Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 132: Cuộc chiến lập uy (2)



– Làm sao? Các ngươi không phục?

Tần Nguyệt nhàn nhạt đảo qua toàn trường, không người nào dám lên tiếng.

Đột nhiên một người cao giọng nói:

– Xác thực, ta không phục. Trừ khi hắn có thể đánh bại ta!

Một chỗ khác cũng có người hô:

– Ta cũng vậy!

“Rầm”, ánh mắt của mọi người nhất thời rơi vào trên thân hai người kia, chờ nhìn rõ ràng hai người, nhất thời hơi hiểu rõ.

Từ khi Lý Vân Tiêu một chiêu đánh bại Lam Huyền, toàn bộ Già Lam học viện dám nói khiêu chiến hắn, cũng chỉ có hai vị xếp hạng phía trước Lam Huyền trên tiểu Phong Vân bảng.

Lâm Vũ cùng Bạch Thành Phong!

Tần Nguyệt mỉm cười nói:

– Người trẻ tuổi có bốc đồng, dám khiêu chiến là chuyện tốt, ta yêu thích. Vân thiếu, ngươi lên đây đi, nhưng tuyệt đối đừng thua, để người ta đánh mặt ta a.

Lý Vân Tiêu cười khổ không thôi, nếu vào lúc này lùi bước, Tần Nguyệt xác thực là mất mặt, hiện tại chính là thời điểm hắn dựng lên uy vọng, đương nhiên không ném nổi mặt mũi này. Bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là ra khỏi hàng đi tới trước Diễn Võ Trường, ánh mắt ở trên người Lâm Vũ cùng Bạch Thành Phong đảo qua, từ tốn nói:

– Các ngươi cùng lên đi.

Rào!

Trên Diễn Võ Trường lần thứ hai sôi trào lên, mấy vị xếp hạng trước mười của tiểu Phong Vân bảng, đều là thần tượng trong lòng mọi người, tuy rằng hắn một chiêu đánh bại Lam Huyền, nhưng bao nhiêu cũng có chút thành phần vận may, bây giờ lại muốn lấy một địch hai? Lâm Vũ cùng Bạch Thành Phong như chịu đến sỉ nhục, sắc mặt tức giận lên.

Chỉ có Chung Ly Sơn trong lòng chấn động mạnh, vừa nãy chỉ lo xem Lý Thuần Dương, lại quên Lý Vân Tiêu tồn tại. Tiểu tử này quãng thời gian trước còn mới vừa tiến cấp nhất tinh Võ sĩ, làm sao liền đột phá đến bát tinh?

Không thể, này tuyệt đối không thể!

Nội tâm hắn chấn động mạnh, kiên quyết phủ định ý nghĩ chừng mười ngày liên tiếp đột phá bát tinh kia, nhưng thần thức đảo qua, bất luận nhận biết làm sao, đều là hàng thật đúng giá bát tinh Võ sĩ không thể nghi ngờ! Vẻ mặt của hắn nhất thời giống như con vịt bị người bóp cổ, dị thường quái dị.

Lý Vân Tiêu đi tới trên diễn võ tràng, chính là vị trí lúc trước một chiêu đánh bại Lam Huyền. Cách đó không xa, pho tượng của mình còn đứng trên không trung, ở dưới ánh mặt trời chiếu sáng, đại nhật như luân!

Lâm Vũ đột nhiên nhảy lên, trường thương trong tay điểm ra vài đạo thương hoa, hai chân nhẹ nhàng đạp ở trên mũi thương, sôi nổi mà xuống.

Một chiêu này của hắn nhất thời thắng được toàn trường ủng hộ, Lâm Vũ cầm thương mà đứng, cả giận nói:

– Lý Vân Tiêu, ngươi quá càn rỡ!

Lý Vân Tiêu cười nhạt nói:

– Có thực lực, càn rỡ thì lại làm sao?

– Có thực lực hay không, còn chờ tiếp ta mấy chiêu lại nói!

Thân thể Lâm Vũ chìm xuống, trường thương giống như lò xo bắn ra, cả người nhảy một cái liền vượt qua mấy trượng, phía sau hiện ra tàn ảnh liên tiếp, hướng Lý Vân Tiêu đâm tới.

– Thật nhanh, thương thế thật mạnh!

Hết thảy học viên đều giật nảy cả mình, ở hàng đầu càng cảm giác được màng tai bị không khí đâm nhói.

Chung Ly Sơn cũng khen:

– Một thương này như hổ như rồng, mơ hồ có tiếng hổ gầm rồng ngâm. Lâm Vũ chỉ là tam tinh Võ sư, có thể triển khai ra chiêu thức như vậy, thật là thiên phú không tệ.

Con ngươi của Lý Thuần Dương thu nhỏ lại, nội tâm không khỏi thay tôn tử lo lắng. Mặc dù hắn biết Lý Vân Tiêu không đơn giản, nhưng không có chân chính xem qua hắn ra tay, đối phương là tam tinh Võ sư, một thương vượt qua cực hạn như vậy, sợ là ngũ tinh Võ sư cũng chưa chắc có thể đón đỡ được.

