ vệ không ngừng tiến vào cấm chế, tinh thần mọi người đều rất khẩn trương, như lâm đại địch vậy!

Bóng dáng màu làm càng ngày càng gần, bão tuyết cuồng bạo như không là gì cả.

Trong bão tuyết, bóng dáng màu lam dần dần hiện rõ, đường cong thướt tha, cầm ô đi tới, tràn ngập cảm giác mông lung xinh đẹp.

Nữ nhân!

Hai mắt Trâu Hoàn nheo lại, cảm giác nguy hiểm trong lòng bỗng tăng mạnh, một nữ nhân yếu đuối lại đi giữa bão tuyết cuồng bạo như vậy, đây không phải là điềm báo tốt lành gì!

Mức độ nguy hiểm của đối phương không cần nói cũng biết.

"Toàn bộ cấm chế chuẩn bị phát động công kích!" Trâu Phàm quyết đoán ra lệnh.

Trong bão tuyết, Lam nhìn về cứ điểm ở phía xa, băng lam tinh phiến ở giữa hai mắt bỗng sáng lên, sau vạn năm nàng lại có thể đứng ở trên chiến trường!

Tâm tình giống như băng tuyết của nàng bỗng cảm thấy hưng phấn hiếm có.

Đồ đằng yên lặng hưởng thụ hương hỏa trong thần miếu là cô độc biết bao!

Chiến trường, chỉ có nó mới là nơi mà đồ đằng hướng tới!

Sinh ra ở bộ lạc, trở thành đồ đằng cường đại, hưởng thụ vô số cúng bái, cung phụng, vào lúc gian nan thì dẫn dắt bộ lạc, che chở cho bộ lạc, vì bộ lạc mà chiến đấu, không rời đi không vứt bỏ, tất cả chỉ vì vinh quang!

Vinh quang của đồ đằng!

Ving quang rực rỡ đã bị mất đi sẽ rất nhanh được Lam tìm lại!

Nắm chặt ô trong tay, cả người Lam chợt biến mất trong bão tuyết.

"Cẩn thận!" Mắt Trâu Phàm nheo lại, giọng khàn khàn gào lớn.

Ầm!

Một tiếng nổ vang lên, mặt đất bỗng dưng nổ tung, một bức tường tuyết cao mấy chục trượng mọc ra từ dưới đất với khí thế dời núi lấp biển ầm ầm tràn tới thương khố!

Trong nháy mắt, vô số ánh sáng từ trong cứ điểm bắn ra.

Dựa theo bản năng toàn bộ thủ vệ không chút do dự phát động cấm chế, chỉ thấy các loại ánh sáng giống như mưa đánh vào bức tường tuyết!

Trong nháy mắt bức tường tuyết liền sụp đổ, khí lưu bị kích động làm cho tuyết bay khắp trời.

Trong tầm mắt chỉ là một mảng trắng xóa.

Không tốt!

Trong lòng Trâu Phàm chợt nhói một cái, không đợi hắn kịp có bất cứ phản ứng nào, một bóng màu lam chợt hiện ra trong tầm mắt hắn rồi lại biến mất.

Boong boong boong!

Vô số băng lăng giống như mưa xối xả đánh vào quang tráo, trong nháy mắt quang tráo liền sụp đổ.

Phụt phụt phụt!

Từng vòi máu theo gió tuyết bắn ra, chưa kịp rơi xuống mặt đất thì đã bị khí lạnh biến thành những hạt tuyết châu, rơi vãi khắp nơi.

Thủ vệ trợn tròn mắt, hàn khí lan tràn trong cơ thể bọn họ, trong chớp mắt bọn họ liền biến thành những tượng băng.

Bọn họ ngã ngửa ra sau, bụp, vỡ tan thành từng mảnh!

Bão tuyết biến thành trợ thủ đắc lợi cho địch nhân, vô số băng lăng bay lượn khắp trời. Những băng lăng này đều mang theo sức mạnh kinh người, ở trước mặt nó ngay cả quang tráo phòng ngự thương khố cũng không chịu nổi một kích!

Vài bóng người với tốc độ rất nhanh chạy tới bính hào vị, trong lòng Trâu Phàm hơi an tâm, những người này bình thường đều rất ngạo mạn, cũng may thời điểm quan trọng không bị tụt lại quá xa.

"Bính tự vị." Trâu Phàm trầm giọng quát: "Thiên tỏa chuẩn bị!"

Tiếng nói vừa vang lên thì có thấy vô số phù văn sáng ngời từ sâu trong thương khố bắn ra, nhanh chóng bay về phía không trung. Trong nháy mắt, một vòng sáng xuất hiện ở trên bầu trời thương khố, đường kính của vòng sáng đạt tới mười dặm, vô số phù văn sáng ngời lưu chuyển bất định.

Thiên tỏa là một trong những cấm chế cường đại nhất của Minh Hải thương khố, chuyên dùng để đối phó với cao thủ, nhất là những cao thủ thần lực. Thực lực của đối phương cao thâm khó dò, chắc chắn là cao thủ thần lực!

Đối với Trâu Phàm thì đây chẳng phải là tin tức tốt lành gì.

Hiện giờ phát triển của cấm chế tương đối chậm chạp, cấm chế có thể đối phó với cao thủ thần lực vô cùng ít ỏi. Nhưng do Minh Hải thương khố có vị trí quan trọng nên ở đây đã được bố trí cấm chế có thể đối phó với cao thủ thần lực.

Đó là thiên tỏa!

Chỉ cần mấy gia hỏa kia cuốn lấy địch nhân thì thiên tỏa có thể giam cầm được đối phương.

Vài bóng người với tốc độ cực nhanh đang du đấu với đối phương, với thực lực của Trâu Phàm thì chỉ có thể nhìn thấy vài đạo hôi ảnh và một đạo lam ảnh phiêu hốt bất định.

