Tuyệt Thế Dược Thần

Chương 116: Ngươi không nói ta làm sao biết?



Hai mắt Liễu Nhược Thủy trống rỗng vô thần, phảng phất như một cái xác biết đi.

Tô Vũ Bách hít sâu một hơi, hỏi: “Liễu Nhược Thủy, ta hỏi ngươi, Diệp Viễn nói ngươi khích bác Lâm Thiên Thành hãm hại thị nữ Lục Nhi của hắn, có chuyện này hay không?”

Nghe được câu hỏi của Tô Vũ Bách, Liễu Nhược Thủy tựa như có chút phản ứng, chỉ là có hơi đờ đẫn. 

Hồi lâu, Liễu Nhược Thủy mới thẫn thờ nói: “Đúng thế.”

Sắc mặt Tô Vũ Bách trầm xuống, tiếp tục hỏi: “Ngươi vì sao phải đối phó với thị nữ của Diệp Viễn?”

“Bởi vì... ta thiếu chút nữa đã hại chết hắn, sợ hắn trả thù ta, cho nên... trăm phương ngàn kế đối phó hắn. Thực lực Lâm Thiên Thành được xem như mạnh nhất Địa cấp, hắn vốn cũng đối với Diệp Viễn ghi hận trong lòng, ta khích bác hắn hạ thủ đối với thị nữ của Diệp Viễn, Diệp Viễn nhất định sẽ tìm Lâm Thiên Thành trả thù, đến lúc đó có thể mượn tay của Lâm Thiên Thành đối phó Diệp Viễn.” Liễu Nhược Thủy đem tất cả mọi chuyện triệt để khai báo ra. 

Sắc mặt Tô Vũ Bách càng lúc càng khó coi, mặc dù hắn sớm đoán được kết quả là như vậy, nhưng Liễu Nhược Thủy chính miệng nói ra, vẫn khiến hắn hoảng loạn.

Hắn làm sao cũng không nghĩ ra, trên đời này còn có loại đan dược thần kỳ như thế, có thể khiến cho người ta đem điều ẩn giấu ở trong lòng đều nói ra hết.

Nếu như Tô gia hắn có thể nắm giữ được loại đan dược như vậy, thực lực nhất định sẽ tăng lên rất nhiều! 

Liễu Nhược Thủy vừa thừa nhận, chúng học viên liền rối rít xì xào bàn tán.

“Quả nhiên là nàng ta! Nữ nhân này thật đúng là lòng dạ rắn rết, lại có thể hạ thủ như vậy đối với một tiểu cô nương không hề quen biết!”

“Nhìn dung mạo của nàng xinh đẹp như vậy, thì ra là một nữ nhân rắn rết!” 

“Nữ nhân ác độc như vậy, nên trực tiếp giết ngay đi!”

“Nghe nói thị nữ của Diệp Viễn đã thông qua nhập môn khảo hạch, chính thức trở thành đệ tử của học viện. Nữ nhân này lại đối với đồng môn ác độc như vậy, thật là đáng ghét!”

Các học viên trong lúc bàn luận phấn khích, đối với hành động của Liễu Nhược Thủy vô cùng thù ghét. 

Cho dù Diệp Viễn và Liễu Nhược Thủy có đụng chạm, nhưng Lục Nhi vô tội!

Một tiểu cô nương lại bị Liễu Nhược Thủy hãm hại trọng thương đến nỗi bây giờ sống chết khó nói, thật là tai bay vạ gió!

“Được rồi, chân tướng đã rõ ràng rồi, gọi Diệp Viễn trở về đi.” Lúc này, Hồ Trường Sinh nói. 

Một chốc sau, Diệp Viễn bị gọi trở lại. Thấy biểu tình của Tô Vũ Bách, hắn liền biết kết quả là gì.

“Tô trưởng lão, không biết mới vừa rồi đã hỏi ra những gì? Chân Ngôn Đan có tác dụng chứ?” Mặc dù đã biết kết quả, nhưng Diệp Viễn vẫn không muốn bỏ qua cơ hội khiến Tô Vũ Bách khó coi.

