Tu La Giới Chí Tôn

Chương 83: Đánh Bại Ta Đả



Lại qua hai ngày thời gian. Triệu cảnh hai người cơ hồ đã sức cùng lực kiệt. Hắn lúc này đã thật sự hối hận vì không nghe lời khuyên của nhị trưởng lão. Nhưng đều làm thấy tức tối hơn là hắn nhiều lần truyền tin cho đại trưởng lão nhưng phía bên kia vẩn thờ ơ giống như sống chết của hai người bọn họ không liên qung đến Triệu Gia.

- Tam sư huynh vẩn chưa có dấu hiệu hồi âm của gia tộc sao..?

Người cụt cánh tay khổ sở lên tiếng.

Chỉ thấy Triệu Cảnh sắc mặt khó coi lắc đầu. Hắn cũng không dám báo tin cho tộc trưởng bởi vì chính hắn đã cải lệnh tộc trưởng đưa ra. Triệu Gia chia cắt chuyện đó đã sớm hiện rõ trong gia tộc.

Hai người cắn răng lại bay nhanh đến một doanh trại rần đó.

Lã Gia. Tộc trưởng tu vi thái ất tứ trọng. Hắn đem sắc mặt tươi cười ra nghên đón hai người Triệu gia thế nhưng khi bắt gập cảnh tượng trước mặt hắn không khỏi hít sâu một hơi.

Triệu Cảnh không nhiều lời móc trong nhẩn trử vật một bình ngọc ném cho Lã tộc Trưởng chỉ nói ngắn gọn.

- Ngăn cảng người phía sau.

Nói xong hắn dìu người còn lại tiếp tục bay đi.

Lã gia tộc Trưởng Lã Trọng Phát ngơ ngát nhìn hai người Triệu Cảnh bay đi, hàng trăm suy nghĩ thoáng lóe lên trong đầu, mang theo gương mặt âm trầm hắn phất tay bước vào trong liều.

- Chỉ còn không hơn 10 ngày đến lúc Võ Đài chiến vì cái gì lại không ở yên một chổ..?

Lã Trọng Phát khoanh chân ngồi thổ nạp linh lực không qua 5 phút hắn mở mắt đôi mài nhíu lại.

Trên không trung nơi đóng quân Lã gia một thân ảnh với đôi cánh màu trắng đục phía sau lưng gương mặt không chút biểu tình quan sát phía dưới. Vài hơi thở trôi qua, Lã Trọng Phát từ trong lều chính đi ra, khoảng khắc hắn đưa ánh mắt nhìn về người đang trên không trung nhìn xuống thần sắc khẻ biến nhưng rất nhanh hắn bình tĩnh mở miệng.

- Các hạ là ai.? Tại sao lại đến nơi Lã gia ta.

Võ Thừa nhíu mài nhàn nhạt nói.

- Không cần nói thừa lời làm gì. Trong vòng 10 hơi thở ngươi nên chọn hoặc bị ta phế hoặc từ bỏ liên minh với Triệu Gia.

Lã Trọng Phát hít sâu một hơi hắn hơi cuối đầu xuống tròng mắt lóe tia sáng kì dị. Hắn ngẩn đầu lên khóe miệng nhếch lên nói.

- Ngươi có tư cách phế ta sao.?

Võ thừa nghe người này trả lời gương mặt lạnh băng chỉ buôn xuống một câu.

- Ngươi chọn sai rồi.

Lời vừa dứt hắn thủ một tư thế thành quyền ầm ầm đánh xuống doanh trại Lã Gia.

Lã Trọng Phát con ngươi co rụt lại hắn giậm mạnh chân xuống đất hai tay bùng lên ngọn lửa hắn hung hăng vung mạnh lên không lập tức một luồn hỏa diểm rực rở bùn cháy xong thẳng về đầu con cá voi do linh lực tạo thành từ một quyền của Võ Thừa.

Âm thanh xèo xèo vang lên chỉ thấy đầu cá voi rất nhanh đã bị hỏa diểm dốt tiêu tán không còn.

Võ Thừa nhìn cảnh này cũng thoáng ngẩn ra.

- Công pháp hỏa diểm sao..?

Thấy một màng như vậy Lã Trọng Phát ngẩn ra rồi nhíu mài, hắn là người tâm cơ thâm trầm hiển nhiên hiểu rỏ.

- người này tu vi yếu như vậy tất nhiên không có khả năng đánh cho hai người Triệu Cảnh chật vật bỏ chạy như vậy.

Hắn chầm chầm nhìn Võ Thừa rồi chậm rãi nói.

- Nếu muốn ta rời Triệu Gia ngươi phải có thực lực đánh bại ta. Khi đó chẳng những ta sẽ rời bỏ Triệu mà còn tôn gia tộc ngươi làm chủ. Vì vậy hãi đánh toàn lực đi.

Võ Thừa thần sắc ung dung rồi nói.

- Hạ gia ngươi biết chứ.

Lã Trọng Phát gật đầu.

- Vậy thì ngươi nên cẩn thận một tí.

Võ thừa cười cười. Tay phải kéo xuống chiến phủ cầm trong tay. Lã Trọng Phát hư không một trảo một thanh trường thương dài 2m một kích đâm ra mang theo hỏa diểm hừng hực thiêu đốt.

Võ thừa gương mặt tràng đầy chiến ý cũng hung hăng xong lên. Một búa một thương kịch liệt va chạm, tia lửa cùng linh lực tứ tán. Nhất thời dằng co.

Lã Trọng Phát công pháp hỏa diểm đặc thù tuy là thái ất tứ trọng nhưng bằng vào linh căn hệ hỏa có thể đánh một trận với cường giả thái ất ngủ trọng. Người này xuất thân thành Ngan Bạc nên tài nguyên tu luyện có phần hạn chế nếu đổi lại ở một nơi khác có tư nguyên nhiều hơn có lẻ hắn sẽ là một cường giả một phương.

