Tuyệt Đối Phục Tùng

Chương 19: Anh đã nếm thử rồi



Lúc Khương Nùng nhận được tin từ chối tài trợ từ phía Thương Nhạc Hành truyền đến, cô đang ở trong phòng hóa trang, đang cuốn tờ thông cáo báo chí từ trường quay đi ra, sau khi cúp điện thoại cũng không nhiều lời, trực tiếp dùng son môi xóa đi ba chữ Thương Nhạc Hành trên danh sách kêu gọi đầu tư.

Giày cao gót dưới chân vang lên những âm thanh cộp cộp, còn chưa đi được bao xa đã nhìn thấy Trình Nhượng của phòng giải trí đang cầm ly giữ nhiệt, chạy đến phòng trà nước của phòng tin tức xin nước nóng.

"Chủ bá Trình."

Khương Nùng cười với anh một tiếng, coi như chào hỏi giữa đồng nghiệp với nhau.

Trình Nhượng lại đuổi theo bước chân cô, trong tên của người này có một chữ "Nhượng" lịch sự, nhưng trong giới tin tức giải trí tranh giành tỷ suất người xem, có thể nói là một người nổi tiếng với ánh mắt sắc bén, tác phong hài hước điên rồ.

(Nhượng: nhường, mời, nhượng lại, cho phép; bảo, khiến)

"Chủ bá Khương, trưởng đài vừa mới tuyển dụng một người chủ trì vào phòng tin tức, cô đã biết chưa?"

Khương Nùng hơi quay đầu lại, ánh đèn lành lạnh chiếu xuống gương mặt cô, lớp trang điểm khá đậm cũng không lưu lại chút dấu vết gì trên làn da tinh xảo của cô, đậm nhạt vừa phải.

Trình Nhượng thưởng thức tài hoa của cô hơn là ngoại hình như thần tiên này.

Tới đây lấy nước, chỉ vì muốn gửi đến Khương Nùng một lời mời có thành ý:

"Người chủ trì kia xuất thân từ Hồng Kông, thế lực sau lưng cũng là Hồng Kông, lai lịch không nhỏ. Anh ta đã bị trưởng đài điều động nội bộ tiếp quản công việc của Lương Vận."

Điều này có nghĩa là những tin đồn lan truyền trong đài thời gian trước đó, nói Khương Nùng muốn về tổ Liên Bá là hoàn toàn hết hy vọng rồi.

Trình Nhượng vừa dứt lời.

Vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt Khương Nùng, nhìn hàng mi rất dài của cô, lúc mỉm cười sẽ dịu dàng cong lên:

"Vậy lão sư Lâm có thể yên ổn ngủ một giấc rồi, không phải lo lắng chuyện sau khi Lương Vận nghỉ việc."

Trình Nhượng ngừng lại mấy giây, rồi thẳng thắn hỏi cô:

"Lâm Tiếu Yến của tổ Liên Bá bỏ lỡ cô, anh ta là người hay lo trước lo sau, sợ đắc tội người khác, có hứng thú đến phòng giải trí hợp tác với tôi không?"

Khương Nùng cười: "Cảm ơn sự ưu ái của anh."

Trình Nhượng: "Thật sự không cân nhắc?"

Khương Nùng nhẹ nhàng lắc đầu.

Chuyện người chủ trì mới được thuyên chuyển trực tiếp này, cô biết còn sớm hơn so với bất kỳ ai.

Cho nên bất luận là Trình Nhượng đến nói, hay thư ký của trưởng đài chính thức thông báo cho cả phòng tin tức, lúc mọi người cảm thấy khϊếp sợ, cô chỉ bình tĩnh ngồi trước bàn trang điểm, tẩy trang và tháo hoa tai xuống.

Đông Chí là người đầu tiên phóng tới tìm cô:

"Chủ bá Khương, chị bị cướp việc rồi!!!"

Khương Nùng ngước mắt nhìn cậu ta qua tấm gương:

"Ừ."

"Nghe nói người chủ trì mới kia là do đích thân trưởng đài mời về, ngay cả Lâm Tiếu Yến cũng là cái loại tránh đầu sóng ngọn gió, chủ bá Khương....Chị có phúc khí gì vậy chứ, phía trước là Liễu Tư Du có hậu đài cứng nhìn chằm chằm, phía sau lại tới thêm một người có lai lịch không nhỏ!"

