Tu La Giới Chí Tôn

Chương 88: Ngươi điên rồi!



Người lên tiếng là Mang Hữu Hình hắn là người lời lẽ thô tục lại âm vang to lớn khiến cho liên minh Triệu Gia thoáng cái tất cả mọi người tráng đổ đầy mồ hôi..

Ánh mắt Đại Trưởng lão Triệu gia rơi trên thân ảnh Võ Thừa, tròng mắt lóe tia sáng. Cùng lúc đó xung quanh thân thể hắn có rợn sóng sau đó hắn bước ra một bước thân ảnh biến mất.

Ngay lúc đó đồng tử Hạ Đồ co rụt lại lão hét lớn.

- Võ Thừa....

Lời chưa nói xong đã thấy từ trong hư không đại trưởng lão Triệu Gia bước ra một bước sắc mặt có chút hồng hào nhưng ánh mắt đầy hung ác. Cũng không dài dòng lão giơ tay thành trảo trực tiếp đánh thẳng về phía Võ Thừa. Trong thời gian cực ngắn nhất thời ai cũng không phản ứng kịp.

- Bí thuật. Thuấn Di...

Thủ trảo kèm theo hắc khí lượng lờ từ trên đỉnh đầu Võ Thừa bổ suống. Võ Thừa vẩn không quay đầu vẩn đang mạnh mẻ công kích người của Trương gia. Hạ Đồ cắn răng xong lên nhưng lão chợt xựng người lại ánh mắt mở tròn xoe nhìn một màng trước mắt.

Chỉ thấy cánh tay của đại trưởng lão triệu gia còn cách Võ Thừa 3m chợt sắc mặt hắn kịch biến hắc khí do linh lực ngưng tụ nhanh chóng tiêu tán lão chật vật rút tay về lùi ra sau hơn 10m ánh mắt âm trầm nhìn Võ Thừa.

Phịch..

Một cước đá bay một trưởng lão trương gia Võ Thừa từ tốn xoay người nhìn đại trưởng lão Triệu gia gương mặt lạnh băng.

Lúc này Trương Lập lồm cồm bò dậy gian nang lấy tay lao khóe miệng còn dính máu mỏe miệng.

- Đừng manh động xung quanh hắn có một Vực Tán Linh Lực. Lúc nảy ta xúc động không mai tiến vào nên mới chật vật như vậy.

Đại trưởng lão triệu gia hiếp cặp mắt lại sắc mặt càng thêm âm trầm nhìn Võ Thừa sát khí cơ hồ hóa thành thức chất.

- Công pháp cao cấp thế này thành Ngan Bạc không thể xuất hiện. Ngươi là ai.?

Võ Thừa ngẩn đầu nhìn lão đôi mắt hơi sâu cùng gương mặt không hiện vui buồn nhàn nhạt đáp.

- Ta là cơn ác mộng của ngươi..

Lời vừa xong Võ Thừa từng bước tiến về phía đại trưởng lão triệu gia. Lão nắm chặc tay thân hình rung rẩy vì tức giận. Trong mắt lão, Người đối diện chẳn qua là một tiểu bối miệng còn hôi sửa lại với bộ dạng ngôn cuồn thế kia mà lão lại không thể trực tiếp xong lên vì bước vào phạm vì cách hắn 5m bán kính linh lực sẽ trực tiếp bị tán đi. Lúc nảy lão cũng đã cảm nhận được sự quỉ dị này chẳng trách Trương Lập chưa đánh đã bại nhanh như vậy.

- Hừ... để ta xem ngươi có thể giữ được cái vực đó trong bao lâu..?

Lão ngửa cổ lên hét lớn..

- Triệu gia nghe lệnh tất cả dùng nộ linh đan đánh cho ta.

Lão hét lớn xong ánh mắt âm độc nhìn Võ thừa một cái lúc này Hạ Đồ cũng đã tiến đến lão nhíu mài. Định nói gì đó nhưng khi nghe đại trưởng lão triệu gia ra lệnh thì thần sắc trở nên cực kì ngưng trọng.

- Ngươi...

Lão định nói gì nhưng một ân thanh từ xa vọng lại.

- Người Họ Triệu không được dùng thứ độc đan đó.

Mọi người đưa ánh mắt nhìn về phía phát ra âm thanh chỉ thấy một trung niên nam tử nhanh chóng bay đến.

- Triệu La Hồ. Ngươi muốn chóng lại ta sao.?

Đại trưởng lão Triệu gia tức giận hét lớn.

- Đặng Bình Chân. Ngươi cũng không phải người của Triệu gia hôm nay tại đây ta sẽ lấy lại tôn nghiêm của mình.

Chỉ thấy phía sau Triệu La Hồ từng bóng người triệu gia bước đến.

Một màng nhất thời xảy ra mọi người thần sắc có chút khó hiểu ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta. Sau đó mọi người nhất thời đều ngừng lại không ra tay nửa mà nhìn về gai người Đại trưởng lão triệu gia cùng tộc trưởng triệu gia đang dương cung bạt kiếm.

Ánh mắt Đặng Bình Chân híp lại nhìn triệu la hồ rồi nở nụ cười âm lãnh nói.

- ruốt cuộc không nhịn nổi rồi à. Định nhân cơ hội này đá ta ra khỏi triệu gia sao..? La Hồ ngươi nên nhớ là ai đã cho ngươi cơ ngơi cùng địa vị ngày hôm nay. Ngươi muốn làm phản với Tông phái sao.

