Tuyệt Thế Dược Thần

Chương 143: Ngươi thật là một thiên tài!



Lúc này huynh đệ Thường thị tụ lại cùng một chỗ, sắc mặt ba người đều có vẻ không tốt.

Nghe ý tứ trong lời nói Diệp Viễn, sát cục mà bọn họ thiết kế tỉ mỉ lại giúp Diệp Viễn đột phá!

Kỹ thuật múa võ của thân pháp vừa nãy vô cùng huyền diệu, tên Linh Dịch tầng sáu Thường Nhất dĩ nhiên không phân được đâu là chân thân. 

"Diệp Viễn, ngươi sẽ không ngây thơ mà tưởng rằng thoát khỏi sự phục kích của chúng ta là có thể bình yên rút lui chứ? Một chiêu mới vừa rồi kia mặc dù huyền diệu vô cùng nhưng cảnh giới của ngươi quá thấp." Thường Nhất trầm giọng nói.

Sát cục mà Thường Nhất trù tính chỉ là để đề phòng “lỡ như”, khoái đao trảm loạn ma, tránh gây thêm rắc rối.

Cho dù không mai phục, bằng cảnh giới của hắn, giết Diệp Viễn cũng chỉ như lấy đồ trong túi thôi. Càng không cần phải nói bên cạnh của hắn còn có Thường Nhị và Thường Tam. 

"Ha ha, các ngươi nghĩ nhiều rồi, tại sao ta phải thoái lui chứ? Vừa nãy nếu như không phải ta đột phá ải cuối cùng, đã bị các ngươi giết chết rồi, sao có thể tùy tiện buông tha các ngươi?"

Lời này của Diệp Viễn mặc dù là cười nói nhưng ai quen biết hắn cũng đều biết, Diệp Viễn thật sự nổi giận rồi!

Chẳng qua là lời uy hiếp của Diệp Viễn nghe có chút khôi hài, một tay mơ Nguyên Khí Cảnh tầng chín, lại uy hiếp ba gã cường giả cấp độ Linh Dịch tầng năm trở lên, nhìn sao cũng giống vịt chết mạnh miệng. 

Diệp Viễn nói xong, ba huynh đệ Thường Thị không khỏi trố mắt nhìn nhau, đều cảm thấy có phải suy nghĩ của Diệp Viễn có vấn đề hay không.

Theo lý giải của bọn họ về Diệp Viễn, Diệp Viễn mặc dù cực kỳ phách lối nhưng cho tới nay không làm chuyện mà mình không nắm chắc.

Nhưng tình thế bây giờ thật không giống như có thể làm hắn phách lối! 

Diệp Viễn sẽ không ngây thơ tưởng rằng hắn là đối thủ của ba người à?

"Diệp Viễn, ta thấy ngươi còn chưa hiểu tình hình thì phải?" Thường Nhất có chút mơ hồ nói.

"Ta đương nhiên nắm rõ tình hình, ba người các ngươi là chó săn của Tô gia à? Phụng Tô Vũ Bách lão cẩu kia ra lệnh tới giết ta, có phải thế không?" Diệp Viễn cười lạnh nói. 

Thường Nhất hiển nhiên cũng từng nghe nói miệng mồm Diệp Viễn lợi hại, không định cùng hắn cãi vã, gật đầu nói: "Ngươi lầm rồi, không phải Tô trưởng lão lệnh chúng ta tới, là chúng ta phụng mệnh gia chủ tới giết ngươi."

Diệp Viễn hơi có chút bất ngờ nói: "Gia chủ ư? Chính là lão tử Tô Nhất Sơn sao? A, đó cũng giống nhau thôi! Xem ra lần này trở về, có thể cho Tô gia một quà đáp lễ đẹp mắt rồi, nếu không bọn họ còn thật sự cho rằng tiểu gia dễ trêu đó!"