– Ra dáng, Long hổ thương pháp. Hôm nay ta liền muốn hàng long phục hổ!

Trong con ngươi của Lý Vân Tiêu bắn ra một tia sáng kỳ dị, hữu quyền giơ lên, bước ra một bước trung bình tấn, bình thản không có gì lạ đẩy đi ra ngoài, hướng về mũi thương đánh tới, trong miệng khẽ cười nói:

– Mộng Bạch, nhìn cho kỹ! Ngươi không phải vẫn muốn học Phục Hổ Quyền sao? Hiện tại sư phụ sẽ dạy ngươi!

– Phục Hổ Quyền!

– Cái gì?

Tất cả mọi người đều là con ngươi trừng ra! Triển khai Phục Hổ Quyền nguyên bản cũng không có gì đáng trách, nhưng lấy thân thể chống lại mũi thương? Chẳng lẽ đầu óc của hắn gặp sự cố?

Võ giả có nguyên khí hộ thể, tự nhiên có thể không sợ đao thương, nhưng thực lực bản thân Lý Vân Tiêu so với đối phương thấp hơn một cảnh giới, lại dám lấy thân thể mạnh mẽ chống đỡ!

Ầm!

Một quyền đánh vào trên mũi thương, phát sinh thanh âm Huyền Binh rung động, từng vòng nhộn nhạo lên.

Lý Vân Tiêu tu luyện Bá Thiên Luyện Thể Quyết, chính là luyện thể thuật chí dương chí cương trong thiên hạ, thân như Kim Cương, thủy hỏa bất xâm!

– Thật sự chặn lại rồi, làm sao có khả năng?

Tất cả mọi người kinh hãi, Chung Ly Sơn cùng Lý Thuần Dương cũng cả kinh rơi mất cằm.

– Này, sư phụ thật lợi hại a! Sư phụ thật là lợi hại, cố lên!

Mộng Bạch vừa thấy, nhất thời kích động kêu to lên. Lý Vân Tiêu triển khai Phục Hổ Quyền, so với hắn từ Lê thúc học được giống như đúc, nhưng Lê thúc là không dám lấy thân thể chặn thương.

Trong lòng Lâm Vũ giật mình, từ trên thân thương truyền đến lực phản chấn, để lòng bàn tay hắn rách ra, trường thương như muốn tuột tay. Tuy rằng không biết Lý Vân Tiêu làm sao làm được, nhưng rõ ràng nếu như lại không toàn lực, sợ là sẽ không có cơ hội.

– Giải phong!

– Thương như mãnh hổ, thương như du long, Long Hổ trường khiếu thương!

Thân thể của hắn hơi dựng lên, trường thương đột nhiên giải phong, nhất thời hóa thành từng đạo từng đạo quang ảnh bay lên không, dĩ nhiên có vô số hình bóng Mãnh Hổ Du Long, từ bốn phương tám hướng rít gào mà xuống, vây quanh Lý Vân Tiêu!

Mi tâm của Lý Vân Tiêu có ánh sáng lóe lên, Hắc Nữu đại kiếm nhất thời xuất hiện ở trong tay. Hai tay hắn nắm lấy chuôi kiếm, xuyên thẳng qua đại địa, từng đạo từng đạo lực lượng từ quanh thân tản mát ra, trong mắt hắn lộ ra vẻ điên cuồng, cười lớn noi1:

– Đến đây đi, nhìn xem Long Hổ Bào Hao Thương của ngươi lợi hại, hay là phòng ngự của ta càng mạnh hơn! Phòng ngự thức… Thân Nhược Lưu Ly!

Chiến ý của hắn điên cuồng, thân thể bắt đầu tỏa ra từng đạo từng đạo ánh sáng lung linh, cả người trở nên hơi trong suốt lên, thân thể như lưu ly.

Sau khi tu luyện Bá Thiên Luyện Thể Quyết, cường độ thân thể sẽ chia làm ba cấp độ, phân biệt là: Thân Nhược Lưu Ly, Chí cường Bá Thể, Bất Diệt Kim Thân. Tu luyện tới Bất Diệt Kim Thân, có thể thân thể thành thánh, phất tay giậm chân, sơn băng địa liệt!

Ầm!

Mấy ảo ảnh long hổ gầm thét lên thôn phệ Lý Vân Tiêu. Hào quang chói mắt rung trời, vị trí của Lý Vân Tiêu, thật giống như có một đóa hoa ánh sáng to lớn, đột nhiên tỏa ra, đâm chói mắt người!

– Điên rồi, quá điên cuồng! Dĩ nhiên không đỡ không tránh! Thần tượng a, đây mới là thần tượng của ta!

– Người điên, trúng một kích như thế, không biết có chết hay không?

– Coi như trọng thương, cũng là thần tượng của ta! Lý Vân Tiêu, quá tuấn tú rồi!

Đừng nói học viên toàn trường, mỗi một người ở đây, đều là cả kinh trợn mắt ngoác mồm. Sau khi ánh sáng chi hoa nở rộ qua đi, bóng người nhàn nhạt của Lý Vân Tiêu xuất hiện lần nữa, một bộ quần áo sạch sẽ, dĩ nhiên chưa nhiễm mảnh bụi!