Đôi mắt nai của Đông Chí như sắp khóc, cậu không dám nói với Khương Nùng là ngay cả nhà hàng chúc mừng cô trở về tổ Liên Bá cũng đã chọn xong rồi.

Ai ngờ lại xuất hiện một chướng ngại vật chứ!!! Khương Nùng xoay người, dùng giọng điệu rất ôn hòa nói cho cậu biết một chuyện còn long trời lở đất hơn:

"Đông Chí, tôi sẽ rời khỏi chương trình phát sóng nửa đêm."

"Hả?"

"Trong đài đang lên kế hoạch làm một tiết mục mới, tôi đã tranh thủ được một danh ngạch chủ trì từ trưởng đài, nhưng điều kiện tiên quyết là thành viên nòng cốt và nhà tài trợ đều phải do tôi nghĩ cách giải quyết."

Ban đầu Khương Nùng mượn thế của Phó Thanh Hoài lưu lại ấn tượng sâu sắc trước mặt Khang Nham Sóc, là vì muốn làm tiết mục này.

Cô đã lập Quân Lệnh Trạng, bảo đảm trong vòng nửa năm.

Sẽ khiến cho chương trình hoàn toàn mới này trở thành một tiết mục có tỷ suất người xem cao nhất đài.

Cho nên lần này đổi thành cô, gửi lời mời chân thành cho người khác:

"Đông Chí, cậu có đồng ý tiếp tục làm trợ lý cho tôi không?"

Đông Chí lập tức gật đầu:

"Chủ bá Khương, tổng sản xuất cũng là chị sao?"

"Đúng."

Khương Nùng lấy danh sách kêu gọi nhà đầu tư trong ngăn kéo ra.

Hiện giờ phần lớn tên của nhà đầu tư lớn trên danh sách đều bị son môi xóa đi, cô vốn nắm chắc sẽ lấy được khoản đầu tư của Thương Nhạc Hành, hôm nay xem ra.........

Cô từ từ khép danh sách lại, đầu ngón tay vuốt vuốt mi tâm.

Hồi lâu, Đông Chí thận trọng hỏi:

"Chủ bá Khương, chị chưa gọi được đầu tư sao?"

"Đúng phân nửa."

Khương Nùng ngước mắt nhìn cậu, do dự hồi lâu mới lấy điện thoại di động ra, ngón tay nhỏ nhắn trắng trẻo lướt đến tên một người đã gần ba ngày không liên lạc, cô soạn từng chữ:

"Sương giá mùa đông dày đặc, Thanh Hoài, anh có thể tới đón em về nhà không?"

- -

Bên trong phòng chữ Thiên của hội sở cao cấp Ôn Tuyền, trà lạnh đã đổi ba lần.

Ôn Lễ Tắc ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn cưới đeo trên ngón áp út đã lâu, ngẫm nghĩ một hồi.

Nữ thư ký Cao Ngữ ở bên cạnh nhìn qua cửa gỗ khắc hoa, thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, không khỏi thấp giọng hỏi:

"Vị Phó tổng thần bí này rốt cuộc có lai lịch như thế nào?" Đạo đãi khách thật sự quá không phải phép rồi.

Người thì chờ đã lâu mà vẫn không thấy xuất hiện, trà bưng tới cũng đã lạnh thấu xương.

Thế nhưng Ôn Lễ Tắc vẫn không thể tức giận bỏ đi, anh ta vẫn duy trì sự tỉnh táo thường ngày, thản nhiên nói:

"Đám công tử trong giới Bắc Kinh ở sau lưng cũng phải tôn xưng anh ta một câu Phó tam công tử, cũng là thế lực chân chính mà chúng ta trăm phương nghìn kế muốn thông qua Sở Tuy để dựa vào."

"Là anh ta ra tay cản trở chúng ta giành được thị trường năng lượng mới ở nước ngoài?"

Cao Ngữ không ngốc, phản ứng rất nhanh chóng.

Ôn Lễ Tắc nhìn vào mắt cô ta:

"Con người của Phó Thanh Hoài từ trước tới nay một khi đã ra tay sẽ không lưu lại đường sống cho người khác, thích nhất là kéo theo cả dòng họ... Lần này anh ta khiến cho việc kinh doanh của Hằng Lâm ở nước ngoài bị cướp mất, tương lai không xa những người đang hợp tác mật thiết cùng Hằng Lâm của chúng ta cũng sẽ lần lượt xui xẻo theo."

Thời gian lâu dài.

