Tuyệt Thế Dược Thần

Chương 146: Bắt đầu đột phá!



"Ầm!"

Một chiêu bát trọng lãng của Diệp Viễn bị Tô Nhất Sơn dễ dàng hóa giải.

"Xuy!" 

Diệp Viễn lại ra một chiêu Tuyệt Dương Chỉ, vô hình kình khí ác liệt dị thường, đánh về hướng Tô Nhất Sơn nhưng lại bị hắn hóa giải được.

Có điều Diệp Viễn cũng không hề có cảm giác chán chường, ngược lại càng đánh càng sung.

Hắn hoàn toàn không cần cân nhắc đến việc phòng thủ, sử dụng lần lượt từng chiêu thức của mình. 

Mặc dù đối với Tô Nhất Sơn, uy hiếp cũng không lớn nhưng đối phương cũng rất chật vật.

Công kích của Diệp Viễn không phải loại võ giả Nguyên Khí tầng chín bình thường có thể đánh ra, cho dù không cần dùng lá bài tẩy Cửu Kiếm mạnh nhất, công kích của hắn cũng có thể gây thương tổn cho võ giả Linh Dịch tầng hai.

Nếu không phải Tô Nhất Sơn đột phá Linh Dịch tầng bốn thì những chiêu thức này có thể giết chết hắn. 

Hơn nữa Diệp Viễn thẳng tay tấn công điên cuồng, còn Tô Nhất Sơn chỉ có thể bị động chịu đánh, tình huống càng kéo dài, đòn công kích của Diệp Viễn càng lộ vẻ ác liệt.

Diệp Viễn cứ như thể liều mạng công kích, kéo dài hai ngày.

Hai ngày qua, trừ ăn cơm ngủ ngồi tĩnh tọa, thời gian còn lại Diệp Viễn đều đối luyện cùng Tô Nhất Sơn. 

Một bao cát thịt miễn phí như vậy, đánh thật sự vui tràn trề.

Diệp Viễn càng đánh càng hưng phấn, càng đánh càng không biết mệt mỏi, có lúc hưng phấn có thể liên tiếp đánh hẳn mấy tiếng đồng hồ.

Nhìn lại, Tô Nhất Sơn đã bị Diệp Viễn hành hạ đến sắp nát rồi. 

Hắn quả thực không nghĩ ra, Diệp Viễn chẳng qua là một tên Nguyên Khí tầng chín mà thôi, tại sao có thể có thể nhẫn nại như thế?

Công kích mạnh như vậy, theo lý thuyết nguyên lực tiêu hao lớn vô cùng nhưng Diệp Viễn liên tiếp đánh mấy tiếng, lại còn không cần ăn Hồi Khí Đan!

Cho dù là tự hắn điên cuồng tấn công như vậy, chỉ sợ cũng không cầm cự được một tiếng đồng hồ! 

Nhưng Linh Dịch tâng bốn cùng cấp bậc với Nguyên Khí tầng chín sao?

Tô Nhất Sơn không phải không nghĩ tới đánh lén Diệp Viễn nhưng khí lực của Viên Phi như có như không trông chừng hắn, khiến hắn không dám có chút hành động nào thiếu suy nghĩ.

Tô Nhất Sơn tin tưởng, chỉ cần hắn trả lại một chiêu, thứ chờ đợi hắn là một Lôi đình chưởng! 

Viên Vương kinh khủng này hắn đã từng thấy, tự thấy mình vốn không phải là địch thủ của bọn hắn.

Hai ngày này, Viên Phi vẫn luôn thấy Diệp Viễn đánh điên cuồng, có lúc ánh mắt hắn sáng quắc, không biết đang suy nghĩ gì.

Ngược lại Nam Phong Chỉ Nhu hai ngày này biến thành ăn không ngồi rồi, nhưng nàng cũng có một vướng mắc không thể cởi bỏ, trong lòng có chút nặng nề. 

Diệp Viễn nghe được họ "Nam Phong" sợ là đã đoán được thân phận của nàng.

"Nam Phong" là họ của cả nước, ở Tần quốc không ai không biết không ai không hiểu.

Hai cô cháu Nam Phong Chỉ Nhu cũng có thể coi là bạn bè tốt của Diệp Viễn nhưng các nàng vẫn luôn giấu giếm thân phận của mình, có thế nào cũng không nói ra. 

Hai ngày này Diệp Viễn đang toàn lực củng cố cảnh giới, vốn không rảnh quan tâm đến chuyện này. Một khi hắn đột phá cảnh giới, có truy cứu chuyện này thể hay không? Có thể xa lánh nàng hay không?

Nam Phong Chỉ Nhu lo lắng không thôi.

...

Lại qua một ngày, Diệp Viễn vẫn giống như thường ngày, đánh Tô Nhất Sơn điên cuồng.

Bỗng nhiên, Diệp Viễn ngưng tấn công, xếp bằng ngồi xuống.

Cặp mắt Viên Phi híp lại như là đoán được gì đó, thân hình động một cái, trong nháy mắt xuất hiện ở giữa Diệp Viễn và Tô Nhất Sơn, tách hai người ra. 

Tô Nhất Sơn hiển nhiên cũng đoán được cái gì, biết Viên Phi không thể nào cho hắn cơ hội đến gần Diệp Viễn, vì vậy thức thời lui qua một bên, một mình ngồi tĩnh tọa.

Diệp Viễn muốn đột phá, Tô Nhất Sơn cũng phải nghỉ dưỡng sức một phen.

Mặc dù hắn không cảm thấy Diệp Viễn có thể trực tiếp đột phá Linh Dịch Cảnh nhưng vẫn nên chuẩn bị chu đáo mới phải. 