Ánh mắt triệu la hồ đỏ hồng hắn nghiến răng..

- Cho ta...? Các ngươi cho ta...? Hay là ép ta. Hừ thủ đoạn Độc Tà Tông của các ngươi ta còn lạ gì nữa. Năm xưa vì ta mù quán mới tin lời các ngươi để rồi vợ ta chết con ta phải khổ sở sống trong cảnh lang bạc không có nhà bao nhiêu năm, cho ta.? Các ngươi chỉ cho ta được sự đau khổ mà thôi.

- Ngu ngốc. Vì một nữ nhân phản bội mình mà bây giờ ngươi còn dám lên tiếng.

Gương mặt triệu la hồ bi thương nhìn về phía trường ngạo.

- Nàng lúc đó rất yêu ta. Nàng đã sớm mang cốt nhục của ta. Ta tự sẽ đến trần gia cướp lại nàng. Các ngươi lại dở thủ đoạn đê hèn lấy danh nghĩa triệu gia hạ độc trần gia còn gây ra cuộc chiến đẩm máu năm đó.

Nói đến đây đôi mắt hắn lưng tròng..

- Lỗi do các ngươi. Lỗi do bản thân ta.. nếu đã vậy hôm nay ta và ngươi sẽ kết thúc truyện này.

Triệu La Hồ cũng không nói thêm gì nữa linh lực vận chuyển tay không một trảo một cây trường kiếm trong tay thẳng thừng xong đến bổ thẳng về phía Đặng Bình Chân.

Trán Đặng Bình Chân nổi gân xanh hắn không ngờ Triệu La Hồ lại lật mặt vào thời khắc này. Giận quá hóa cười. Hắn hét lớn một tiếng cũng không màng đến tất cả vung tay nghênh chiến.

Liên Minh cả hai phe nhất thời ngẩn ra nhìn một màng nhiều người vẩn còn như đang trong mơ màng chưa hiểu truyện.

- Đây là chuyện gì xảy ra..?

Khóe miệng Quách Phàm co giật vài cái thất thần vài giây. Làm cho Lưu Đương Ti có cơ hội một quyền đánh bay ra xa khóe miệng tràng máu tươi.

Bên phía Mang Hữu Hình cũng tương tự như vậy, Thái Thanh Hải trong nhất thời không chú ý bị dính phải một trảo gương mặt tái nhợt cùng tức giận hét lớn.

- Con mẹ Triệu gia các ngươi điên cả rồi à lúc này lại nội chiến.

Ầm...

Lại một trưởng đánh tới thái thanh hải lão đảo hắn hét thảm một tiếng.

- Thái gia rút quân, con mẹ nó rút quân.

Hắn hét lớn xong cũng không nói nhiều trực tiếp hóa thành đạo lưu quan lao đi.

Nhưng cơ hội như vậy Mang Hữu Hình làm sao cho hắn chạy được. Ánh mắt hắn lóe hung quang truy đuổi không buôn.

- Triệu La Hồ ruốt cuộc ngươi cũng ngộ ra rồi sao.

Hạ Đồ lẩm bẩm một tiếng ánh mắt có phần phức tạp nhìn về Trường Ngạo. Chuyện xảy ra năm đó Hạ Đồ cũng phần nào biết được căng cơ. Mẹ của Trường Ngạo cùng Triệu La Hồ có một đoạn thời gian tuổi trẻ bên nhau. Họ nảy sinh tình cảm nhưng vấp phải sự cấm cảng đến từ hai họ. Vốn nàng là một tộc nhân có thiên tư khá tốt trong Trần gia nên đã được gã cho tộc trưỡng trần gia lúc bấy giờ là Cha của Trường Ngạo. Tiếp đó là hiệp hội gia tộc một hồi tranh đoạt chém giết. Với sự thao túng của độc tà tông Triêu gia giao chiến với Trần gia kết quả Trần gia bại trận bị diệt tộc. Mẹ của trường ngạo chết trong tay Đặng Bình Chân. Triệu La Hồ đao thương nhìn người mình yêu vẫn lạc nhưng vì Triệu gia hắn không thể lật mặt ngay lập tức với độc tà tông bởi vì gia tộc.

Khi biết trường ngạo còn sống hắn đã biết bản thân nên làm gì.

- Độc Tà Tông xem ta là một quân cờ vậy ta sẽ là một quân cờ định mệnh của ngươi..

Triệu La Hồ điên cuồn mạnh mẽ công kích về phía Đặng Bình chân, hắn đã không tiếc gì cuộc sống bi thương hiện tại.

- Điên rồi. Ngươi điên rồi.

Đặng Bình Chân tức giận hét lớn vướng phải công kích điên cuồn của La Hồ hắn chật vật chóng đở. Mặc dù tu vi cao hơn nhưng đánh nhau với một người điên cuồn không sợ chết thì ai mà không ngán ngại.

Lúc này Hạ Đồ cũng không đứng yên nhìn trận chiến. Hắn gật đầu với Võ Thừa một cái thân hình xong lên kết hớp với Triệu La Hồ đánh cho Đặng Bìn Chân khổ không thể tả.

Hạ gia liên minh sĩ khí đại tăng thế như chẻ tre đánh địch không thương tiếc.

Bên ngoài chiến địa trên đài cao.

Trưởng lão Độc Tà Tông nhìn một màng phát sinh hai tay nắm chặc. Người này khí tức mạnh mẽ ánh mắt lóe lên một cái không biết đang nghĩ gì.