“Hừ! Ngươi không phải đã biết rồi sao? Còn hỏi cái gì?” Tô Vũ Bách tức giận nói. 

Hắn không tin Diệp Viễn cái gì cũng không nhìn ra được.

“Hả? Ta biết cái gì? Ngươi nói đi, ngươi không nói ta làm sao biết được?” Diệp Viễn mặt đầy vô tội nói.

“Ngươi!” Tô Vũ Bách lại bị Diệp Viễn làm cho phát cáu. 

“Ta cái gì ta? Liễu Nhược Thủy tới cùng đã nói gì? Ngươi nói đi!”

Tô Vũ Bách nhìn Diệp Viễn, hận không thể một chưởng đánh chết hắn!

Diệp Viễn biết rất rõ kết quả, lại cứ muốn chính hắn nói ra, đây không phải là khiến hắn tự đánh vào mặt mình sao? 

Tô Vũ Bách căn bản không quan tâm đến sống chết của Liễu Nhược Thủy, nhưng hắn lại rất quan tâm đến mặt mũi và uy vọng của mình.

Hình Đường quan trọng nhất là uy vọng, Đại trưởng lão hắn lại bị Diệp Viễn quét sạch mặt mũi, sau này làm sao còn có thể trừng phạt học viên?

Tô Vũ Bách bây giờ có chút hối hận bản thân quá nhiều chuyện, sớm biết như thế trực tiếp phế Liễu Nhược Thủy đi là được, làm như vậy vì cái gì chứ? 

Hắn bây giờ cảm thấy là tự mình đi lên để cho Diệp Viễn tát vào mặt, mà một tát này của Diệp Viễn cực kỳ vang dội!

“Liễu Nhược Thủy nàng ta nói... nàng ta nói...” Tô Vũ Bách lắp bắp mấy lần “nàng ta nói”, vẫn nói không ra lời.

“Ơ kìa, Tô trưởng lão của ta, ngươi đây là muốn gấp chết ta à! Nàng ta tới cùng đã nói gì?” 

Diệp Viễn biểu tình vô cùng sốt ruột, khiến cho mọi người đều cười thầm.

Dám ném hết mặt mũi của Tô trưởng như vậy, Diệp Viễn thật đúng là có một không hai ở Học viện Đan Võ.

Tô Vũ Bách từ trước đến giờ luôn mang danh hiệu lãnh huyết vô tình, có ảnh hưởng rất lớn trong Học viện Đan Võ. Cho dù là ai rơi vào trong tay hắn, kết quả sẽ không bao giờ có chỗ tốt, cho nên hắn ở trong học viện còn có ngoại hiệu là “Tô Diêm Vương”. 

Tất nhiên, từ trước đến giờ chưa từng có người nào dám đến trước mặt hắn hét lên danh hiệu này.

Mà bây giờ, Diệp Viễn lại có thể đem mặt mũi của “Tô Diêm Vương” quét sạch, điều này làm cho rất nhiều người cảm thấy vô cùng sảng khoái!

Đúng là ác hữu ác báo! 

“Được rồi Diệp Viễn, Liễu Nhược Thủy đã thừa nhận hãm hại ngươi và thị nữ của ngươi. Tô trưởng lão, theo như viện quy thi hành đi.” Phó viện trưởng Trương Tùng Đào vẫn luôn im lặng không lên tiếng lúc này không nhìn nổi nữa, không thể làm gì khác hơn là đứng ra giảng hòa.

“Há, thì ra là như vậy, làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng Chân Ngôn Đan không tác dụng! Tô trưởng lão, sao ngươi không nói ra sớm một chút, ngươi không nói ta làm sao biết?”

Bộ dạng Diệp Viễn đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ, khiến Tô Vũ Bách hận đến nghiến răng nghiến lợi, hết lần này tới lần khác lại không thể làm gì được hắn. 