Đùa gì thế? Nguyên Khí tầng chín trực tiếp đột phá Linh Dịch Cảnh, cho dù là lão tử hắn năm đó cũng không dám làm như vậy!

Không riêng gì lão tử Tô Vũ Lâm của hắn, Viện trưởng đại nhân, Vạn Đông Hải, Nam Phong Dật những cường giả Ngưng Tinh Cảnh có uy tín này, năm đó có ai mà không phải tài năng thiên phú đâu?

Nhưng bọn họ không có lấy một người dám trực tiếp đột phá Linh Dịch Cảnh khi đang ở mức Nguyên Khí tầng chín! 

Đùa gì thế?

Dựa vào bán bộ Linh Dịch để quá độ, đây là phương pháp trùng kích Linh Dịch Cảnh mà vô số đời trước tìm ra, Diệp Viễn nghĩ muốn lấy sức một mình khiêu chiến vô số đời trước sao?

Dù là tài năng thiên bẩm của Tô Nhất Sơn ước chừng cũng mất nửa năm. 

Nam Phong Chỉ Nhu ban đầu đột phá Linh Dịch Cảnh, thời gian chuẩn bị ít hơn Tô Nhất Sơn một chút nhưng cũng mất bốn, năm tháng.

Nhưng Diệp Viễn vốn không chuẩn bị, chẳng qua là dùng thời gian đếm ngày củng cố cảnh giới, sau đó liền bắt đầu trực tiếp đột phá.

Nếu như hắn thành công, vậy những thiên tài bọn họ tính là gì? 

Nam Phong Chỉ Nhu thấy Diệp Viễn chuẩn bị đột phá, tâm tình nhất thời cũng khẩn trương.

Mặc dù Diệp Viễn nói vô cùng tự tin nhưng chuyện khiêu chiến võ giả nhận thức cực hạn này vẫn khiến Phong Chỉ Nhu có chút không yên tâm.

Một cảnh giới lớn không phải muốn đột phá là có thể đột phá. Đối với việc đột phá Linh Dịch Cảnh, không ai dám khinh thường chút nào. 

Bởi vì một khi trùng kích thất bại, tự thân sẽ nhận được sự tổn thương bất đồng, thậm chí còn gặp nguy hiểm tụt cảnh giới!

Mặc dù có thể tu luyện trở lại nhưng lần sau trùng kích bình cảnh, độ khó sẽ lớn hơn!

Đây cũng là lí do tất cả võ giả khi đang đột phá Linh Dịch Cảnh đều sẽ thận trọng vô cùng. 

"Diệp Viễn, ngươi nhất định phải thành công!" Nam Phong Chỉ Nhu âm thầm nói.

Nàng biết, nếu như Diệp Viễn không đột phá nổi, Lục Nhi chắc chắn phải chết.

Một khi Lục Nhi chết, đả kích đối với Diệp Viễn chắc chắn sẽ lớn vô cùng! 

Đây là cảnh mà Nam Phong Chỉ Nhu không muốn nhìn thấy.

Diệp Viễn cứ như vậy ngồi xếp bằng nửa canh giờ, khí tức trên người dần dần bình ổn lại.

Hắn bỗng nhiên mở mắt, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một viên trùng linh đan uống vào, lại nói với Viên Phi: "Viên Phi, hộ pháp thay ta, ta muốn bắt đầu đột phá. Coi chừng Tô Nhất Sơn, đừng để cho hắn chạy." 

"Thiếu gia an tâm đột phá, hết thảy tự có Viên Phi lo." Viên Phi kêu lên.

Diệp Viễn gật đầu một cái, lại nhắm hai mắt lại.

Cách đó không xa Tô Nhất Sơn nhìn thấy một cảnh này trong lòng lại thất kinh một hồi. 

Diệp Viễn hắn thật có thể cùng trao đổi với con yêu thú này!

Chẳng trách hắn có thể thu phục con yêu thú cấp ba này!

Trên người Diệp Viễn ẩn chứa nhiều bí mật không rõ! 

Phía bên này Diệp Viễn điều chỉnh xong trạng thái, uống trùng linh đan, chính thức bắt đầu trùng kích Linh Dịch Cảnh!

Mặc dù người bên cạnh đều cảm thấy việc trùng kích Linh Dịch Cảnh vô cùng hung hiểm, nhưng đối với người trong cuộc như Diệp Viễn tới mà cũng không phải chuyện gì không bình thường.

Hắn lý giải nguyên lực thiên địa, mạnh hơn nhiều so với bất kỳ đại sư nào ở Tần quốc. 

Năng lực đó lý giải nguyên lực thiên địa của những cường giả Ngưng Tinh Cảnh, có xách giày cho Diệp Viễn cũng không xứng.

Đối với bọn họ mà nói, Linh Dịch Cảnh là một trũng ruộng lớn, còn với Diệp Viễn, Linh Dịch Cảnh cũng chỉ là một bậc thang nhỏ mà thôi.

Nuốt trùng linh đan vào bụng giống như ném một hòn đá nhỏ lên mặt hồ tĩnh lặng, phá vỡ trạng thái nguyên lực vốn thăng bằng trong cơ thể Diệp Viễn. 

Cơ hồ trong nháy mắt, bên trong đan điền nguyên lực của Diệp Viễn sôi trào lên!

"Ô ô..."

Dưới người Diệp Viễn nổi lên một hồi gió lốc, trận gió lốc này không ngừng mở rộng, lại mở rộng, cuốn từng trận lá rơi. 

Nguyên lực phong bạo, bắt đầu!