Cảm giác của Thường Nhất có chút hỗn loạn, mặc dù trước đây hắn từng tiến hành lý giải Diệp Viễn cặn kẽ nhưng gặp mặt Diệp Viễn chung quy vẫn là lần đầu tiên. 

Lúc này hắn mới phát hiện, tính cách Diệp Viễn khác xa cách hắn hiểu.

Trong ấn tượng của hắn, Diệp Viễn trầm lặng, tỉnh táo, nhìn thì lỗ mãng nhưng lại thận trọng vô cùng.

Mà bây giờ, Diệp Viễn rõ ràng làm một tên công tử quần là áo lụa vô cùng lạ lùng, không phân định rõ tình thế! 

Nếu không phải biểu hiện vừa rồi của Diệp Viễn quá mức kinh diễm, Thường Nhất còn tưởng rằng Diệp Viễn là kẻ ngốc.

Trong lúc Thường Nhất đang kinh ngạc, Diệp Viễn lại chỉ mũi hắn mắng: "Này, ba người các ngươi có xấu hổ hay không? Một tên Linh Dịch tầng sáu, hai tên Linh Dịch tầng năm tới giết ta cũng không dám quang minh chính đại, mà dùng loại hạ thủ đoạn mai phục đê tiện này! Quả nhiên chủ tử thế nào dạy ra nô tài thế đó! Lão chó già Tô Vũ Bách kia chính là người âm hiểm như vậy, thích đánh lén người khác, các ngươi quả nhiên giống nhau!"

Thường Nhất bị Diệp Viễn mắng sửng sốt một chút, không khỏi có chút hoài nghi phán đoán của mình. 

Chẳng lẽ Diệp Viễn gia hỏa này thật chỉ là cái trẻ con miệng còn hôi sữa ư? Thiếu gia ăn chơi chính cống à?

Đương nhiên, tài năng của Diệp Viễn không cần nói nhiều, tuyệt đối là tài năng thiên phú, ngay cả thiếu chủ Tô Nhất Sơn còn phải bái phục.

Trừ lần đó ra, Diệp Viễn thật sự là một kẻ lỗ mãng ư? 

Hành động trước đây ở Học viện Đan Võ, chẳng qua là đánh bậy đánh bạ phải không?

Diệp Viễn mắng huynh đệ Thường thị xong, lại quay đầu hướng về phía Tô Nhất Sơn mắng: "Tô Nhất Sơn, đồ con rùa, chỉ biết khi dễ nữ nhân, có bản lãnh một mình đấu cùng tiểu gia! Tên khốn hèn nhát, muốn giết ta mà không dám ra tay trong học viện, còn phải chạy đến Vô Biên Sâm Lâm. Tô gia vào tay ngươi, sớm muộn sẽ bị ngươi phá hết sạch! À không, Tô gia tồn tại không lâu nữa đâu, trở về ta phải đánh được Tô gia không ngốc đầu lên được!"

Tô Nhất Sơn đang đánh nhau kịch liệt với Nam Phong Chỉ Nhu, chợt nghe tiếng chửi rủa của Diệp Viễn, không khỏi tức giận. 

Một chiêu bức lui Nam Phong Chỉ Nhu, Tô Nhất Sơn bay lên bay xuống tiến tới trước mặt Diệp Viễn.

Nam Phong Chỉ Nhu cũng theo sát phía sau, đi tới bên cạnh Diệp Viễn, hai bên lâm vào trạng thái giằng co.

Diệp Viễn tiện tay móc ra một viên đan dược, ném cho Nam Phong Chỉ Nhu cười nói: "Nam Phong sư tỷ cực khổ rồi, ăn nó đi, chút thương nhỏ này không cần để ý." 

Nam Phong Chỉ Nhu nhận lấy đan dược nhưng cúi đầu. Nàng biết, thân phận của mình đã bị Diệp Viễn biết rồi, rất lúng túng.