Người trong giới kinh doanh cũng sẽ nhận ra, vì tự bảo vệ mình, sẽ không muốn có chút dính dáng lợi ích gì với Hằng Lâm.

Cao Ngữ: "Tại sao anh ta lại muốn cô lập chúng ta?"

Ôn Lễ Tắc bấm bấm vào thân đồng hồ, không trả lời.

Sau đó không lâu. Bên ngoài phòng chữ Thiên cuối cùng cũng có tiếng bước chân truyền đến.

Trải qua cuộc đối thoại vừa rồi, Cao Ngữ đã sớm sinh lòng hiếu kỳ mạnh mẽ đối với người nắm quyền thần bí của Phó gia.

Vừa quay đầu lại nhìn, cô ta liền sửng sốt, không ngờ lại là bộ dạng hại dân hại nước như thế này, vẻ kinh ngạc trong đáy cũng không kịp thu hồi.

Mà cô ta chẳng qua cũng chỉ mà một nhân vật nhỏ bé mà thôi.

Ngay cả khóe mắt Phó Thanh Hoài cũng không liếc tới, chậm rãi đi tới chủ vị.

Thư ký theo sát phía sau lập tức đổi một tách trà nóng, không khí trong phòng chữ thiên quỷ dị một cách kỳ lạ.

Ôn Lễ Tắc một chữ cũng không đề cập đến việc bị bỏ lại chỗ này ba tiếng đồng hồ, giống như chỉ vừa mới đến, thần sắc thong dong:

"Nghe nói Phó tổng rất thích sưu tầm sách cổ, ở chỗ tôi cũng có một bản hiếm."

Thật sự đến có chuẩn bị, ngón tay thon dài của Phó Thanh Hoài bưng tách trà lên nhấp một ngụm:

"Nhầm rồi."

Vẻ mặt Ôn Lễ Tắc chỉ ngưng trệ trong nháy mắt, rồi yên lặng chờ đợi câu sau.

Giọng nói của Phó Thanh Hoài chưa dứt, bóng dáng của Diêm Ninh đã xuất hiện nơi cửa, cung kính cầm một bức họa cổ hoa sơn trà xinh đẹp rực rỡ đi vào, động tác trầm ổn treo ở giữa phòng chữ thiên, khi chén trà đặt trở lại bàn, chất giọng lãnh đạm mà lạnh lùng của anh Phó Thanh Hoài cũng chạm rãi vang lên:

"Hoa sơn trà này mới chính là thứ tôi yêu thích, Ôn tiên sinh cảm thấy như thế nào?"

Phòng chữ thiên lại rơi vào yên tĩnh.

Ôn Lễ Tắc ngẩng đầu nhìn về phía Phó Thanh Hoài với tâm trạng phức tạp hiện lên trong đôi mắt.

Đường đường là thứ yêu thích của gia chủ Phó thị, người bên cạnh dĩ nhiên không thể dính líu dù chỉ một phần.

"Nghe nói gần đây Hằng Lâm đã mất thị trường năng lượng mới ở nước ngoài?"

Phó Thanh Hoài thay đổi chủ đề, giống như đang tán gẫu cũng chẳng để trong lòng:

"Đáng tiếc."

Ôn Lễ Tắc rất nhanh khôi phục bình thường, cười nhạt nói:

"Gần đây Sở Tuy cũng đóng cửa chịu tang, hẹn thế nào cũng không ra, việc kinh doanh năng lượng mới ở nước ngoài cũng chỉ có thể trì hoãn, trước đây đã muốn tới bái phỏng Phó gia chủ để xin chỉ điểm một chút."

Nghe mấy lời này.

Cao Ngữ đứng một bên không dám lên tiếng nhưng trong lòng lại thầm than, đây chính là quyền thế.

Biết rõ kẻ giật dây phá hoại việc kinh doanh đang ngồi trước mặt, còn phải cố làm ra vẻ không biết.

Phó Thanh Hoài cười cười, cũng chẳng chỉ điểm gì.

Thái độ không rõ ràng là sẽ cùng anh ta bàn bạc chuyện làm ăn, Ôn Lễ Tắc có ý muốn đoạt lại thị trường năng lượng mới ở nước ngoài, thì phải lấy ra điều kiện có thành ý hơn để đàm phán với Phó Thanh Hoài, suy cho cùng nếu bỏ lỡ cơ hội này, mấy tỷ đầu tư ném vào đó cũng chỉ có thể khoanh tay ngồi nhìn mà không thu về được,.