Lúc này, có vẻ như tác dụng của Chân Ngôn Đan đã hết, trong ánh mắt của Liễu Nhược Thủy lộ ra chút thần thái.

Liễu Nhược Thủy phát hiện bầu không khí có chút không thích hợp, chợt nhớ tới cảm giác sau khi dùng đan dược thần hồn liền run lên, nhất thời cảm thấy không ổn.

“Tô... Tô trưởng lão, ta... ta...” 

Tô Vũ Bách lúc này chính là lửa giận ngùn ngụt không chỗ phát tiết, Liễu Nhược Thủy vừa nói càng làm cho lửa giận của hắn dâng lên.

Mặt Tô Vũ Bách trầm xuống, lạnh lùng nói: “Liễu Nhược Thủy, ngươi cấu kết với Lâm Thiên Thành hãm hại đồng môn, khiến cho đồng môn trọng thương sắp chết! Dựa theo viện quy, phế bỏ một thân tu vi của ngươi, lập tức đuổi ra khỏi viện môn! Ngươi muốn tự mình động thủ, hay là để ta?”

Liễu Nhược Thủy nghe vậy sắc mặt đại biến, vội vàng quỳ xuống, ôm chân Tô Vũ Bách năn nỉ nói: “Tha mạng! Tô trưởng lão, tha mạng! Niệm tình ta đã cùng Tô sư huynh...” 

Liễu Nhược Thủy không nói tới Tô Nhất Sơn còn được, nhắc tới Tô Nhất Sơn, Tô Vũ Bách càng nổi trận lôi đình, làm sao có thể để cho nàng tiếp tục nói chuyện, trực tiếp đá một cước vào đan điền của nàng, đá nàng ra thật xa.

“A!” Liễu Nhược Thủy kêu thảm một tiếng, bay ra ngoài.

Tô Vũ Bách là cao thủ bán bộ Ngưng Tinh Cảnh, một cước đầy lửa giận này dù chưa dùng toàn lực, Liễu Nhược Thủy làm sao có thể chịu nỗi? 

Chỉ một cước này, nguyên lực mà Liễu Nhược Thủy nhọc nhằn khổ sở tu luyện được đã hoàn toàn tiêu tan, biến thành một phế nhân!

“Phốc!” Liễu Nhược Thủy phun ra một ngụm máu, khiến quần áo của mình nhuộm thành màu đỏ tươi, nhìn qua vô cùng thê lương.

“Hừ! Lúc ngươi hãm hại đồng môn, nên chuẩn bị tốt cho kết cục hôm nay chứ! Bây giờ thị nữ của Diệp Viễn trọng thương hấp hối, chẳng qua là phế đi tu vi của ngươi, đuổi ra khỏi học viện, đã coi như là nhẹ. Ngươi nếu còn không biết điều, vu cáo bậy bạ, thì sẽ không chỉ đơn giản là đuổi ra khỏi học viện như vậy đâu!” Tô Vũ Bách đi tới trước mặt Liễu Nhược Thủy, từ trên cao nhìn xuống cảnh cáo. 

Liễu Nhược Thủy cảm thấy đan điền rỗng tuếch, biết rõ mình đã trở thành một phế nhân.

Lúc này lại nghe được uy hiếp của Tô Vũ Bách, cười điên dại: “Ha ha ha... Tô gia các người quả nhiên không có một ai tốt đẹp! Tô Vũ Bách, ngươi có bản lĩnh liền giết ta đi! Ngươi không cho ta nói, ta càng phải nói! Tô Nhất Sơn muốn thân thể của ta, nói sẽ bảo vệ ta, kết quả ngay cả Diệp Viễn cũng không đánh lại! Ngươi có quyền thế, lại đem ta vứt đi! Tô Vũ Bách, ta chính là thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ha ha...”

Tô Nhất Sơn lúc này quay lại, nghe thấy lời của Liễu Nhược Thủy, gương mặt càng âm trầm…