"Diệp Viễn, ngươi đừng phách lối! Coi như ngươi tránh thoát mai phục của huynh đệ Thường thị đi, chẳng lẽ ngươi cho rằng hôm nay ngươi còn có thể ra khỏi Vô Biên Sâm Lâm ư?" Tô Nhất Sơn thấy mặt Diệp Viễn đầy bình tĩnh, lòng tràn đầy khó chịu.

Lúc này không phải mặt Diệp Viễn nên cực kì hoảng hốt sao? 

Diệp Viễn nhìn Tô Nhất Sơn, cười nói: "Ta không có ý định ra khỏi Vô Biên Sâm Lâm."

"Hừ! Ngươi nhận thức được vậy là tốt đó!"

"Vô Biên Sâm Lâm vui như vậy, ta còn dự định chơi thêm mấy ngày đây! Còn các ngươi có thể đi ra hay không, ta không dám hứa chắc." 

"Diệp Viễn, không phải ngươi hư não rồi chứ? Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, các ngươi bây giờ đang trong tình thế gì sao? Ta vừa mới nghe, ngươi nói ngươi muốn một mình chiến đấu thật sao?" Tô Nhất Sơn dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu nhìn Diệp Viễn.

Diệp Viễn cười nói: "Đúng vậy, đường đường là Tô gia thiếu chủ, chẳng lẽ chỉ có thể khi dễ nữ nhân sao? Có bản lãnh chúng ta đơn phương đấu nhau đi!"

"Ha ha ha ha..." Tô Nhất Sơn nghe vậy liền phá lên một trận cười điên cuồng, nói: "Được, ta sẽ tới đấu với một mình ngươi! Có điều... là đám người chúng ta một mình đấu một mình ngươi!" 

Diệp Viễn nghe vậy sắc mặt đại biến, hoảng sợ nói: "Tô Nhất Sơn! Ngươi có phải là đàn ông hay không? Có bản lãnh chúng ta một chọi một!"

Thấy bộ dạng của Diệp Viễn, Tô Nhất Sơn cảm thấy cực kỳ hả giận, cười to nói: "Diệp Viễn, ta thấy não ngươi thật sự hỏng rồi! Bốn người chúng ta mà liên thủ, giết ngươi giống như giết chó, tại sao ta phải tỷ thí gì đó với ngươi chứ? Ngươi cho rằng đang ở trong học viện ư?"

Diệp Viễn nhìn vẻ mặt đắc ý Tô Nhất Sơn, bỗng nhiên cười, cười rất vui vẻ. 

"Chết đến nơi ngươi còn cười được, Diệp Viễn, ta cũng thật bội phục ngươi. Thường Nhất, Thường Nhị, Thường Tam, giết Diệp Viễn! Nam Phong Chỉ Nhu lưu lại đường sống, còn có hữu dụng!" Tô Nhất Sơn phân phó.

Trong lòng huynh đệ Thường thị mặc dù còn chưa hết bất mãn Tô Nhất Sơn nhưng cũng không phản bác Tô Nhất Sơn, chung quy hắn là chủ nhân tương lai của Tô gia.

Huynh đệ Thường thị đang chuẩn bị động thủ, bỗng nhiên sắc mặt đại biến! 

"Bá bá bá..."

Trong nháy mắt, trước mắt bọn họ xuất hiện hàng trăm viên hầu màu trắng, bao vây bọn họ và Diệp Viễn cùng nhau!

Những viên hầu màu trắng này, thực lực kém nhất cũng là cấp hai sơ cấp! 

"Ha ha, Tô Nhất Sơn, ta phát hiện ta rất thích phương thức đấu một mình này của ngươi, một đám người chúng ta đấu với một mình ngươi! A, ngươi quả là một thiên tài, ngay cả loại phương thức đấu một mình này mà cũng nghĩ ra được!" Diệp Viễn nhìn Tô Nhất Sơn cười to nói.