Phó Thanh Hoài lại không hề có hứng thú với mấy thứ lợi ích đó, cuối cùng Ôn Lễ Tắc cũng nói:

"Phó tổng, ngài giơ cao đánh khẽ tha cho tôi một mạng, Hằng Lâm sẽ làm bất cứ chuyện gì cho ngài."

"Tôi không cần tập đoàn Hằng Lâm làm bất cứ chuyện gì cho tôi."

Người đàn ông trẻ tuấn mỹ ngồi ở chủ vị có ánh mắt sắc bén nhưng ngữ điệu lại lãnh đạm đến cùng cực, vang vọng trong không khí như sương lạnh bên ngoài cửa sổ, cũng khiến cho Ôn Lễ Tắc mất hơn mười giây mới ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt anh.

Hơi chần chừ, nhưng vẫn tiếp tục hỏi:

"Có lẽ Phó tổng muốn tôi làm việc cho anh?"

"Chưa nói tới."

Đôi môi mỏng của Phó Thanh Hoài thong thả khẽ động, hàng mi đen nhánh khẽ nâng, dưới ánh đèn sáng rực rỡ tầm mắt dừng lại trên bức tranh cổ hoa sơn trà, yên lặng chốc lát rồi nói:

"Chỉ cần Ôn tiên sinh chủ động từ bỏ một mối hôn sự."

Từ bỏ một mối hôn sự.

Ôn Lễ Tắc không hề chú ý áo sơ mi bên trong áo khoác tây trang đã ướt đẫm mồ hôi, trà nguội uống quá nhiều, thanh âm thoát ra từ cổ họng cũng cứng lạnh mấy phần:

"Không biết từ lúc nào Khương Nùng lại lọt vào mắt Phó tổng."

Phó Thanh Hoài không nhiều lời, giọng nói cũng rất nhạt:

"Ôn tiên sinh cũng đừng quá cố chấp với Nùng Nùng, anh và cô ấy không phải là sự kết hợp hoàn hảo."

Đoạt hôn sự của người khác.

Trong lòng Ôn Lễ Tắc đã biết rõ, mọi cảm xúc trên gương mặt tuấn tú lạnh lùng như cô sơn đều phai nhạt.

- ----

Mười phút sau.

Phòng chữ thiên lại chìm trong yên lặng lần nữa, Diêm Ninh tiễn Ôn Lễ Tắc đi, lúc trở lại liền nhìn thấy một chiếc nhẫn cưới của nam đặt trên bàn trà nguội lạnh, tỏa sáng dưới ánh đèn lạnh lẽo.

Anh ta cầm lên nhìn, rồi quay sang xin chỉ thị của Phó Thanh Hoài vẫn ngồi trên chủ vị:

"Phó tổng, nên xử lý cái này thế nào ạ?"

Phó Thanh Hoài đang thưởng thức bức tranh cổ hoa sơn trà, ngay cả mắt cũng không thèm liếc qua, môi mỏng khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng:

"Ném."

Đến khi Diêm Ninh đi xử lý chiếc nhẫn chướng mắt ông chủ nhà mình.

Điện thoại di động màu đen bị Phó Thanh Hoài tùy tiện ném qua một bên đúng lúc vang lên âm thanh thông báo, anh thưởng thức tranh đủ rồi mới nhìn sang.

Khương Nùng gửi tin nhắn xong, trong lòng cũng không chắc tin nhắn có nhận được hay không.

Cho nên cứ lần lữa không rời khỏi tòa nhà Trung Tâm Tân Văn, cầm ly giấy rót cho mình chút nước nóng, rồi mượn một ít táo đỏ trong kho ngũ cốc của Đông Chí.

Thế là đã có một ly trà táo đỏ được cầm giữa những ngón tay nhỏ trắng nõn nà, cô đứng bên ô cửa sổ sát đất ngắm nhìn sắc trời đang từ từ ửng sáng.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Khương Nùng nhìn thấy ngay cả chủ bá bản tin sáng cũng đã tới làm việc, có đợi thêm nữa e rằng cũng chẳng đợi được ai.

Đôi môi đỏ nhạt uống hết ly trà, rồi ném nó vào thùng rác tạo ra một âm thanh rất khẽ.

Đi về phía cầu thang yên tĩnh không người.

Khương Nùng đột nhiên không muốn đi thang máy, còn phải mỉm cười chào hỏi đồng nghiệp đang lục tục đến làm việc.

