Vị Diện Thương Nhân Giả Dung

Chương 53



Tay bà ta vừa đưa tới trước lư hương, một trận gió quái dị đột nhiên xâm nhập vào phòng, thổi tung mọi người ngã ngửa xuống đất.

Cửa sổ "phanh" một tiếng đóng lại, tượng phật ngã xuống, ngọn nến đồng loạt tắt ngóm, trong phòng biến thành một mảnh tối đen.

- Ôi, đau chết ta rồi.

Thải Vân nhu nhu sau lưng bò lên:

- Đột nhiên có trận gió lớn như vậy, có phải sắp có bão rồi hay không.

Vương phu nhân chống lên ghế đứng lên:

- Đốt đèn!

- Dạ, nô tì liền đi.

Không bao lâu, trong phòng chợt sáng lên, đột nhiên trong miệng Thải Hà phát ra tiếng kêu bén nhọn:

- A!

Màng tai mọi người tê rần, phản ứng đầu tiên nhìn về phía Thải Hà.

Chỉ thấy thần tình Thải Hà hoảng sợ, ánh mắt trợn to, sững sờ nhìn chằm chằm phía sau Vương phu nhân, ngay sau đó trợn ngược ánh mắt, ngã xuống bất tỉnh.

Mọi người thần kinh căng thẳng, trong lòng sinh ra một loại dự cảm không hay. Vẻ mặt bọn họ khẩn trương chậm chạp xoay người, ánh mắt nhìn phía sau Vương phu nhân.

Chu Thụy gia dẫn đầu sợ hãi kêu thành tiếng.

Theo sau đám nha hoàn thét lên chói tai, chấn động nóc nhà run rẩy.

- A, có quỷ a!

Vương phu nhân sợ tới mức khuôn mặt thất sắc, cứng ngắc chuyển động cổ quay đầu vừa nhìn, nhất thời kêu còn thảm thiết khoa trương hơn cả đám người hầu.

Đó là một huyết nhân toàn thân máu chảy đầm đìa, làn da như bị người cắt nát, bề ngoài là một tầng thịt màu đỏ cùng mạch máu, thoạt nhìn khủng bố lại ghê tởm.

Máu chảy như vô cùng vô tận, không thấy giảm bớt mà luôn chảy xuôi dưới sàn. Rất nhanh dưới sàn đã đọng một vũng máu thật lớn.

Mùi máu tươi gay mũi đập thẳng vào mặt, Vương phu nhân cùng đám nha hoàn không nhịn được che miệng buồn nôn.

Phản ứng nôn mửa đánh thức đám người ngu si, các nàng tè ra quần chen tới trước cửa, muốn tông cửa xông ra thoát khỏi căn phòng có quỷ.

Nhưng có lực lượng vô hình phong tỏa cánh cửa, cho dù bọn họ đập phá đạp đánh thế nào nhưng cánh cửa không nhúc nhích nửa phần.

Tiếng kêu trong phòng của Vương phu nhân vang xé trời, nhưng quỷ dị chính là không có thanh âm truyền ra bên ngoài. Toàn bộ Vinh quốc phủ im ắng, mọi người bình yên đi vào giấc ngủ.

Đột nhiên một đôi bàn tay vô hình bóp cổ Vương phu nhân, đem bà ta nhấc lên giữa không trung, kéo tới trước mặt huyết nhân.

Vương phu nhân bị bóp cổ mắt trợn trắng le lưởi, nói không ra lời, cổ họng phát ra thanh âm ôi ôi khàn khàn.

Thần sắc bà ta kinh hãi, vô ý thức giãy dụa toàn thân.

Lúc này huyết nhân chợt phát sinh biến hóa.

Thân thể của nó sinh ra da thịt.

Khi da thịt phủ kín toàn thân của nó, người trong phòng cũng thấy rõ bộ dạng của nó.

Huyết nhân biến thành y đúc như Vương phu nhân, khác biệt chính là ánh mắt không có đồng tử, hai mắt một mảnh trắng, thẩm người vô cùng.

Đồng tử Vương phu nhân phóng lớn, khàn giọng thét chói tai, khóc nức nở, sợ tới mức không khống chế.

Biểu hiện của Vương phu nhân làm nó vui vẻ, nó nhìn bà ta cười cười. Ngay sau đó thân thể nó phân chia rơi xuống, cuối cùng chỉ còn lại đầu sọ, nụ cười vẫn giữ nguyên như cũ.

Vương phu nhân nhìn thấy một màn này liền hết hồn. Bà ta cảm giác tứ chi đau đớn tê liệt, đau tới mức muốn lăn lộn. Tựa như là tứ chi rơi xuống đất, là từ trên người bà ta bong ra từng mảng.

Đám nha hoàn cùng Chu Thụy gia hồn phi phách tán, nhưng lực lượng thần bí đã khống chế bọn họ, chính mắt nhìn thấy trường hợp kích thích như vậy, muốn ngất cũng không ngất được.

Giờ khắc này các nàng hâm mộ chết Thải Hà được ngất xỉu đầu tiên.