Võ Thừa càng đánh càng hăng mặc dù hỏa diểm đối thủ ảnh hưởng trực tiếp lên da thịt đổi lại người khác có lẽ đã sớm rơi vào hạ phong nhưng Võ Thừa tuy tu vi không đủ nhưng thân thể hắn thì lại là cứng gắn vô cùng thế nên dằn co giữa hai người vẩn diển ra. Rất nhanh hai người đã giao thủ hơn trăm hiệp. Khiến có tộc nhân Lã gia bên ngoài chứng kiến cũng há mồm trợn mắt.

Ầm....

Một cú va chạm hai người lảo đảo lùi về sau vài bước. Võ thừa vừa trụ vững thân hình nhìn về phía Lã Trọng Phát nói.

- Ta rất muốn cùng ngươi luận bàn tiếp thế nhưng Triệu Gia phải bị diệt đó là lời hứa với huynh đệ ta.

Lã Trọng Phát thần sắc bình thường, hắn phụ thuộc Triệu gia bởi vì thực lực không đủ, nên phải chấp nhận liên minh để có chổ đứng gia tộc mình trong thành Ngan Bạc. Khi nghe Võ Thừa nói diệt Triệu Gia cũng giống như một chuyện không hề liên quan.

- Đánh bại ta đã...

- Tốt...

Võ Thừa cười dài một tiếng. Lã Trọng Phát trường thương đã đâm đến. Cách Võ Thừa 5m chợt sắc mặt hắn trở nên đại biến. Chỉ nghe âm thanh trầm thấp của Võ Thừa vang lên.

- Vực Giới Tán.

Một màng không gian vô hình gợn sóng lấy Võ Thừa làm trung tâm nhanh chóng bung ra với bán kính hơn 10m Lã Trọng phát hỏa diểm trên người lập tức từ từ tiêu tán cơ thể vô thức lui về sao. Nhưng Võ Thừa làm sao cho hắn cơ hội thoát khỏi giới tán của mình.

Chiến phủ hóa thành một đọa hồng quan dáng lên bắp tay trái cùng lúc đó quyền đầu tung ta sắc mặt Lã Trọng Phát đại biến hắn cắn răng cấm trường thương xuống đất chỉ còn sức mạnh thân thể cũng đánh ra một quyền.

Võ thừa hoàn toàn không tránh né lấy quyền đổi quyền nằm đấm Lã Trọng Phát Đánh lên mặt Võ Thừa hắn có cảm giác như đấm vào kim thiết cùng lúc đó quyền đầu của Võ Thừa đã nện thẳng lên lòng ngục hắn.

Âm thanh trầm muộn vang lên chỉ thấy Lã Trọng Phát như diều đứt dây bay ra xa xa thân hình nện thẳng xuống đất. Võ thừa từng bước đi tới Lã Trọng Phát gian nan ngẩn đầu lên gương mặt nhợt nhạt khóe miệng tràng máu. Hắn nở một nụ cười khổ.

- Hạ gia từ lúc nào có cường giả như vậy..?

Võ Thừa cuối mình xuống đưa cánh tay to bự của hắn ra Lã Trọng Phát cười khổ cũng đưa cánh tay hắn lên. Võ thừa dùng chút lực kéo hắn dậy rồi gật đầu nói.

- ngươi rất mạnh hy vọng một ngày kia trận chiến giữa chúng ta sẽ một lần nửa ung dung tái đấu.

Lã Trọng Phát nhìn Võ Thừa thật sâu một cái hắn ôm quyền cuối người với Võ Thừa sao đó đưa tay lên trái tim. Biểu hiện sự tôn trọng đối thủ thuần phát nhất.

Võ Thừa gật đầu ngước nhìn sắc trời rồi gật đầu với Lã Trọng Phát một cái sau đó hắn nhúng người phía sau đôi cánh nhẹ vổ bay đi.

Lã Trọng Phát nhìn theo bóng lưng Võ Thừa không biết hắn nghĩ gì rồi sắc mặt hiện lên sự kiên định hô lớn.

- Từ nay. Lã gia tộc không còn là gia tộc liên minh phụ thuộc của Triệu gia nữa. Chúng ta sẽ liên minh cùng Hạ gia.

Nói xong hắn móc trong ngực bình ngọc mà lúc trước Triệu Cảnh đã đưa cho hắn, thoáng nhìn qua hắn biết trong này chứa cái gì. Gương mặt lạnh lẽo hắn vứt bình ngọc xuống đất hung hăn dẫm mạnh một cái.

- Triệu gia.! Các ngươi bất nhân cũng đừng trách ta bất nghĩa..

Lại 2 ngày trôi qua khoảng cách Võ Đài chiến mở ra chỉ còn lại 6 ngày. Vài ngày vừa qua đúng là ác mộng của Triệu gia. Không ngừng có gia tộc phụ thuộc tuyên bố rời bỏ Triệu gia có không ích thế lực rụt rịch vì chuyện này.

Triệu gia. Bản thân là một trong hơn 10 gia tộc có ảnh hưởng nhất định trong thành Ngan Bạc lại bất tri bất giác là tâm điểm chú ý của các thế lực khác.

Bên trong một nghị sự đường của Triệu gia.

Keng... âm thanh vở nát của một bộ ấm trà trên bàn vang lên. Chỉ thấy một lão giả sắc mặt âm trầm quát lớn.

- Chỉ không quá 5 ngày đã có hơn 10 gia tộc phụ thuộc đã rời đi. Chuyện gì..? Chuyện gì đã xảy ra..?