Cho nên một mình đi xuống cầu thang bộ trên đôi giày cao gót nhọn, đi rất chậm, để đầu óc mình trống rỗng, cũng đủ thời gian để suy nghĩ chút chuyện, lúc đến tiền sảnh lầu một cũng không vội mặc áo len chống lạnh, chỉ vắt qua cổ tay mảnh khảnh, nơi còn sót lại chút hơi ấm áp.

Bốn bề yên tĩnh, Khương Nùng vừa định đi về phía cửa kính.

Dường như có một làn gió mát lướt qua phần gáy trắng như ngó sen của cô, khiến cô không khỏi quay đầu lại, liền nhìn thấy sườn mặt bên trái của một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa ở khu vực chờ.

Anh cũng không ngại hấp dẫn mắt của người khác, rất giống người đặc biệt đến đây để đón người hết giờ làm, tây trang phẳng phiu ngồi yên tĩnh bất động, những ngón tay thon dài lười biếng lật qua lật lại mấy cuốn tạp chí giải trí trên bàn trà.

Không có thư ký đi theo, chỉ một mình xuất hiện ở nơi này.

Khương Nùng sững sờ mấy giây, có một loại cảm giác hoang đường không chân thật.

Lúc này cửa kiếng được mở ra từ bên ngoài, một đám đồng nghiệp đeo thẻ công tác cầm cà phê vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.

"Nghe nói người nam chủ trì hàng không của phòng tin tức, là cấp bậc thần nhan, còn có cái tên rất hay, là Mai Thời Vũ."

"Vậy so với chủ bá Trình Nhượng đại diện của phòng giải trí thì ai tuyệt hơn?"

"Tôi cảm thấy... Ể, người đàn ông trên ghế sofa bên kia tuyệt vời luôn, là ai vậy hả?"

Khương Nùng đứng tại chỗ, nhìn mấy người đi ngang qua đều trưng vẻ mặt hoa si với Phó Thanh Hoài, thậm chí còn có người muốn lấy điện thoại di động ra chụp ảnh, cô khẽ mím môi, âm sắc trong trẻo lạnh lùng vang vọng trong đại sảnh trống trải, rõ ràng từng chữ:

"Còn mười phút nữa là bắt đầu cuộc họp buổi sáng, các vị muốn đến trễ sao?"

Mọi người đang vây xem quay đầu lại thì thấy Khương Nùng, những lúc cô không cười nhìn điềm đạm như sông nước Giang Nam nhưng lại có chút lạnh lùng, bất giác cảm thấy xấu hổ liền cất điện thoại di động gây án, rối rít không dám lưu lại:

"Chào, chào buổi sáng chủ bá Khương."

Sau đó, người này đẩy người kia chạy về hướng thang máy.

Khương Nùng thu hồi tầm mắt như làn nước trong veo đang gợn sóng, đồng thời cũng lướt qua bóng dáng người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa bên kia.

Để tránh nghi ngờ.

Cô đạp lên giày cao gót bước ra khỏi tòa nhà Tân Văn, đón lấy cơn gió mùa đông lạnh lẽo, nhìn thấy chiếc xe đang đỗ ven đường.

Diêm Ninh không thích nói cười mở cửa xe ra.

Khương Nùng cúi người bước lên, rồi nhẹ giọng cảm ơn.

So với bên ngoài cửa sổ, hệ thống sưởi bên trong được mở hết mức, trong không gian kín tràn ngập hương nhang thoang thoảng.

Đầu ngón tay cô sờ vào lớp váy ướt lạnh dưới đầu gối, chưa kịp ngồi vững vàng đã nhìn thấy bản kế hoạch kêu gọi đầu tư đặt bên cạnh gối ôm thoáng qua tầm mắt, vô cùng quen thuộc, bên trên còn viết tên của tiết mục rất rõ nét:

《 Lắng nghe 》

"_____"

Khương Nùng mất mấy giây mới phản ứng kịp, vừa nghiêng người thì cửa xe lại được mở ra từ phía bên ngoài.

Gió lạnh căm căm ùa vào mang theo một mùi hương giống như bên trong xe, thổi tung mái tóc rơi tán lo/ạn trên bờ vai mảnh khảnh của cô, vài sợi tóc đen mượt vướng vào môi cô, tạo nên sự đẹp đẽ mà bản thân cô cũng không biết.

Nhìn đôi môi thật mềm, thật thơm, Phó Thanh Hoài nghĩ, anh đã nếm thử rồi.