"Phong tỏa rồi." Thủ hạ kinh hỉ nói.

"Tấn công!" Trâu Phàm không chút do dự ra lệnh.

Vòng sáng từ trên trời giáng xuống, dần co rút lại, mục tiêu chính là Lam!

Bão tuyết khắp trời bỗng trở nên bất động.

--

Đây là lần đầu tiên Song Vũ làm thủ hạ của Công Tôn Sai, cảm giác rất kì quái. Không thể không thừa nhận, công tác chuẩn bị cho chiến đấu được Công Tôn Sai làm rất cẩn thận, cẩn thận tới mức vượt xa trí tướng tượng của hắn.

Mặc dù đều nằm trong thập đại chiến tướng nhưng phong cách chiến đấu của Cốc Lương Đao và Công Tôn Sai là rất khác biệt. Cốc Lương Đao dứt khoát mạnh mẽ, Công Tôn Sai thì tinh tế hơn nhiều, công tác chuẩn bị như vậy thì chỉ có chiến tướng như Công Tôn Sai mới có khả năng làm được.

Công tác chuẩn bị chuẩn xác và chu đáo làm Song Vũ vô cùng thoải mái, việc hắn cần làm rất đơn giản, chỉ cần phát huy hết khả năng của bản thân là có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ lần này.

Mục tiêu của hắn chính là Thiên Phàm môn.

Thiên Phàm môn không phải là đại môn phái gì, trên thực tế nó chỉ là một trong những môn phái ngoại vi của Thiên Hoàn. Địa vị của nó ở trong Thiên Hoàn không cao và tầm quan trọng của nó cũng bị đánh giá vô cùng thấp.

Thiên Hoàn có rất nhiều môn phái ngoại vi, đa số những môn phái này có đều có quan hệ rất lằng nhằng với Thiên Hoàn, Thiên Phàm môn chính là một trong số đó.

Nó tinh thông và chuyên luyện chế bảo thuyền, nhất là các loại thuyền vận tải, gần bảy thành thuyền vận tải đều xuất phát từ Thiên Phàm môn. Đối với môn phái lấy luyện khí để lập nghiệp như Thiên Hoàn thì số lượng tài liệu lưu thông vô cùng lớn, nhu cầu về thuyền vận tải cũng rất lớn. Luyện chế thuyền vận tải không khó nhưng lại tiêu tốn rất nhiều thời gian, lợi nhuận lại không cao, tất nhiên Thiên Hoàn không muốn có quá nhiều nhân lực tham gia vào đó.

Thiên Phàm môn vô cùng cam tâm tình nguyện mà tiếp nhận việc này. Thiên Phàm môn cũng nhờ đó mà nhanh chóng trở thành một trong những môn phái ngoại vi có thực lực cường đại nhất.

Bằng vào mối quan hệ của Thiên hoàn, thuyền vận tải bọn họ bán ra đạt tới mức kinh người.

Phân tích tình báo, Công Tôn Sai đánh giá rất cao tầm quan trọng của môn phái này, một khi nó bị phá thì có thể gây ra ảnh hưởng rất lớn tới việc làm ăn của Thiên Hoàn.

Luyện chế thuyền vận tải không cần tài liệu cấp cao, cũng không cần thủ pháp cấp cao nhưng lại cần rất nhiều thời gian.

Thiên Phàm môn bị phá, trong thời gian ngắn Thiên Hoàn sẽ gặp khó khăn trong việc bổ sung thuyền vận tải. Môn phái khác có thể luyện chế nhưng không có môn phái nào có quy mô lớn như Thiên Phàm môn. Có tình báo xác thực Thiên Phàm môn nhận được một đơn đặt hàng rất lớn, Thiên Hoàn đang phải đối mặt với vận đề vận chuyển.

Kế hoạch của Công Tôn Sai nhằm đúng chỗ yếu hại của đối phương, không thể không thừa nhận, Công Tôn Sai là người cực giỏi nắm kẽ hở của đối phương.

Thiên Phàm môn càng khiến người ta thèm nhỏ dãi chính là khả năng phòng ngự của nó không hề tương xứng với quy mô của nó. Thiên Phàm môn ở trong nội địa của Thiên Hoàn, không dễ bị công kích, lại thêm dựa lưng vào Thiên Hoàn nên đối thủ của nó không ai dám ra tay một mình.

Trải qua một thời gian dài mới tạo thành cục diện như này.

Nhưng Thiên Hoàn cũng không phải không có biện pháp, bọn họ vẫn cho một chiến bộ đóng ở phụ cận Thiên Phàm môn, gọi là bảo vệ Thiên Phàm môn.

Dù thế thì khả năng phòng ngự ở nơi này đối với siêu cấp cao thủ như Song Vũ quả thực giống như vườn không nhà trống vậy.

Nhất là khi toàn bộ Thiên Hoàn đều đang chú ý vào Chung Đức và Tả Mạc, các cường giả đỉnh giai đều bị phái đi, không thể nghi ngờ lúc này chính là lúc Thiên Hoàn phòng ngự yếu nhất. Không gặp phải cao thủ cùng giai, Song Vũ cảm thấy nhiệm vụ lần này thật thoải mái, giống như đi dạo chơi ở ngoại thành vậy.

Chiêu này của Công Tôn Sai thật ngoan độc!

Đằng sau Song Vũ còn có mấy chục tinh nhuệ, bọn họ đều mang theo pháp bảo có sức nổ mạnh.

Bọn họ chỉ có duy nhất một nhiệm vụ đó là biến Thiên Phàm môn thành bình địa!

Song Vũ hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt trở nên lãnh khốc: "Bắt đầu!"